Chương 4: Chợ phiên đầu thôn
Sáng sớm, trời chưa kịp sáng hẳn thì Tô Mạn đã dậy.
Bếp củi nhóm từ canh tư, lửa cháy đỏ, ba nồi đất bắc chồng lên nhau — nồi lớn nấu cháo gà nấm hương, nồi vừa nấu canh tôm suối, nồi nhỏ giữ nước sôi tráng bát. Mùi thơm lan tỏa trong sương sớm, quyện vào gió núi Bạch Vân, bay ra tận đầu ngõ.
Trần bà bà dậy sớm phụ con dâu — bà rửa bát, sắp đũa, gấp lá chuối lót đáy rổ. Tay bà yếu, thỉnh thoảng run, nhưng mắt bà sáng — lâu lắm rồi bà mới thấy nhà có hơi ấm buổi sáng như vầy.
"Mẹ, để con." Tô Mạn nhẹ nhàng đỡ tay bà. "Mẹ ngồi nghỉ, ho nhiều không tốt."
"Mẹ khỏe." Bà cười, nếp nhăn xếp nếp quanh mắt. "Để mẹ phụ. Mẹ cũng muốn làm... cho nó ra dáng nhà mình buôn bán."
Tô Mạn cười. Kiếp trước, nàng từng có cả team hậu cần — quay phim, edit video, chạy ads. Kiếp này, team hậu cần là mẹ chồng 45 tuổi bị ho lao và ông chồng lầm lì đang mài dao ngoài sân.
*Đủ dùng,* nàng tự nhủ. *Hoàn toàn đủ dùng.*
---
Chợ phiên thôn Thanh Hà họp dưới gốc cây đa cổ thụ đầu thôn, cứ ba ngày một lần. Không phải chợ lớn — chỉ có mươi gánh hàng: bà Năm bán gạo, ông Bảy bán rau, chị Hai bán vải thô, thêm vài người bán đồ linh tinh. Khách phần lớn là dân thôn Thanh Hà và hai thôn lân cận.
Khi Tô Mạn tới nơi, trời vừa rạng. Nàng gánh hai đầu — một bên nồi cháo gà nấm hương bọc rơm giữ ấm, một bên rổ bát đũa tre. Thanh Lâm đi phía sau, vác nồi canh tôm trên vai — mặt vẫn lạnh, nhưng bước chân đều đặn, không nói lời nào phàn nàn.
Tô Mạn chọn chỗ sát gốc đa — nơi bóng mát rộng nhất, gần giếng nước, người qua lại nhiều. Nàng trải lá chuối lên phiến đá phẳng, bày nồi cháo, xếp bát ngay ngắn.
"Cháo gà nấm hương!" Nàng cất giọng, trong trẻo, vang khắp chợ. "Cháo nóng hổi, nấm rừng Bạch Vân, gà rừng tươi! Năm văn một bát, mười văn hai bát!"
Mấy người quay lại nhìn. Bà Năm bán gạo chống nạnh: "Ơ, dâu mới nhà Thanh Lâm bán cháo ngoài chợ hả? Lạ chưa kìa."
Ông Bảy bán rau dừng tay, ngửi: "Mùi gì thơm thế? Nấm hương à?"
"Dạ, nấm hương rừng ạ." Tô Mạn múc một bát nhỏ, đưa ông Bảy. "Bác nếm thử không tốn tiền."
Ông Bảy ngần ngừ, rồi cầm bát, húp thử.
Một muỗng. Ông chậm rãi nhai. Hai muỗng. Mắt ông mở to. Ba muỗng — ông húp luôn, nước cháo sánh vàng, nấm hương mềm ngọt, thịt gà rừng xé sợi quyện đều.
"Trời đất..." Ông Bảy nhìn bát trống. "Cháo gì mà ngon dữ vậy? Mấy chục năm ăn cháo ở đây chưa thấy ai nấu ngon như vầy."
Một câu nói — và đám đông bắt đầu tụ lại.
---
Người đầu tiên mua là bác thợ mộc Trần Đại — ông lần lưng lấy 5 văn, mua một bát. Húp xong, ông mua thêm bát nữa cho vợ: "Bà nhà tui nằm ở nhà, để tui mang về cho bả."
Người thứ hai là chị Hạnh bán quạt nan. Chị nếm, mắt nhắm tít: "Em ơi, mai chị đặt trước ba bát, chị mang lên chợ huyện bán tận nơi."
Người thứ ba là lão Tứ — ông già khó tính nhất thôn, ai nấu gì cũng chê. Ông cầm bát, lật đi lật lại, ngửi, rồi mới húp. Im lặng. Rồi ông đặt bát xuống, lấy tiền.
"Bao nhiêu?"
"Năm văn ạ."
"Đắt." Ông nhăn mặt. Nhưng tay ông đã lần túi — "Cho thêm bát nữa."
Tô Mạn cắn môi giấu cười. *Lão Tứ — khách hàng kiểu "review 1 sao nhưng mua lần hai". Kiếp trước kênh mình cũng đầy fan kiểu này.*
Mặt trời lên cao dần, chợ đông dần. Nồi cháo vơi nhanh — bát này chưa rửa xong đã có người đòi bát khác. Bà Tư hàng xóm đứng phía xa, cười toe: "Tui nói rồi mà! Chắc chắn hết sạch!"
Đến gần trưa, cháo gà nấm hương — hết. Canh tôm suối — cũng hết. Tô Mạn múc bát cuối cùng cho một ông khách già từ thôn bên kia đồi, ông đi bộ nửa canh giờ vì nghe đồn.
"Hết rồi ạ!" Nàng xua tay với mấy người đến muộn. "Phiên sau con nấu nhiều hơn!"
Mấy người thất vọng bỏ đi, miệng lẩm bẩm: "Lần sau phải đi sớm."
---
Tô Mạn ngồi bệt dưới gốc đa, đếm tiền.
Đồng xu — nàng vẫn chưa quen cách đếm tiền thời cổ. Nhưng ký ức Mạn Nhi giúp nàng: 1 lạng bạc = 1.000 văn. 10 văn = 1 chỉ.
Nàng đếm: 5 văn, 10 văn, 15 văn... 45, 50, 55... 72 văn.
"Bảy mươi hai văn!" Nàng reo lên. Kiếp trước, 72 văn chả mua nổi ly trà sữa. Kiếp này — 72 văn mua được gần 10 cân gạo. Đủ ăn nửa tháng.
Trần bà bà ngồi cạnh, nước mắt lưng tròng. "Bảy mươi hai văn... Mẹ... mẹ..."
"Mẹ, đừng khóc." Tô Mạn nắm tay bà. "Mới bắt đầu thôi. Phiên sau con nấu nhiều hơn, bán được nhiều hơn."
Thanh Lâm đứng sau lưng, tay chống nỏ. Mặt vẫn lạnh. Nhưng khi Tô Mạn quay lại, nàng thấy — khóe miệng anh nhếch lên. Rất nhẹ. Nhanh đến mức nếu chớp mắt sẽ bỏ lỡ.
Nàng không chớp.
"Anh cười!" Tô Mạn chỉ vào mặt anh. "Trần Thanh Lâm — anh cười!"
Thanh Lâm lập tức đanh mặt lại. "Không có."
"Có! Con thấy mà! Mẹ, mẹ thấy không?"
Trần bà bà cười khẽ, lau nước mắt. "Mẹ thấy. Lâu lắm rồi mẹ chưa thấy nó cười."
Thanh Lâm quay người, rảo bước ra khỏi chợ. Lưng thẳng, vai rộng, bước nhanh — nhưng tai anh đỏ lựng.
Tô Mạn nhìn theo, bụng ấm.
*Bảy mươi hai văn,* nàng nghĩ. *Và một nụ cười. Lời lãi ngày đầu — không tệ.*
---
Trên đường về, Tô Mạn ghé đầu thôn mua gạo — 40 văn đổi được 5 cân gạo mới, trắng hơn gạo cũ. Thêm 10 văn mua muối, hành, gừng, mấy quả trứng gà. Còn lại 22 văn — nàng cất kỹ trong túi vải buộc thắt lưng.
Dọc đường, người thôn nhìn nàng — không phải ánh mắt coi thường "dâu mới nghèo" nữa. Mà là ánh mắt tò mò, ngạc nhiên, pha chút ngưỡng mộ.
Bà Tám ở đầu ngõ vẫy tay: "Mạn Nhi à, phiên sau bán cháo nấm, nhớ giữ cho bà hai bát!"
Chú Sáu thợ rèn gật đầu khi nàng đi qua: "Cháo ngon lắm, cháu. Kiếp trước cháu chắc là đầu bếp hoàng cung!"
Tô Mạn suýt sặc. *Kiếp trước... ông nói đúng hơn ông tưởng.*
Khi về tới nhà, nàng đặt gạo lên bàn bếp, xoay sang Thanh Lâm — đang ngồi bên hiên, mài lại đầu mũi tên bằng đá.
"Anh Lâm."
Anh ngẩng lên. Mắt sắc, chờ đợi.
"Phiên sau... anh đi cùng con nữa nhé?"
Thanh Lâm nhìn nàng một lúc. Rồi gật đầu. Một cái gật nhẹ, không nói gì.
Nhưng Tô Mạn hiểu. Đối với Trần Thanh Lâm — một cái gật đầu, đã bằng cả một bài diễn thuyết.
---
Đêm đó, cơm trắng dẻo thơm — gạo mới. Thịt thỏ kho gừng — miếng thịt nhỏ nhưng đậm đà. Rau dền luộc — xanh mướt, chấm muối vừng.
Ba người ngồi quanh bàn, đèn dầu leo lét. Trần bà bà ăn chậm rãi, mắt ướt. Thanh Lâm ăn im lặng — hai bát cơm, gắp thịt nhiều hơn bình thường.
"Mẹ," Tô Mạn nói, "con muốn phiên sau nấu thêm canh tôm suối rau má. Và thử làm đậu phụ."
"Đậu phụ?" Trần bà bà ngạc nhiên. "Trong thôn mình chưa ai biết làm đậu phụ. Phải mua ở huyện thành, đắt lắm."
"Con biết cách." Tô Mạn cười bí ẩn. "Chỉ cần đậu nành và nước chua thôi."
*Kiếp trước, video "Tự làm đậu phụ tại nhà — 0 đồng vốn" từng lên trending một tuần liền,* nàng nghĩ. *Công thức đơn giản: ngâm đậu nành → xay → lọc → đun nóng → cho nước chanh/giấm chua → ép khuôn. Không rocket science.*
Trần bà bà nhìn con dâu, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa phục. "Con... biết nhiều thứ quá. Ai dạy con vậy?"
"Kiếp... à, mẹ nàng dạy ạ." Tô Mạn suýt nói lộ. "Mẹ con giỏi nấu nương lắm."
*Mẹ YouTube dạy,* nàng chữa trong đầu. *Mẹ Google chỉ.*
Thanh Lâm nhìn nàng — ánh mắt anh khác hẳn ngày cưới. Ngày cưới, anh nhìn nàng như nhìn người lạ buộc phải chung sống. Bây giờ, anh nhìn nàng như nhìn ai đó mà anh chưa hiểu hết — nhưng muốn hiểu.
Nàng vờ không thấy. Nhưng tim đập nhanh hơn một nhịp.
*Bình tĩnh, Tô Mạn,* nàng tự nhủ. *Anh ấy chỉ là NPC trong cuộc đời mới của mày thôi.* Nàng dừng lại. *NPC... mà biết bẫy gà rừng cho mình nấu cháo bán. NPC gì mà cute quá.*
Ngoài hiên, gió núi thổi mát rượi. Trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh Bạch Vân.
Ngày đầu buôn bán — thành công.