Chương 9: Tiếng ho trong đêm

~7 phút đọc 1.329 từ

Mẹ chồng ho ra máu.

Không phải máu ít — vệt đỏ trên khăn tay mà nàng hay thấy. Lần này — máu đọng trong bát, đỏ sẫm, lẫn đờm. Trần bà bà cố giấu, nhưng khi Tô Mạn vào phòng mang cháo sáng, bà không kịp giấu cái bát.

"Mẹ!" Tô Mạn đặt bát cháo xuống, quỳ cạnh giường. "Mẹ ho ra nhiều máu vậy sao? Từ khi nào?"

Trần bà bà lắc đầu, mắt ướt. "Mấy... mấy hôm nay. Mẹ không muốn con lo."

"Không muốn con lo?" Tô Mạn cầm tay mẹ chồng — tay bà lạnh ngắt, mạch đập yếu ớt. "Mẹ ơi, mẹ bệnh nặng mà giấu, con lo gấp trăm lần!"

Nàng chạy ra ngoài, gọi Thanh Lâm. Anh đang ở hiên, mài mũi tên — thấy mặt nàng, anh buông dao.

"Mẹ..." Tô Mạn hít sâu, cố bình tĩnh. "Mẹ ho ra máu nhiều. Cần gặp lão lang Hoàng ngay."

Thanh Lâm không hỏi thêm. Anh bước vào phòng, bế mẹ — nhẹ nhàng, cẩn thận, như bế đứa trẻ. Trần bà bà gầy đến mức trong vòng tay con trai, bà nhỏ như chiếc lá.

---

Lão lang Hoàng bắt mạch, nhíu mày. Ông không nói gì suốt nửa canh giờ — chỉ bắt mạch, xem lưỡi, nghe hơi thở.

Khi ông ngẩng lên, mắt ông nặng.

"Bệnh đã vào phế." Ông nói chậm, giọng nặng nề. "Tâm phế hư tổn. Thuốc trước đây ta kê — chỉ là kìm, không trị gốc."

Tô Mạn siết chặt nắm tay. "Bác nói... không trị được?"

"Không phải không trị." Lão lang thở dài. "Có một bài thuốc — cần ba vị dược liệu hiếm: linh chi đỏ, đông trùng hạ thảo, và huyết đằng. Linh chi đỏ mọc trên đỉnh Bạch Vân — cao, khó hái lắm. Đông trùng hạ thảo thì phải mua ở huyện thành, giá đắt. Huyết đằng... có ở rừng sâu, nhưng nguy hiểm."

"Bao nhiêu tiền?" Tô Mạn hỏi thẳng.

Lão lang tính: "Linh chi đỏ — nếu mua, 2 lạng bạc. Đông trùng hạ thảo — 3 lạng. Huyết đằng — nửa lạng nếu mua, miễn phí nếu tự hái. Cộng thêm các vị phụ... tổng cộng khoảng 5 lạng rưỡi bạc."

Năm lạng rưỡi bạc.

Tô Mạn cảm thấy như bị đấm vào bụng. Năm lạng rưỡi — nàng bán cháo nấm hương ở chợ phiên, mỗi phiên kiếm 300 văn = 0,3 lạng. Phải bán gần 20 phiên... gần hai tháng.

*Hai tháng. Mẹ có đợi được hai tháng không?*

"Bệnh... còn bao lâu?" Nàng hỏi, giọng run.

Lão lang nhìn nàng, rồi nhìn Trần bà bà đang nằm trên giường. "Nếu không có thuốc... một, hai tháng. Nếu có thuốc kịp... mẹ cháu sẽ khỏe."

Một, hai tháng. Đúng thời gian nàng cần để kiếm đủ tiền.

*Cuộc đua với thời gian,* Tô Mạn nghĩ. *Kiếp trước, mình chạy deadline video upload. Kiếp này, deadline là mạng sống mẹ chồng.*

---

Trên đường về, Thanh Lâm cõng mẹ trên lưng — bà đã ngủ, mặt gầy, hơi thở nhẹ. Tô Mạn đi bên cạnh, im lặng.

"Ta..." Thanh Lâm bắt đầu, giọng trầm, nặng. "Ta sẽ vào rừng sâu. Tìm huyết đằng. Và lên đỉnh Bạch Vân hái linh chi."

"Nguy hiểm."

"Không sao."

"Không sao?" Tô Mạn dừng bước, nhìn anh. "Rừng sâu có thú dữ. Đỉnh Bạch Vân cao, dốc, mùa này hay có sương mù, trơn trượt. Anh mà gặp nạn—"

"Mẹ sẽ chết." Thanh Lâm nói dứt khoát, không quay đầu. "Ta thà mạo hiểm hơn ngồi nhìn mẹ chết."

Tô Mạn im lặng. Nàng hiểu — anh nói đúng. Nhưng nàng cũng hiểu — nếu Thanh Lâm gặp nạn trong rừng sâu, gia đình này sẽ không còn ai.

"Để con nghĩ thêm." Nàng nói, giọng bình tĩnh trở lại. "Huyết đằng và linh chi — con sẽ tìm cách. Anh đừng vội."

Thanh Lâm quay đầu nhìn nàng — trong mắt anh, có gì đó lạ lẫm. Ngạc nhiên, có lẽ. Hoặc là... tin tưởng.

"Nàng... có cách?"

"Con có cách. Cho con ba ngày."

---

Đêm đó, Tô Mạn ngồi trong bếp, ánh nến lay lắt. Trước mặt nàng — thẻ gỗ khắc chữ "Phong Vị Lâu."

Lý Viễn Phong. Tửu lâu lớn nhất huyện thành. Hợp tác kinh doanh.

*Nếu hợp tác với Phong Vị Lâu,* nàng tính, *doanh thu sẽ không chỉ là 300 văn một phiên. Tửu lâu có khách giàu — quan viên, thương nhân, địa chủ. Một bữa tiệc ở tửu lâu có thể thu 1-2 lạng bạc. Nếu nàng trở thành đầu bếp chính...*

Nhưng Thanh Lâm phản đối. "Ta không tin hắn." Ba chữ, dứt khoát.

*Anh ấy lo cho mình,* nàng hiểu. *Nhưng lo mà không hành động — không cứu được mẹ.*

Tô Mạn lật thẻ gỗ. Mặt sau khắc dòng chữ nhỏ — "Phong Vị Lâu, huyện thành Vân Lĩnh, phía nam cổng thành."

*Quyết định rồi,* nàng nghĩ. *Ngày mai, mình sẽ lên huyện thành. Gặp Lý Viễn Phong. Nấu một bữa thử. Và—*

"Nàng."

Tô Mạn giật mình quay lại. Thanh Lâm đứng ở cửa bếp — từ khi nào, anh bước nhẹ đến nỗi nàng không nghe.

Mắt anh nhìn xuống — nhìn chiếc thẻ gỗ trên tay nàng.

Im lặng.

"Anh Lâm—" nàng bắt đầu.

"Nàng muốn đi huyện thành." Anh nói — không phải câu hỏi. Câu khẳng định.

Tô Mạn không chối. "Dạ. Con muốn hợp tác với Phong Vị Lâu. Kiếm tiền mua thuốc cho mẹ."

Im lặng kéo dài. Ánh nến nhảy nhót, bóng hai người chập chờn trên vách đất.

"Ta..." Thanh Lâm dừng. Siết chặt nắm tay. Rồi buông. "Ta đi cùng."

Tô Mạn nhìn anh — ngạc nhiên. "Anh... đồng ý?"

"Không đồng ý." Anh nói cộc lốc. "Nhưng nàng muốn đi thì ta đi cùng. Để... xem hắn là người thế nào."

*Chồng tui,* Tô Mạn nghĩ, bụng ấm, *xấu tính ghê. Miệng nói không, chân lại bước theo. Kiểu tsundere thời cổ đại.*

"Vậy ngày mốt mình đi ạ." Nàng cười. "Con sẽ chuẩn bị nguyên liệu nấu bữa thử. Anh chuẩn bị... tinh thần."

Thanh Lâm nhìn nàng — rồi quay người đi. Nhưng trước khi bước qua cửa, anh dừng lại.

"Nàng..."

"Dạ?"

"Nếu hắn dám... đối xử không tốt với nàng. Ta sẽ đánh hắn."

Rồi anh đi.

Tô Mạn đứng đó, cầm thẻ gỗ, cười — cười mà nước mắt muốn rơi.

*Trần Thanh Lâm. Anh đúng là... người đàn ông tốt nhất mà kiếp này mình gặp.*

---

Nàng quay lại bàn, bắt đầu lên kế hoạch.

*Bữa thử ở Phong Vị Lâu — cần gây ấn tượng. Không phải cháo nấm hương thôn quê. Mà là món ăn xứng tầm tửu lâu.*

*Kiếp trước, mình từng quay video "Nấu tiệc 5 sao bằng nguyên liệu chợ quê — challenge". Trending 3 ngày. Bí quyết: kỹ thuật nấu cao cấp + nguyên liệu dân dã = sự kết hợp không ai ngờ.*

Nàng lên danh sách: đậu phụ chiên xù — nhồi nhân tôm suối. Canh nấm hương gà rừng — nấu theo kiểu consommé (nước trong vắt nhưng đậm đà). Bánh nếp nhân thịt — hấp trong lá sen. Và ace card — cháo nấm hương Tô Mạn version "cao cấp": nấm hương ngâm rượu trắng cho thơm, cháo ninh xương gà lấy nước dùng, rắc gừng bào vàng và hành phi.

*Lý Viễn Phong,* nàng nghĩ, xếp gọn nguyên liệu, *anh có tửu lâu. Nhưng tui có hai triệu subscribers kiếp trước — và cả đời đã nếm qua Michelin.*

*Game on.*

Ngoài hiên, gió đêm mang theo mùi hoa rừng trên núi Bạch Vân. Trăng khuyết nửa, treo lơ lửng trên đỉnh mây.

Và trong phòng bên, Trần bà bà ho — nhẹ hơn tối qua, nhưng tiếng ho ấy vẫn đau — đau như nhắc nhở: *nhanh lên, con ơi. Thời gian không đợi.*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí