Chương 7: Đậu phụ và chiếc kệ
Cháo nấm hương đã nổi tiếng. Nhưng đậu phụ — mới là thứ thay đổi mọi thứ.
Phiên chợ thứ ba, Tô Mạn mang theo: cháo gà nấm hương (nồi lớn), canh tôm suối (nồi vừa), đậu phụ chiên vàng (hai rổ), và bánh nếp nhân đậu xanh (ba mươi cái).
Lần này, khách xếp hàng từ trước khi nàng kịp bày hàng.
"Mạn Nhi ơi, đậu phụ! Đậu phụ trước!"
"Cho tui hai miếng! Bà nhà tui đặt từ hôm qua!"
"Cháo! Cháo nấm hương cho tui!"
Tô Mạn xoay như chong chóng — múc cháo tay trái, gắp đậu phụ tay phải, thu tiền bằng... miệng (ngậm xu đồng trong khi bận hai tay). Tam thím — lần đầu tiên phụ bán chợ phiên — đứng cạnh, mắt tròn.
"Chị dâu ơi, đông quá!" Thím hoảng. "Làm sao bán cho hết?"
"Bán từ từ, thím ơi. Người nào tới trước bán trước." Tô Mạn nhả xu ra tay, đếm nhanh. "Thím phụ con gắp đậu phụ — mỗi miếng bọc lá chuối, nhớ lót giấy dầu ở dưới cho khỏi dính."
Tam thím làm theo — lóng ngóng, nhưng nhanh hơn hôm xay đậu. Mồ hôi chảy, nhưng miệng thím — lần đầu tiên Tô Mạn thấy — cười.
Không phải cười mỉa. Cười thật.
*Thím ấy,* Tô Mạn nghĩ, *thật ra không xấu. Chỉ là khổ quá lâu, quên mất cách sống bình thường.*
---
Chợ tan lúc gần trưa. Mọi thứ — hết sạch.
Tổng doanh thu: 287 văn.
Tô Mạn ngồi đếm tiền, tay run — không phải vì mệt, mà vì không tin nổi. *Gần 300 văn một phiên. Kiếp trước, mình mất 6 tháng mới kiếm được subscriber thứ 1.000. Kiếp này, 3 phiên chợ đã có brand recognition ở 3 thôn.*
Nàng chia 30 văn cho Tam thím — công xay đậu hai buổi + phụ bán một buổi.
Tam thím cầm tiền, nhìn. Rồi nhìn Tô Mạn. Mắt thím ướt.
"Chị dâu..." thím nói nhỏ, giọng khác hẳn mọi khi. "Cảm... cảm ơn."
Hai chữ đó — từ miệng Tam thím — nặng hơn cả lạng vàng.
Tô Mạn cười. "Phiên sau thím phụ tiếp nhé. Con tăng lương — 15 văn."
Tam thím gật đầu, quay đi nhanh. Nhưng trước khi ra khỏi cổng, thím dừng lại, quay đầu:
"Ông Mậu nhà em... chị có việc gì cho ổng làm không? Ổng khỏe mà lười. Nếu có người sai, ổng mới chịu làm."
Tô Mạn suy nghĩ. *Đinh Mậu — chồng Tam thím. Lười, nhưng khỏe. Kiếp trước mình gọi kiểu này là "nhân sự cần management."*
"Có." Nàng nói. "Con cần người gánh nước giếng, chẻ củi, và vác đồ ra chợ mỗi phiên. 10 văn một phiên. Được không?"
Tam thím cười — cười thiệt, lần đầu tiên. "Được! Để em về bảo ổng!"
Rồi thím chạy, bước chân nhẹ hơn lúc đến.
---
Chiều hôm đó, Tô Mạn đi mua thuốc.
Nàng xuống suối rửa chân, rồi cuốc bộ ra đầu thôn — nơi lão lang Hoàng, thầy thuốc duy nhất trong vùng, có căn nhà nhỏ ở lưng đồi. Lão khoảng 60, râu bạc, mắt tinh, tay run nhẹ nhưng bắt mạch chuẩn.
"Mẹ chồng cháu ho lâu năm, gần đây ho ra máu." Tô Mạn ngồi đối diện, nói rõ triệu chứng. "Người gầy, đêm hay đổ mồ hôi trộm, thở khó."
Lão lang gật đầu chậm rãi. "Ho lao. Ta biết. Mẹ cháu tới khám ta cách đây hai năm. Ta cho thuốc — nhưng thuốc đắt, nhà cháu không đủ tiền mua đủ liều."
"Giờ cháu có tiền." Tô Mạn đặt 150 văn lên bàn. "Thuốc mấy ngày ạ?"
"Một trăm năm mươi văn... đủ thuốc hai tuần." Lão lang lắc đầu. "Bệnh này cần uống ít nhất ba tháng. Cháu cần... nhiều hơn."
Tô Mạn cắn môi. *Ba tháng thuốc — khoảng 1.000 văn = 1 lạng bạc. Một lạng bạc cho thuốc không thôi.*
"Cháu sẽ kiếm đủ." Nàng nói chắc chắn. "Bác bốc thuốc hai tuần trước. Cháu sẽ quay lại."
Lão lang nhìn nàng — nhìn lâu. "Dâu mới nhà Thanh Lâm... nghe nói cháu bán cháo nấm hương ngoài chợ?"
"Dạ."
"Nghe đồn ngon lắm." Lão cười. "Phiên sau bán, nhớ giữ cho ta một bát."
Tô Mạn cười. "Dạ, miễn phí cho bác."
---
Trên đường về, nàng vòng qua suối, ngồi bệt trên đá, thả chân xuống nước lạnh, suy nghĩ.
*Tiền thuốc — cần 1 lạng bạc trong 3 tháng. Mỗi phiên chợ kiếm gần 300 văn. Ba phiên một tuần... Không. Chưa đủ. Cần thêm nguồn thu.*
*Lý Viễn Phong.* Chiếc thẻ gỗ vẫn nằm trong túi nàng. *Tửu lâu huyện thành. Hợp tác. Lợi nhuận chia đôi.*
*Nhưng Thanh Lâm không tin...*
Nàng thở dài, nhìn mặt nước. Cá nhỏ bơi lượn dưới chân — bạc, lấp lánh, vô tư.
*Mẹ chồng cần thuốc. Việc kinh doanh cần mở rộng. Và mình — cần thuyết phục ông chồng lạnh lùng rằng hợp tác với thương nhân không phải bán mình.*
Tiếng bước chân phía sau. Nặng, đều, quen thuộc.
Tô Mạn quay lại — Thanh Lâm đứng trên bờ suối, trên tay cầm một thứ gì đó.
Lớn. Bằng gỗ. Tỉ mỉ.
Một cái kệ.
Kệ gỗ ba tầng, ghép mộng chắc chắn, mặt gỗ bào nhẵn bóng. Đủ rộng để bày 20 bát cháo, mấy rổ đậu phụ, và một xửng bánh nếp. Bốn chân kệ gọn gàng, có thể tháo rời để gánh đi.
"Cái này..." Tô Mạn nhìn kệ, rồi nhìn anh. "Anh đóng cái kệ này... cho con?"
Thanh Lâm đặt kệ gỗ xuống bờ suối. Không nhìn nàng.
"Nàng bán hàng... bày trên đá... không tiện." Giọng anh trầm, từng câu ngắn gọn — nhưng từng câu đều nặng trĩu công sức. "Ta đóng cái kệ. Có ba tầng. Tháo được. Gánh được."
Tô Mạn nhìn kệ gỗ — nhìn kỹ. Từng mối ghép đều đặn. Mặt gỗ nhẵn — ai đó đã mài bằng tay, kiên nhẫn, tỉ mỉ. Trên cạnh kệ, khắc nhỏ xíu: hai chữ "Tô Mạn."
Anh khắc tên nàng. Trên kệ.
Tô Mạn đứng đó, tay run, mắt nóng.
*Trần Thanh Lâm,* nàng nghĩ, tim đập mạnh. *Anh không biết nói lời ngọt ngào. Anh không biết mua quà sang trọng. Anh chỉ biết — đóng cho vợ một cái kệ gỗ, mài nhẵn từng cạnh, khắc tên nàng lên đó.*
*Kiếp trước, mình nhận trăm ngàn lời khen ngọt từ hai triệu người xa lạ. Kiếp này... một cái kệ gỗ từ ông chồng ít nói — đáng giá hơn tất cả.*
"Cảm ơn anh." Nàng nói, giọng nghẹn. "Đẹp lắm."
Thanh Lâm gật đầu. Bước hai bước lui. Rồi quay lưng đi.
"Anh Lâm."
Anh dừng. Không quay đầu.
"Chiếc kệ đẹp nhất mà con từng thấy." Nàng cười — nước mắt lăn trên má, nhưng cười. "Phiên sau, con bày hàng trên kệ anh đóng. Chắc chắn bán gấp đôi."
Thanh Lâm không nói gì. Chỉ gật đầu. Rồi bước đi — lưng thẳng, vai rộng, bóng dài trong nắng chiều.
Tô Mạn ôm cái kệ gỗ — gỗ còn thơm mùi nhựa tươi. Nàng hít sâu, nhắm mắt.
*Kiếp này,* nàng nghĩ, *mình may mắn hơn kiếp trước nhiều lắm.*