Chương 8: Chín Mươi Tám Kiếp Sống
Bốn giờ trôi qua như một mớ ký ức rời rạc. Đức chia nhóm thành ba tổ. Tổ một — thanh niên kiếm sĩ tên Hoàng Long và cô gái trẻ không có kỹ năng tên Minh Châu — phụ trách xây dựng barricade. Họ lôi kệ sách nặng hàng trăm ký xuống chặn cửa chính, xếp bàn ghế thành lớp phòng thủ ba tầng. Tổ hai — bà Nguyễn, người phụ nữ hệ hỏa, cùng ông già chân gãy tên Sáu — phụ trách trinh sát và cảnh giác từ tầng ba. Vy chữa lành chân cho ông Sáu vừa đủ để ông lê được lên cầu thang. Tổ ba — Đức và Vy — phụ trách thiết kế bẫy. Với kiến thức của 98 vòng lặp, Đức biến mọi thứ trong thư viện thành vũ khí. Dầu nhớt từ máy phát điện dự phòng trở thành bẫy trượt ở hành lang tầng một. Hệ thống chữa cháy tự động được tháo ra, nối lại, biến thành đầu phun áp suất cao ở cửa sổ phía nam. Ổ cắm điện vẫn còn hoạt động ở tầng hầm được dẫn dây ra các vùng nước đọng tạo bẫy điện giật. Hoàng Long — tay kiếm sĩ tóc dài — theo dõi Đức làm việc bằng ánh mắt nửa ngưỡng mộ nửa sợ hãi. Anh ta thức tỉnh từ vòng thứ 40, đã qua gần 60 vòng lặp, nhưng chưa bao giờ gặp ai làm bẫy chiến trường thành thạo đến mức phản xạ. Đức không cần suy nghĩ. Tay hắn tự động tìm vật liệu, tự động lắp ráp, tự động kiểm tra — như một cỗ máy đã lặp đi lặp lại hành vi này cả nghìn lần. "Anh ấy đáng sợ." Hoàng Long thì thào với Vy khi cả hai đang khiêng một cánh cửa gỗ đặc lên tầng hai. "Không phải đáng sợ kiểu mạnh. Mà là đáng sợ kiểu... anh ấy biết mọi thứ sẽ xảy ra." Vy không trả lời. Nhưng cô cũng đã nghĩ điều đó suốt hai ngày nay. --- Đợt sóng đêm đến đúng lịch. Ba con Cấp B ập vào quảng trường — hai con hệ côn trùng nòi thấp, một con bò sát biến dị. Bẫy trượt dầu làm con côn trùng đầu tiên mất thăng bằng, lộ bụng mềm — Hoàng Long và Đức phối hợp xiên thủng nó trong sáu nhát kiếm chính xác. Bẫy điện làm tê liệt con thứ hai đủ lâu để bà Nguyễn dồn nốt sức tàn, phun một đợt lửa thiêu rụi lõi năng lượng. Con thứ ba — bò sát biến dị — phá tung barricade tầng một, lao thẳng lên tầng hai nơi Minh Châu đang trốn. Đức lao theo, nhảy lên lưng nó từ cầu thang, đâm ống sắt vào mắt trái, cưỡi nó lao qua cửa sổ ra ngoài. Cả hai rơi xuống quảng trường — con quái chết, Đức gãy hai xương sườn. Con Cấp A không đến. Đến nửa đêm, khi thông báo Hệ Thống xác nhận "Sự kiện đêm — Hoàn thành. Cấp A đã rút lui", cả nhóm mới dám thở. Vy ngồi chữa thương cho Đức ở tầng ba, bên cửa sổ nhìn ra thành phố đang cháy. Ánh lửa từ hàng chục tòa nhà phản chiếu trên mặt biển xa xa, tạo nên bức tranh hoàng hôn giả tạo giữa đêm khuya. Hắn nằm trên mặt sàn lạnh, áo rách nát, lồng ngực bó chặt bằng miếng vải xé từ rèm cửa. Vy quỳ bên cạnh, hai tay đặt lên xương sườn gãy, ánh sáng xanh ngọc nhè nhẹ nhấp nháy. Khuôn mặt cô căng thẳng tập trung, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt thì lang thang — nhìn hắn rồi quay đi, nhìn lại rồi lại quay đi. Xung quanh họ, bốn người sống sót đã lăn ra ngủ vùi ở các góc phòng. Hoàng Long ôm kiếm ngồi gục bên cột, miệng hé mở, ngáy khẽ. Bà Nguyễn cuộn tròn trong chăn, khuôn mặt già nua co rúm vì kiệt sức. Ông Sáu và Minh Châu nằm cạnh nhau, cô gái trẻ vô thức ôm chặt cánh tay ông già như đứa trẻ bám víu vào người lớn. Chỉ có hai người thức. "Anh Đức." Vy lên tiếng trước, giọng cô nhẹ hơn hơi thở nhưng sắc hơn dao. "Tôi cần anh trả lời thật." Đức nhắm mắt, không mở. "Hỏi." "Anh nói anh ở vòng 99." Cô nuốt nước bọt, ngón tay hơi run trên da hắn. "Nhưng Hệ Thống chỉ bắt đầu cho phép giữ ký ức từ vòng 3. Và đa số Người Thức Tỉnh tôi gặp... nhiều nhất cũng chỉ nhớ được mười mấy vòng. Não bộ con người không chịu nổi. Nó sẽ... xói mòn." "Đúng." "Vậy sao anh còn nhớ tất cả?" Cô dừng tay, nhìn thẳng vào mặt hắn. "Chín mươi tám vòng lặp. Gần bảy trăm ngày ký ức. Anh... anh không phải con người bình thường, đúng không?" Sự im lặng kéo dài đến mức Vy tưởng hắn đã ngủ. Nhưng rồi Đức mở mắt — đôi đồng tử đen ngòm nhìn lên trần nhà loang lổ vết máu — và bắt đầu nói. Giọng hắn trầm, đều, không cảm xúc, như đang đọc báo cáo kỹ thuật của một dự án thất bại. "Vòng đầu đến vòng thứ mười, tôi chết trong vài giờ. Toàn là chết ngớ ngẩn — bị gạch rơi trúng đầu, bị giẫm đạp trong đám đông hoảng loạn, bị quái vật Cấp E — thấp nhất — cắn cổ vì tôi không biết phải né kiểu gì." Vy thấy khóe mắt hắn trũng sâu hơn bình thường. Những nếp nhăn trên trán hắn — bất thường đối với một người hai mươi tám tuổi — giống như vết hằn của thời gian đã đè nén quá lâu. "Từ vòng mười một đến ba mươi, tôi bắt đầu sống được đến ngày thứ hai, thứ ba. Bắt đầu hiểu quy luật của quái vật. Bắt đầu ghi nhớ bản đồ, tìm chỗ trú ẩn, tích trữ vũ khí. Mỗi vòng chết... một phần ký ức cũ mất đi, nhưng kinh nghiệm sinh tồn thì ăn sâu vào phản xạ. Như lập trình firmware — xóa software được, nhưng hardware thì không." Hắn ngừng, nuốt khan. Vy thấy yết hầu hắn chuyển động khó nhọc. "Vòng ba mươi đến sáu mươi. Tôi bắt đầu tìm được đồng đội. Có những người... tốt. Rất tốt." Giọng hắn khẽ rung — chỉ một thoáng, mỏng tang, nhưng Vy bắt được. "Có một bác sĩ quân y tên Phương. Bà ấy dạy tôi sơ cứu, dạy tôi nhận biết chấn thương nội, dạy tôi... cách nhìn một con người sắp chết mà vẫn giữ được bình tĩnh." Hắn hít vào sâu. "Bà ấy chết ở vòng 41. Bị chính đồng đội đâm sau lưng để cướp kỹ năng chữa lành." "Trời ơi..." Vy bấu chặt vải áo mình. "Có một thằng nhóc mười sáu tuổi tên Bình. Nhanh nhất nhóm, kỹ năng [Tốc Độ] cấp 3. Thằng bé cười suốt — kiểu cười ngốc nghếch, vô tư, như thể thế giới không đang sụp đổ chung quanh." Đức nhắm mắt lại. "Nó chết ở vòng 58. Chạy nhanh nhất nhóm, nhưng không đủ nhanh để tránh một phát bắn tỉa từ con Sâu Bắn Cấp B. Tôi nhìn thấy đầu nó... nổ tung... ngay trước mắt tôi." Vy cảm thấy dạ dày cô co thắt. Cô muốn nắm lấy tay hắn, nhưng tay cô đang phát sáng chữa xương, không dám rời. "Rồi thì tôi ngừng đặt tên cho mọi người." Đức tiếp, giọng trở lại bình thản đáng sợ. "Từ vòng bảy mươi trở đi, tôi gọi đồng đội bằng số. Người số 1, số 2, số 3. Dễ quên. Dễ bỏ lại. Dễ tiếp tục." Vy chợt hiểu. Cái cách hắn gọi cô là "Vy" — tên cúng cơm, không phải số — là một ngoại lệ. Trong suốt gần ba mươi vòng lặp qua, hắn đã không gọi ai bằng tên nữa. Vậy mà... "Anh gọi tôi bằng tên." Cô thì thầm. Đức im lặng rất lâu. Rồi hắn nói, giọng khàn đặc. "Vì ở vòng 73, cô là người cuối cùng tôi gọi bằng tên trước khi cô chết." Hắn mở mắt, đôi đồng tử đen lấp lánh thứ ánh sáng ẩm ướt mà hắn không cho phép mình thừa nhận. "Hạ Vy. Bác sĩ nội trú, thức tỉnh vòng 12. Cô thức tỉnh nhờ tai nạn xe tải lúc 7 giờ sáng ngày đầu tiên. Kỹ năng [Chữa Lành], ban đầu chỉ cấp 1. Cô cứu mười bảy người trong hai ngày đầu. Vòng 73, cô chạy theo tôi vào Thư viện Quốc gia để cứu người mắc kẹt. Nhưng ngày thứ năm..." Hắn ngập ngừng. Lần đầu tiên kể từ khi gặp, Vy thấy Trần Minh Đức... ngập ngừng. "Bóng giết cô. Ngay trước mặt tôi. Và tôi không thể làm gì. Hắn dùng [Ăn Mòn] hút sạch kỹ năng của cô, rồi..." "Đủ rồi." Vy cắt ngang, giọng cô run nhưng cương quyết. "Tôi không cần biết tôi chết kiểu gì." Im lặng. Ngọn gió đêm lùa qua khung cửa sổ vỡ, mang theo mùi khói và mùi biển mặn. Ở đâu đó phía xa, tiếng gầm rú của quái vật vọng lại, trầm đục, liên hồi — như nhịp tim của thành phố đang hấp hối. Vy rút tay khỏi xương sườn hắn — đã lành. Cô ngồi lại, ôm gối, nhìn ra bầu trời đỏ. "Vậy lần này... anh cứu tôi ở ngày đầu tiên, ở vòng 99 này... là vì anh muốn sửa lại?" "Một phần." Đức ngồi dậy, đau nhói ở mạn sườn nhưng không lộ ra mặt. "Phần còn lại... vì cô có [Hồi Ức]. Kỹ năng duy nhất trong tất cả 98 vòng tôi đã trải qua có khả năng thanh tẩy xói mòn nhân tính. Tôi cần cô sống." Câu nói trần trụi, thẳng thừng, không một chút bọc đường. Vy cười — thứ tiếng cười nhỏ, cay đắng, không phải vì buồn mà vì cô đã hiểu. "Nói cách khác, anh cứu tôi vì anh cần kỹ năng của tôi." Cô nói, không hề có vẻ trách móc. "Anh sống 98 vòng, mất đi gần hết nhân tính, và tôi là... thuốc giải." "Nếu cô muốn nhìn nhận như vậy." Đức đáp, mắt hắn không tránh mắt cô. "Thế phần '73' thì sao?" Vy nghiêng đầu, ánh trăng hắt lên nửa khuôn mặt cô trắng nhợt. "Anh gọi tôi bằng tên. Anh nhớ tôi chết ở Thư viện. Anh kéo tôi vào đúng cái thư viện này, cứu bốn người mắc kẹt — y hệt như vòng 73, nhưng lần này anh chuẩn bị kỹ hơn." Cô nhìn hắn thật lâu. "Đó là tính toán hay là... điều gì khác?" Đức không trả lời. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh lửa thành phố nhảy múa trên mặt biển đêm. *[Xói mòn nhân tính: 34%]* Con số không nhúc nhích. Lần đầu tiên trong suốt ngày hôm nay, nó không tăng. Và Đức biết lý do — nhưng hắn không định thừa nhận. "Đi ngủ đi." Hắn nói. "Ngày mai là ngày thứ năm. Bóng sẽ đến tìm chúng ta." Vy không nằm xuống ngay. Cô ngồi đó thêm một lúc, nhìn hắn — kẻ đã sống gần nghìn ngày trong địa ngục, giết hàng trăm quái vật, chứng kiến hàng nghìn người chết, và vẫn giữ đủ nhân tính để gọi một người xa lạ bằng tên. *Anh không phải thuốc giải cho anh đâu, Trần Minh Đức.* Cô nghĩ thầm, nhắm mắt. *Anh cần cái khác. Cái gì đó mà bảng trạng thái không có mục nào đo được.* Và trong giấc ngủ chập chờn đêm thứ tư, Vy mơ thấy mình đứng ở một thư viện khác — sạch sẽ, yên bình, đầy nắng — nơi một người đàn ông quen mà lạ đang đọc sách ở góc phòng. Hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười — nụ cười mà cô chưa bao giờ thấy trên mặt Trần Minh Đức. Rồi máu tràn lên trên những trang sách. Nụ cười biến mất. Và cô tỉnh dậy. --- Bình minh ngày thứ năm. Vy mở mắt, phát hiện Đức đã đứng ở cửa sổ, lưng thẳng, mắt nhìn xuống quảng trường. "Có gì không?" Cô hỏi, giọng khàn vì ngủ ít. "Dấu chân." Đức nói, không quay lại. "Dấu chân người. Ở quanh thư viện. Ba bộ dấu chân. Đi vòng, quan sát, rồi rút lui." Tim Vy thắt lại. "Người? Hay quái vật?" Đức quay đầu. Ánh mắt hắn tối sầm, sắc bén như dao mổ. "Bóng. Hắn đã tìm đến. Và hắn không đến một mình."