Chương 5: Người lạ ở chợ phiên
Phiên chợ thứ hai, Tô Mạn chuẩn bị gấp đôi.
Ba nồi cháo — nấm hương, gà rừng, và một nồi mới: cháo tôm suối rau má. Thêm một rổ bánh nếp nhân đậu xanh, nặn bằng tay, hấp trong xửng tre — món này nàng nghĩ ra lúc nửa đêm, khi nhớ lại video "Bánh nếp truyền thống Bắc Bộ" mà kiếp trước nàng từng quay ở Ninh Bình.
Thanh Lâm gánh đồ mà không cần nàng nhờ. Anh dậy trước gà, đã gánh nồi cháo lớn ra gốc đa từ lúc nào. Khi nàng tới, chỗ bán tối qua đã được quét sạch, phiến đá lau bóng.
"Anh dọn chỗ à?" Tô Mạn ngạc nhiên.
Thanh Lâm không trả lời. Chỉ đặt nồi thứ hai xuống, rồi đi lấy nước giếng.
*Trần Thanh Lâm,* nàng nghĩ, *anh là kiểu người — nếu trong game, skill "nói chuyện" level 1, nhưng skill "hành động" đã max.*
Chợ phiên hôm nay đông hơn lần trước. Tin cháo nấm hương của dâu mới nhà Thanh Lâm đã lan sang hai thôn kế bên. Có người đi bộ cả nửa canh giờ chỉ để thử.
---
Cháo bán được nửa tiếng thì khách xếp hàng dài. Tô Mạn múc liền tay — bát này chưa đầy đã có người giục bát kia. Trần bà bà phụ rửa bát, mặt hồng hào hơn mấy hôm trước, ho ít hơn.
Thanh Lâm đứng phía sau, không nói gì — nhưng khi có ai chen lấn, ánh mắt sắc lạnh của anh thợ săn khiến người ta tự động lùi lại.
*Bouncer bẩm sinh,* Tô Mạn thầm nghĩ. *Không cần nói — chỉ cần đứng đó, mặt lạnh, là ai cũng sợ.*
Bán đến gần trưa, nồi cháo vơi gần đáy. Tô Mạn đang múc bát cuối cho một bà già thì nghe tiếng bước chân — không phải bước chân nông dân. Tiếng giày da, đều đặn, chắc chắn.
Nàng ngẩng lên.
Một người đàn ông trẻ — khoảng hai mươi lăm, áo lụa xanh nhạt, thắt lưng gấm, tóc búi cao gọn gàng. Mặt trắng trẻo, mắt sáng, miệng cười. Tay phe phẩy quạt giấy — kiểu thương nhân thong dong, không giống người thôn quê.
Đi theo sau ông ta là hai người hầu khệ nệ.
"Cháo nấm hương?" Người đàn ông dừng trước quầy Tô Mạn, hít hà. "Mùi thơm thật đấy. Từ tận đầu đường đã ngửi thấy."
"Dạ..." Tô Mạn nhìn ông ta — ký ức Mạn Nhi không nhận ra ai. "Xin lỗi, cháo hết rồi ạ."
"Hết?" Ông ta nhướn mày. "Ta đi nửa ngày đường từ huyện thành tới đây, nghe từ mấy lái buôn rằng thôn Thanh Hà có dâu mới nấu cháo nấm ngon nhất vùng. Tới nơi lại hết?"
"Dạ... xin lỗi." Nàng cảm thấy hơi tội lỗi. "Phiên sau con nấu nhiều hơn—"
"Có còn gì không? Canh, bánh, cái gì cũng được."
Tô Mạn nhìn xuống — còn ba cái bánh nếp nhân đậu xanh, dành phần mang về cho mẹ chồng ăn tối.
"Còn vài cái bánh nếp ạ. Nhưng—"
"Cho ta một cái." Ông ta rút tiền — không phải đồng văn lẻ, mà lạng bạc vụn. Đặt trên phiến đá. "Không cần thối."
Tô Mạn chớp mắt nhìn lạng bạc. *Một cái bánh nếp... lạng bạc? Cái bánh này tui bán 3 văn thôi mà. Lạng bạc là một ngàn văn. Ông anh ơi...*
"Dạ, đây không phải giá—"
"Ta biết." Ông ta cười, cắn một miếng bánh nếp. Nhai chậm. Mắt mở to.
"Bánh nếp nhân đậu xanh..." Ông ta nuốt, rồi nhìn nàng. "Nếp dẻo, nhân mịn, không quá ngọt, có chút mùi lá chuối. Ai dạy nàng nấu?"
"Con tự nghĩ ra ạ."
Ông ta nhìn nàng — nhìn lâu, đánh giá. Rồi mỉm cười, xếp quạt.
"Ta là Lý Viễn Phong. Gia đình ta có tửu lâu ở huyện thành Vân Lĩnh — Phong Vị Lâu, có lẽ nàng đã nghe."
Tô Mạn lắc đầu. Kiếp này nàng mới tới thôn vài ngày, chưa kịp nghe gì.
Lý Viễn Phong hơi ngạc nhiên — Phong Vị Lâu là tửu lâu lớn nhất huyện, ai cũng biết. Nhưng ông ta không khó chịu.
"Ta muốn nói chuyện với nàng." Ánh mắt ông ta nghiêm túc hơn. "Về tay nghề nấu ăn của nàng. Và... một cơ hội."
---
Thanh Lâm đang đứng phía sau.
Anh nhìn người đàn ông áo lụa — nhìn từ đầu đến chân, rồi nhìn cách ông ta cười với Tô Mạn. Tay anh nắm chặt cán nỏ.
Anh không biết ông ta là ai. Nhưng anh biết — giọng nói ngọt ngào, quần áo đẹp, nụ cười rộng — kiểu người như vậy, ở thôn quê này, hoặc là quan, hoặc là lái buôn, hoặc là rắc rối.
"Cơ hội gì ạ?" Tô Mạn hỏi.
Lý Viễn Phong xếp quạt, nói rõ ràng: "Phong Vị Lâu đang tìm đầu bếp mới. Đầu bếp cũ vừa nghỉ. Tửu lâu của ta có uy tín, nhưng nếu không có đầu bếp giỏi, khách sẽ đi."
"Ta muốn mời nàng — nấu một bữa thử tại Phong Vị Lâu. Nếu đạt yêu cầu, ta sẽ đề nghị hợp tác — nàng cung cấp món ăn, ta lo mặt bằng và khách. Lợi nhuận chia đôi."
Tô Mạn im lặng. Đầu nàng chạy nhanh hơn máy tính — tính toán, phân tích.
*Tửu lâu lớn nhất huyện. Khách cấp cao. Lợi nhuận chia đôi. Cơ hội mở rộng từ chợ phiên thôn quê lên huyện thành.*
Kiếp trước, nàng sẽ gọi đây là "lời đề nghị hợp tác kinh doanh." Kiếp trước, nàng sẽ yêu cầu xem hợp đồng, kiểm tra background, gọi luật sư.
Kiếp này — không có luật sư. Không có hợp đồng. Chỉ có bản năng kinh doanh và đôi mắt biết nhìn người.
Tô Mạn nhìn Lý Viễn Phong — nhìn thẳng, không né tránh.
"Để con suy nghĩ ạ." Nàng nói bình tĩnh. "Cơ hội tốt. Nhưng con cần bàn với gia đình."
Viễn Phong gật đầu, tỏ vẻ hài lòng. "Nàng khôn ngoan. Không vội vàng. Tốt." Ông ta lấy từ túi áo ra một chiếc thẻ gỗ nhỏ — khắc chữ "Phong Vị Lâu." "Khi nào quyết định, mang thẻ này tới tửu lâu, nói tìm Lý Viễn Phong."
Ông ta cúi chào, quay đi. Hai người hầu theo sau.
Tô Mạn cầm chiếc thẻ gỗ, lật đi lật lại. Gỗ tốt, khắc tinh xảo — không phải hàng rẻ.
"Nàng."
Giọng trầm phía sau. Tô Mạn quay lại — Thanh Lâm đứng đó, mặt lạnh hơn bình thường.
"Người đó... hắn muốn gì?"
"Hợp tác kinh doanh." Nàng giơ thẻ gỗ. "Tửu lâu ở huyện thành muốn con nấu cho họ."
Thanh Lâm nhìn thẻ gỗ. Rồi nhìn nàng. Rồi nhìn hướng Lý Viễn Phong vừa đi.
"Ta không tin hắn." Ba chữ, dứt khoát.
"Sao vậy?"
"Hắn cười nhiều quá." Thanh Lâm nói, rồi quay đi.
Tô Mạn đứng đó, vừa muốn cười vừa muốn thở dài. *Trần Thanh Lâm — tiêu chuẩn nhìn người: ai cười nhiều là không đáng tin. Anh ấy chắc ghét hết 90% dân số.*
Nhưng nàng cũng hiểu — Thanh Lâm lo cho nàng. Theo cách của anh.
---
Tối đó, Tô Mạn ngồi trong bếp, đếm lại tiền ngày hôm nay.
Tổng thu: 145 văn (bao gồm 72 văn từ cháo + 73 văn từ bánh nếp, chưa tính lạng bạc của Lý Viễn Phong — nàng để riêng, chưa dám dùng).
*Một trăm bốn mươi lăm văn,* nàng nghĩ. *Gấp đôi phiên trước. Nếu mỗi phiên thu nhập tăng gấp đôi... ba phiên nữa, sẽ đủ tiền mua thuốc cho mẹ.*
Nàng nhìn ra hiên — Thanh Lâm ngồi đó, lưng tựa cột nhà, mài mũi tên. Ánh trăng rọi trên mặt anh — gồ ghề, sắc cạnh, đẹp theo cách thô ráp.
*Anh ấy là người tốt,* nàng nghĩ. *Lạnh lùng. Ít nói. Nhưng tốt.*
Và lần đầu tiên kể từ khi xuyên không — Tô Mạn tự hỏi: *Nếu kiếp này mình ở lại mãi... liệu có tệ không?*
Gió núi thổi qua hiên, mang theo mùi hoa rừng. Thanh Lâm vẫn ngồi đó, im lặng, mài dao.
Nàng quay vào bếp, mỉm cười.
*Chưa biết câu trả lời,* nàng nghĩ. *Nhưng cháo nấm hương — có câu trả lời rồi. Bán tiếp.*