Chương 9: Người Chết Trở Về

~15 phút đọc 2.856 từ

Sáu giờ sáng. Hải Vân ngày thứ năm. Đức triệu tập toàn nhóm ở sảnh tầng một trong khi trời ngoài kia vẫn chìm trong thứ ánh sáng xám xịt bẩn thỉu. Sáu người — sáu khuôn mặt mang đủ mọi cung bậc của mệt mỏi, sợ hãi, và kiên quyết — ngồi xếp thành vòng tròn quanh chiếc bàn gỗ duy nhất còn nguyên vẹn. Trên bàn là bản đồ thành phố Hải Vân mà Đức đã vẽ tay lên mặt sau của một tấm áp phích cũ, đánh dấu vị trí thư viện, các tuyến đường, và một vòng tròn đỏ ở trung tâm — Tâm Hệ Thống. "Ba bộ dấu chân." Đức chỉ vào ba mũi tên vẽ quanh ký hiệu thư viện. "Bóng đã trinh sát chúng ta đêm qua. Hắn không tấn công một mình. Hắn có đồng bọn." Hoàng Long — tay kiếm sĩ tóc dài, vai vẫn băng bó — nghiến hàm. "Người Thức Tỉnh đi theo Bóng?" "Có thể tự nguyện, có thể bị ép. Bóng có kỹ năng [Ăn Mòn] — hấp thụ kỹ năng bằng cách giết. Nhưng hắn cũng có thể khuất phục người khác bằng nỗi sợ." Đức vuốt ngón tay dọc theo bản đồ, giọng đều đặn như đang thuyết trình trước đội ngũ phát triển phần mềm. "Ở vòng 98, hắn có ba tay sai. Tôi nhận ra dấu chân đêm qua — hai bộ nặng, một bộ nhẹ. Hai chiến binh và một trinh sát." "Anh nhận ra kiểu dấu chân?" Bà Nguyễn nuốt nước bọt, đôi mắt đã hết sức hỏa lực vẫn rực lên nỗi kinh ngạc. Đức không giải thích. Hắn chỉ gõ ngón tay trỏ lên mặt bàn — một nhịp, hai nhịp — thói quen vô thức khi đang tính toán. "Chúng ta có hai lựa chọn." Hắn nói. "Một: bỏ thư viện, di chuyển ban đêm, tránh Bóng. Hai: ở lại, củng cố phòng thủ, và đợi hắn đến." "Tại sao phải đợi?" Minh Châu — cô gái mười tám tuổi, không kỹ năng, nhưng đôi mắt sáng quắc — lên tiếng lần đầu. "Sao không chạy?" "Vì thư viện là điểm trung chuyển duy nhất an toàn trên đường đến Tâm Hệ Thống." Đức nhìn cô gái bằng ánh mắt dịu hơn bình thường — hắn nhớ, ở vòng 82, từng có một đứa con gái tương tự hỏi câu giống hệt. "Nếu bỏ đi, chúng ta sẽ phải di chuyển giữa thành phố đầy quái vật, không nơi trú ẩn, không bẫy phòng vệ. Bóng sẽ theo dấu và tấn công khi chúng ta yếu nhất." Im lặng. Tất cả đều hiểu — không phải hiểu bằng lý trí, mà bằng bản năng sống sót đã bị mài giũa qua bốn ngày địa ngục. Vy đặt tay lên bàn, ánh mắt nhìn Đức. "Vậy chúng ta ở lại. Và khi Bóng đến... anh có kế hoạch?" "Có." Đức đáp. "Nhưng cô sẽ không thích." --- Đức dành buổi sáng thiết lập hệ thống phòng thủ ba lớp. Lớp ngoài — bẫy vật lý ở quảng trường: dây thép gai chằng giữa các cột trụ, bẫy hố được ngụy trang bằng tấm ván và gạch vụn, hệ thống cảnh báo sớm bằng lon thiếc buộc dây. Lớp giữa — barricade ở tầng một được gia cố: kệ sách bị đổ đầy cát và gạch, cửa sổ bị bít kín chỉ chừa lỗ bắn. Lớp trong — tầng ba, nơi cả nhóm sẽ rút lui nếu hai lớp ngoài bị phá. Nhưng trọng tâm của kế hoạch không nằm ở bẫy hay barricade. "Mồi nhử." Đức nói với Vy khi hai người đứng trên sân thượng tầng bốn, nhìn xuống quảng trường hoang tàn. "Bóng không đến vì thư viện. Hắn đến vì kỹ năng. [Ăn Mòn] thúc đẩy hắn săn lùng Người Thức Tỉnh có kỹ năng đặc biệt — đặc biệt là kỹ năng hiếm." "Ý anh là..." Vy nhíu mày. "[Hồi Ức] của cô." Đức quay sang, đôi mắt đen nhìn cô không chớp. "Kỹ năng thanh tẩy xói mòn nhân tính — thứ duy nhất trong toàn bộ Hệ Thống có khả năng kéo Người Thức Tỉnh về lại giống loài. Bóng đã ở bên bờ vực xói mòn hoàn toàn. Hắn biết [Hồi Ức] tồn tại — ít nhất là từ lời đồn. Khi hắn cảm nhận được năng lượng của cô phát ra lúc thức tỉnh ở ga tàu điện... hắn sẽ đến." Vy cảm thấy máu đông lạnh trong huyết quản. "Anh đang nói... anh muốn dùng tôi làm mồi." "Tôi muốn cô đứng ở tầng ba, phát ra tín hiệu năng lượng [Hồi Ức] ở mức vừa đủ để dẫn dụ Bóng vào vùng chết — nơi có đầy đủ bẫy, barricade, và toàn bộ hỏa lực của nhóm." Đức giải thích, không hề né tránh. "Hắn sẽ xông qua mọi thứ để đến chỗ cô. Đó là bản năng của [Ăn Mòn] — khi phát hiện kỹ năng đủ mạnh, nó kiểm soát chủ nhân, ép hắn phải nuốt cho bằng được." "Và nếu bẫy không giữ được hắn?" Vy hỏi, giọng run nhưng mắt không rời. "Thì tôi sẽ đứng giữa hắn và cô." Đức nói, đơn giản, bình thản, như đang nói về một dòng code cần debug. "Như tôi đã không làm được ở vòng 73." --- Buổi chiều trôi qua trong im lặng căng thẳng. Mỗi người tìm một góc, làm những gì có thể. Hoàng Long mài kiếm trên bệ đá hoa cương, tiếng sắt rít lên đều đặn, nhịp nhàng. Bà Nguyễn ngồi thiền, cố gắng hồi phục chút năng lượng hỏa hệ còn sót lại. Ông Sáu dạy Minh Châu cách buộc nút dây thừng — kỹ năng đơn giản nhưng có ích trong chiến đấu phòng thủ. Vy ngồi một mình ở góc phòng tầng ba, bàn tay xòe ra, nhìn những hạt bụi vàng kim của [Hồi Ức] nhảy nhót. Cô thử điều khiển chúng — tập trung, rồi buông, rồi tập trung lại. Mỗi lần cô tập trung, một mảnh ký ức ngẫu nhiên hiện lên trong đầu — rõ mồn một, sống động, như đang xem phim. *Mẹ cười, trên tay là đĩa bánh cuốn nóng hổi buổi sáng.* *Ngày tốt nghiệp y khoa, tóc cô bay trong gió, áo blouse trắng tinh.* *Bệnh nhân đầu tiên — cậu bé tám tuổi gãy tay, khóc tu tu, rồi cười khi cô cho kẹo.* Những ký ức đẹp nhất đời cô. Và [Hồi Ức] đang... sắp xếp chúng. Như một kệ sách — gọn gàng, rõ ràng — sẵn sàng để tháo ra bất cứ lúc nào. *Cái giá để thanh tẩy xói mòn nhân tính cho một người... là tôi phải hy sinh một trong những mảnh ký ức này.* Cô nắm chặt bàn tay, dập tắt ánh sáng vàng. Không phải vì cô sợ mất. Mà vì cô sợ mình sẽ không biết mình đã mất gì. --- Bóng tối rơi xuống Hải Vân như tấm màn tang. Mười giờ đêm. Đức đứng ở cửa sổ tầng hai, ống nhòm quân sự kề sát mắt. Quảng trường phía trước tối đen — đèn đường đã tắt từ ngày thứ hai — chỉ có ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh chiếu lên những xác xe và gạch vỡ. Hệ thống cảnh báo bằng lon thiếc im lìm. Gió ngừng thổi. Yên tĩnh. Yên tĩnh đáng sợ. *LENG.* Một tiếng lon thiếc rung — nhẹ, gần như không nghe thấy — ở góc đông nam quảng trường. Đức lật tay, ra hiệu cho Hoàng Long ở góc đối diện. Tay kiếm sĩ gật đầu, siết chặt chuôi kiếm. Bà Nguyễn ở góc tây bắc, hai bàn tay bốc lên đốm lửa li ti — năng lượng cuối cùng cô ta còn. *LENG. LENG.* Hai tiếng nữa. Gần hơn. Nhanh hơn. Rồi mọi thứ vỡ oà cùng một lúc. Cửa chính sảnh — barricade bằng kệ sách nặng bốn tạ — bị một cú đấm quái dị đánh tung ra ngoài như đống đồ chơi. Gỗ gãy, sách bay tung, gạch vỡ vụn. Đứng giữa đống đổ nát, trong ánh trăng bạc, là một hình bóng mà Đức đã thấy hàng chục lần trong ác mộng. Nguyễn Khánh — "Bóng." Hắn ta cao hơn lần gặp ở ga tàu điện. Gần một mét chín, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da xám tro, mạch máu đen nổi lên trên cổ và thái dương như rễ cây hoại tử. Đôi mắt — từng là mắt người — giờ chỉ còn hai hố đen sâu hoắm với chấm sáng đỏ âm ỉ ở trung tâm. Hắn ta mặc áo khoác quân đội rách nát, tay phải cầm con dao quân dụng — cùng con dao đã rạch nát đùi Đức hai ngày trước. Và phía sau hắn — hai bóng người. Một gã to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, cầm búa chiến cỡ lớn, đôi mắt trống rỗng vô hồn. Người còn lại là một phụ nữ mảnh khảnh, tóc dài che nửa mặt, ngón tay dài ngoẵng, tay nhuốm chất nhờn phát sáng xanh lục — năng lực phóng độc. *[Phân Tích Hệ Thống]* --- **Nguyễn Khánh "Bóng" — Cấp 6** HP: 5,600/5,600 Kỹ năng: [Ăn Mòn] Lv.5, [Xé Rách] Lv.3, [Bóng Đêm] Lv.2 Xói mòn nhân tính: 91% --- **Tay sai 1 — "Búa" — Cấp 4** HP: 2,200/2,200 Kỹ năng: [Đập Nát] Lv.3 Xói mòn: 78% --- **Tay sai 2 — "Độc" — Cấp 3** HP: 1,400/1,400 Kỹ năng: [Phóng Độc] Lv.2 Xói mòn: 65% --- *Cấp 6.* Đức nghiến chặt răng. *Hắn đã lên thêm một cấp kể từ ga tàu điện. Hai ngày trước hắn là Cấp 5. Hắn đã giết thêm người.* "Trần Minh Đức." Giọng Bóng vang lên — khàn rè, như hai tảng đá nghiền vào nhau. Không phải giọng người. "Ta đánh hơi được thứ trên người con bé của mày. Thơm. Rất thơm." Hắn hít sâu, mũi phồng lên, đôi mắt đỏ lấp lánh cuồng loạn. "Tặng ta đi. Ta sẽ cho mày chết nhanh." Đức không trả lời bằng lời. Hắn bấm nút, và hệ thống barricade kín ở cầu thang tầng một đổ sập, chặn lối lên. Đồng thời, bẫy hố ở hành lang chính kích hoạt — sàn sụp, lộ ra lớp cọc sắt bên dưới. Bóng không thèm nhìn. Hắn bước qua bẫy hố như bước qua vũng nước — chân hắn đạp thẳng lên cọc sắt, uốn cong kim loại nhờ sức mạnh vượt trội. "Búa" lao vào barricade cầu thang, cú vung búa đầu tiên đã làm toàn bộ khối gạch bê tông rung chuyển. *RẦMM!* Cú búa thứ hai phá tung barricade. Gạch và sắt thép bay tung tóe lên tầng hai. Hoàng Long xông ra, kiếm chém ngang đầu "Búa" — nhưng gã to lớn đưa cán búa đỡ, đẩy Hoàng Long lùi ba bước, chân trượt dài trên sàn gạch. "Độc" phun một tia nọc xanh lục vào sảnh — axit ăn mòn trên mặt sàn đá, tạo đám khói trắng chết chóc. Bà Nguyễn phóng quả cầu lửa cuối cùng vào tia nọc, trung hòa, nhưng sức bùng nổ đẩy bà ngã ngửa, bất tỉnh. Đức lao xuống cầu thang, ống sắt trong tay. Hắn không nhắm vào Bóng — hắn biết mình không đủ sức. Hắn nhắm vào "Độc" — mắt xích yếu nhất. Hắn xoay người tránh luồng nọc, trượt dưới sàn, đá thẳng vào đầu gối "Độc." Người phụ nữ khuỵu xuống, Đức vung ống sắt giáng thẳng vào gáy. *RẮC.* Cô ta đổ gục, bất tỉnh. Nhưng Bóng đã ở ngay sau lưng hắn. Con dao quân dụng xé không khí. Đức xoay người — muộn một phần mười giây. Lưỡi dao cắt ngang cánh tay trái, máu phun ra, cơn đau xé toạc thần kinh. Hắn lùi lại, va vào tường, lưng đập vào gạch. "Chậm lắm, Đức." Bóng bước tới, con dao nhỏ giọt máu. "Mày đã chậm hơn vòng 98. Xói mòn đang ăn mày từ bên trong. Ta ngửi được." *[Xói mòn nhân tính: 37%]* Chỉ số nhảy lên. Cơn đau, sự tức giận, nỗi sợ hãi — mỗi thứ đều là nhiên liệu cho sự xói mòn. Đức cắn răng, ép bản thân bình tĩnh, nhưng máu vẫn đang chảy, và Bóng vẫn đang bước tới. "ĐỪNG LẠI GẦN HẮN!" Tiếng hét từ cầu thang tầng ba. Hạ Vy lao xuống, hai tay bùng sáng — không phải xanh ngọc của [Chữa Lành], mà là vàng kim rực rỡ của [Hồi Ức]. Cô đứng chắn giữa Đức và Bóng, toàn thân phát ra luồng năng lượng ấm áp mãnh liệt, những hạt bụi vàng bay múa quanh cô như vô vàn đom đóm. Bóng dừng bước. Đôi mắt đỏ lòm mở to, đồng tử giãn ra, toàn thân hắn rung lên — không phải vì sợ, mà vì khát. [Ăn Mòn] trong huyết quản hắn gào thét, cuồng loạn, đòi nuốt chửng nguồn năng lượng thuần khiết nhất mà nó từng cảm nhận. "[Hồi Ức]..." Bóng thì thào, giọng run rẩy vì hưng phấn. "Kỹ năng huyền thoại... Ta đã tìm mày suốt 97 vòng lặp..." Hắn lao tới. "VY, LÙI LẠI!" Đức gào, chống tay đứng dậy, máu nhỏ giọt xuống sàn. Nhưng chân hắn run, cánh tay trái đã mất cảm giác. Vy không lùi. Cô đưa hai tay về phía trước — bản năng thuần túy, không có kinh nghiệm chiến đấu, không có chiến thuật — chỉ có một người bác sĩ quyết tâm bảo vệ bệnh nhân của mình. Năng lượng [Hồi Ức] bùng phát. Không phải tấn công. Không phải phòng thủ. Mà là một thứ gì đó khác — một làn sóng ký ức thuần khiết trào ra từ Hạ Vy, lan tỏa khắp sảnh thư viện. Trong khoảnh khắc đó, mọi người — Đức, Hoàng Long, cả "Búa" đang bất tỉn — đều thấy một thứ. *Ký ức.* Ký ức nhân sinh. Ký ức ấm áp. Mẹ nấu cơm. Bạn bè cười đùa. Nắng chiều trên sân trường. Tiếng mưa rơi trên mái tôn. Lần đầu tiên nắm tay ai đó. Và Bóng — Nguyễn Khánh, 91% xói mòn — đứng khựng lại như bị sét đánh. Trong đầu hắn, giữa bóng tối dày đặc của 97 vòng lặp giết chóc, một mảnh ký ức cũ nhất lóe lên: một cậu bé mười hai tuổi, ngồi ở bàn ăn, mẹ đặt đĩa cơm gà trước mặt, nói *"Ăn đi con. Con gầy quá."* Bóng buông dao. Hai tay hắn ôm đầu, gào lên — tiếng gào không phải của quái vật, mà của một con người đang bị hai thực thể giằng xé bên trong. [Ăn Mòn] đòi hắn giết, nhưng [Hồi Ức] đang kéo hắn lại — kéo về phía ánh sáng, về phía ký ức, về phía nhân tính đã gần như tuyệt diệt. "AAAARGHHHH!" Bóng gầm lên kinh hoàng, lao ngược ra khỏi thư viện, phá tung cánh cửa gỗ, biến mất vào bóng tối. "Búa" tỉnh dậy, lảo đảo bò theo chủ nhân. Sảnh thư viện chìm vào im lặng. Vy đổ sụp xuống đầu gối, toàn thân run bần bật, đôi mắt trợn trừng. Máu từ mũi cô chảy ròng ròng — hậu quả của việc giải phóng [Hồi Ức] không kiểm soát. Và trong đầu cô, một mảnh ký ức vừa biến mất. Cô không nhớ nó là gì. Chỉ biết có một chỗ trống — lạnh buốt, trống hoác — nơi mà vài giây trước còn có thứ gì đó ấm áp. "Vy!" Đức lết tới, tay lành ôm lấy vai cô. "Cô có nghe tôi không? Vy!" Cô ngẩng đầu, nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ hoe, mất mát. "Tôi... tôi mất một ký ức." Giọng cô vỡ. "Tôi không biết là ký ức gì. Nhưng nó... đã mất." Đức ôm chặt lấy cô, lần đầu tiên trong 98 vòng lặp. Cánh tay bị chém đau điếng, xương sườn vẫn nhức, nhưng hắn không buông. *[Xói mòn nhân tính: 33%]* Con số giảm. Một phần trăm. Nhỏ bé, gần như vô nghĩa trong bức tranh toàn cảnh. Nhưng đó là lần đầu tiên trong 98 vòng lặp, chỉ số xói mòn của Trần Minh Đức... đi xuống. Và cái giá là Hạ Vy vừa mất một mảnh linh hồn. Hắn nhắm mắt, siết chặt hơn. *Ta sẽ tìm cách khác. Ta phải tìm cách khác. Không nghĩ ra thì code lại. Debug lại. Chạy lại.* Nhưng đây không phải phần mềm. Đây là con người. Và con người... không có nút Undo. Bên ngoài, tiếng gầm rú cuối cùng của Bóng vọng lại từ phía xa, rồi chìm vào đêm tối vô tận. Ngày thứ năm chưa kết thúc. Nhưng cuộc đua đến Tâm Hệ Thống — cuộc đua mà Đức phải chiến thắng trong hai ngày còn lại — vừa trở nên phức tạp gấp ngàn lần. Bởi vì bây giờ, hắn không chỉ phải cứu thế giới. Hắn phải cứu cô ấy.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí