Chương 8: Đêm mưa
Mưa đến mà không báo trước.
Buổi chiều còn nắng rực, gió mát. Tô Mạn đang ngồi ở hiên phơi nấm hương — lật từng miếng cho đều — thì mây kéo từ đỉnh Bạch Vân xuống. Nhanh. Đen kịt. Sấm ì ầm phía xa.
Mưa rơi — lúc đầu lộp bộp, rồi ào ào, rồi xối xả. Nước chảy trên mái lá thành dòng, rỏ qua khe nứa rơi xuống sàn nhà — tí tách, tí tách. Tô Mạn chạy cuống cuồng cất nấm, cất rổ, cất đậu phụ vào góc bếp kín.
Trần bà bà ngồi trong phòng, ho dữ dội hơn khi trời lạnh. Tiếng ho ục ục kéo dài — tiếng phổi bà đang than khóc.
Tô Mạn đun nước gừng nóng, pha thuốc lão lang Hoàng kê — mới uống 5 ngày, chưa thấy cải thiện rõ rệt, nhưng lão lang bảo thuốc này cần kiên nhẫn.
"Mẹ uống thuốc đi ạ." Nàng bưng bát thuốc vào phòng, đỡ mẹ chồng ngồi dậy.
Trần bà bà cầm bát, tay run. "Thuốc... đắng quá."
"Uống xong con cho mẹ ăn kẹo mạch nha." Tô Mạn cười. Nàng đã tự nấu kẹo mạch nha từ lúa mạch — kiếp trước học từ video "Kẹo truyền thống miền Bắc." Ngọt, dẻo, tan trên lưỡi.
Trần bà bà uống thuốc, nhăn mặt, rồi ngậm viên kẹo — mắt dịu lại.
"Con... tốt quá." Bà nắm tay Tô Mạn. "Mẹ có làm gì đời trước mà đời này được con dâu như con?"
*Mẹ ơi,* Tô Mạn nghĩ, *chính con mới phải hỏi — mình làm gì mà được mẹ chồng hiền lành vậy. Kiếp trước con toàn coi truyện mẹ chồng ác độc.*
---
Mưa đêm ngày càng to. Gió rú qua khe vách, lạnh thấm vào xương. Mái nhà dột mấy chỗ — nước rỏ xuống giường Trần bà bà, ướt góc chiếu.
Tô Mạn lấy nồi đất hứng nước — đặt ba cái, bốn cái, khắp nhà. Tiếng nước rỏ vào nồi — lộp bộp, nhịp đều, như đếm giây.
Thanh Lâm chưa về.
Anh đi rừng từ sáng sớm — đặt bẫy ở rừng trúc sườn đông. Lẽ ra chiều đã về. Nhưng mưa này — rừng trúc ngập nước, đường trơn, suối dâng.
Tô Mạn đứng ở cửa, nhìn ra sân. Mưa trắng xóa. Không nhìn thấy gì ngoài nước.
*Đừng lo,* nàng tự nhủ. *Anh ấy là thợ săn giỏi nhất thôn. Rừng là nhà anh.*
Nhưng sao bụng vẫn cồn cào?
Một canh giờ. Hai canh giờ. Trời tối hẳn — tối thôn quê, không đèn đường, không ánh sáng ngoài tiếng mưa. Trần bà bà nằm trong phòng, ho khan, hỏi ra: "Thanh Lâm... về chưa?"
"Chưa ạ, mẹ." Tô Mạn cố giữ giọng bình thản. "Chắc anh trú mưa ở lều gác rừng."
Nhưng nàng biết — lều gác rừng ở sườn đông xa nhà hai canh giờ đi bộ. Nếu mưa lớn, suối dâng, đường về bị cắt.
Nàng nhóm bếp lửa ở gian khách — để ánh lửa hắt ra sân, như ngọn đèn dẫn đường.
Rồi nàng nấu — nấu cháo nóng, đặt sẵn trên bếp, giữ ấm. Nồi canh gừng — nước sôi sùng sục, mùi gừng cay nồng lan ra, xua bớt hơi lạnh.
*Nếu anh về,* nàng nghĩ, *cái đầu tiên anh cần là thứ gì đó nóng trong bụng.*
---
Khuya. Quá nửa đêm.
Mưa nhỏ dần — từ xối xả xuống rả rích, rồi lộp bộp, rồi chỉ còn tiếng nước chảy trên mái.
Tô Mạn ngồi bên bếp lửa, mắt nặng trĩu. Nàng cố không ngủ — nhưng cơ thể 17 tuổi mệt mỏi sau một ngày dài. Đầu gật gù, rồi ngẩng lên, rồi gật gù lại.
Tiếng bước chân.
Nàng bật dậy.
Cánh cửa gỗ mở — và Thanh Lâm bước vào.
Ướt sũng. Từ đầu đến chân. Áo rách một mảng ở vai — vết xước dài, máu khô lẫn bùn. Tóc dính bết trên trán. Mắt anh — mệt mỏi, nhưng khi thấy nàng ngồi bên bếp, mắt anh giật nhẹ.
"Nàng... chưa ngủ?"
"Con chờ anh." Tô Mạn đứng dậy, nhanh chóng lấy khăn vải. "Anh bị thương. Ngồi xuống đây."
"Không sao—"
"Ngồi." Giọng nàng dứt khoát — giọng của cô food blogger từng quát cả team quay phim khi bếp cháy. Thanh Lâm ngạc nhiên — rồi ngồi.
Tô Mạn lau mặt anh, lau tóc, lau vai. Vết xước trên vai — dài, không sâu, nhưng bẩn. Nàng rửa bằng nước muối — anh hít mạnh, cơ hàm siết chặt, nhưng không nói gì.
"Sao bị vậy?" Nàng hỏi, tay nhẹ nhàng đắp lá lốt giã nát lên vết thương — mẹo dân gian kiếp trước, lá lốt có tính kháng viêm nhẹ.
"Trượt. Ở dốc suối." Anh nói ngắn. "Suối dâng. Ta... lội qua được. Nhưng đá trơn."
"Anh lội suối dâng?" Tô Mạn dừng tay, nhìn anh. "Nguy hiểm!"
"Ta biết đường."
"Biết đường mà bị thương!"
Thanh Lâm im, không cãi. Anh nhìn xuống — nhìn bàn tay nàng đang băng vết thương cho anh. Bàn tay nhỏ, ngón dài, khéo léo.
"Sao... nàng chờ ta?" Anh hỏi, giọng nhỏ. "Khuya rồi."
"Vì con lo." Tô Mạn đáp, không ngẩng lên. "Anh đi cả ngày, mưa lớn, không về. Ai mà không lo?"
Im lặng. Lâu.
"Trước đây..." Thanh Lâm nói, chậm, như phải đào từng chữ từ đáy lòng. "Trước đây chưa ai... chờ ta khi ta đi rừng."
Tô Mạn ngẩng lên. Mắt anh — lần đầu tiên nàng thấy — không lạnh. Không sắc. Mà... ấm. Và ướt.
Không phải nước mưa.
"Mẹ... mẹ bệnh, ngủ sớm." Anh giải thích, giọng khàn. "Ba mất rồi. Không ai... sáng đèn chờ ta."
Tô Mạn cảm thấy ngực mình bóp nghẹt. Người đàn ông này — 20 tuổi, một mình gánh cả nhà, đi rừng săn bắt nuôi mẹ bệnh — chưa bao giờ có ai thức đợi anh về.
"Từ nay," nàng nói, buộc nút băng vải, "con sẽ chờ. Mỗi lần anh đi rừng, con sẽ nấu nước nóng, nấu cháo, sáng đèn chờ."
Thanh Lâm nhìn nàng. Nàng nhìn anh.
Lần đầu tiên — hai người nhìn nhau lâu mà không ai quay đi.
---
"Ăn cháo đi." Tô Mạn cắt ánh mắt trước, đứng dậy. "Cháo gà nấm hương — nấu từ chiều, giữ ấm cho anh."
Nàng múc bát cháo — sánh vàng, hơi bốc nghi ngút, mùi nấm hương quyện gừng tươi. Đặt trước mặt anh, kèm đĩa đậu phụ chiên vàng rụm.
Thanh Lâm cầm bát. Húp.
Rồi húp nữa. Rồi nữa.
"Nàng..." anh nói giữa chừng, giọng nghẹn — không biết vì cháo nóng hay vì thứ gì khác. "Nàng... nấu ngon."
"Ba chữ!" Tô Mạn cười, vỗ tay. "Kỷ lục mới! Hôm trước chỉ hai chữ 'cháo ngon'."
Thanh Lâm cúi mặt, ăn tiếp. Nhưng khóe miệng anh — cong lên. Rõ ràng lần này, không phải tưởng tượng.
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Trăng lấp ló sau mây, rọi xuống sân nhà ướt sũng. Suối Thanh Hà chảy mạnh hơn bình thường — tiếng nước ào ào như tiếng hát.
Trong bếp nhỏ, hai người ngồi đối diện. Bát cháo nóng. Đĩa đậu phụ. Ngọn lửa ấm.
Lần đầu tiên, căn nhà ba gian này — thật sự giống một cái nhà.