Chương 7: Thư Viện Máu

~14 phút đọc 2.738 từ

Đường phố Hải Vân ngày thứ tư trông như bãi chiến trường sau một cơn bão hạt nhân. Đức và Vy len lỏi qua những con hẻm ngập ngụa mảnh kính vỡ, gạch vụn và xác xe cháy đen. Mùi thịt cháy khét lẹt quyện với khói xám từ những tòa nhà sụp đổ một nửa, tạo nên thứ sương mù nhân tạo phủ kín cả dãy phố. Ánh mặt trời xuyên qua lớp bụi mịn, tạo nên vầng sáng vàng bệch ảm đạm mà không mang theo bất cứ hơi ấm nào. Vy ôm chặt cây gậy bóng chày rải đinh, bám sát lưng Đức. Cô đếm thầm từng bước chân — một thói quen vô thức giúp cô kiềm chế nhịp tim đang đập loạn. Kể từ khi thức tỉnh kỹ năng [Hồi Ức], cơ thể cô tràn đầy một nguồn năng lượng mới mẻ, ấm áp nhưng cũng xa lạ đến mức đáng sợ. Như thể ai đó đã nhét thêm một linh hồn khác vào bên trong lồng ngực cô mà không hỏi ý kiến. "Còn hai dãy nhà nữa." Đức dừng bước, áp lưng vào bức tường bê tông nứt toác, nghiêng đầu nghe ngóng. Đôi mắt hắn quét nhanh qua giao lộ phía trước — nơi ba chiếc xe buýt lật nghiêng chồng lên nhau tạo thành rào chắn tự nhiên. "Thư viện Quốc gia nằm ở phía bên kia quảng trường. Tín hiệu bộ đàm phát ra từ tầng ba." "Người phát tín hiệu nói có quái vật Cấp B chiến đấu giống Người Thức Tỉnh." Vy nhíu mày. "Anh nghĩ sao?" Đức im lặng một khắc. Ngón tay hắn siết chặt thanh ống sắt, lóng đốt trắng bệch. "Ở vòng 67, tôi từng gặp một con Cấp B có khả năng bắt chước kỹ năng của Người Thức Tỉnh nó đã giết. Chúng tôi gọi nó là Bọ Gương." Giọng hắn trầm xuống, như đang kể về một cơn ác mộng cũ đã lâu không ghé thăm. "Nếu là thứ đó... thì bọn trong thư viện đang chết dần mà không biết." Vy nuốt nước bọt. "Vậy sao chúng ta vẫn đi?" "Vì tọa độ thư viện nằm trên lộ trình đến Tâm Hệ Thống." Đức quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt hắn lạnh tanh nhưng ẩn chứa một thứ gì đó sâu hơn — thứ mà cô chưa thể gọi tên. "Và vì ở vòng 73... có một người giống cô đã chết ở đó mà tôi không cứu được." Câu nói chìm vào khoảng không giữa hai người như viên đạn xuyên thủng tấm kính. Vy muốn hỏi thêm, nhưng Đức đã quay đi, lầm lũi tiến về phía quảng trường. --- Thư viện Quốc gia Hải Vân — tòa nhà bốn tầng theo kiến trúc Pháp thuộc địa, mái vòm xám xanh, những cột trụ đá hoa cương uy nghiêm — giờ đây trông như một pháo đài bị vây hãm. Các cửa sổ tầng một đều bị chặn bằng bàn ghế và kệ sách. Dấu máu loang lổ trên bậc thang đá rêu phong phía trước. Và xung quanh, nằm rải rác trên quảng trường, là xác của ít nhất mười mấy con quái vật Cấp D và Cấp E — bị chém, đâm, nghiền nát bằng đủ loại vũ khí thô sơ. "Họ đã chiến đấu." Vy thì thào, nhìn những vết chém gọn gàng trên xác quái. "Không phải dân thường." "Người Thức Tỉnh." Đức gật đầu, mắt lướt qua hiện trường với tốc độ xử lý thông tin của một kẻ đã chứng kiến cảnh này hàng trăm lần. "Ít nhất ba người. Một dùng kiếm, một dùng búa hoặc rìu, và một... dùng năng lượng." Hắn chỉ vào một xác quái bị đốt cháy thành than. "Kỹ năng thuộc hệ hỏa." Tiếng ầm ầm vang lên từ bên trong tòa nhà. Rung lắc. Tiếng kính vỡ. Rồi một tiếng hét xé tai của con người. Đức không chần chừ. Hắn lao lên bậc thang, vai húc tung cánh cửa gỗ bị chặn nửa vời, ống sắt vung theo quán tính sẵn sàng đánh bất kỳ thứ gì nhảy ra. Vy bám sát phía sau, tim cô đập thình thình trong lồng ngực, nhưng đôi chân vẫn chạy. Kỹ năng [Hồi Ức] ẩn sâu trong mạch máu cô rung lên nhè nhẹ, như thể nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập phía trước. Sảnh chính của thư viện rộng mênh mông, trần cao sáu mét, những kệ sách gỗ sồi cao ngất xếp thành hàng dài mê cung. Sách vương vãi khắp nơi — hàng nghìn cuốn sách bị xé tung, giẫm nát, ngâm trong vũng máu. Dưới ánh sáng lờ mờ từ mái vòm kính vỡ, Đức nhìn thấy cảnh tượng mà hắn đã lường trước nhưng vẫn khiến cơ bắp hắn căng cứng. Bốn người sống sót co cụm ở góc xa nhất của sảnh. Một thanh niên tóc dài cầm thanh kiếm đơn, máu chảy ròng ròng từ vết thương trên vai. Một phụ nữ trung niên mặt tái xanh, hai tay bốc cháy lửa yếu ớt — rõ ràng đã gần hết năng lượng. Một ông già ngồi bệt dưới đất, ôm chân gãy, miệng rên rỉ. Và một cô gái trẻ — không quá mười tám — đứng run rẩy phía sau, không có vũ khí, không có kỹ năng, chỉ có đôi mắt mở to kinh hoàng. Đối diện họ, cách chừng mười lăm mét, là thứ mà bộ đàm đã mô tả. --- **[Quái vật Cấp B — Bọ Gương Biến Hình]** HP: 2,800/3,200 Đặc biệt: Sao chép kỹ năng từ Người Thức Tỉnh đã bị hạ sát. Hiện đang sở hữu 3 kỹ năng bị đánh cắp. Điểm yếu: Lõi sao chép nằm ở phần lưng giữa hai cánh (chỉ lộ khi đang sao chép). --- Con Bọ Gương cao hơn hai mét, thân hình giống bọ hung nhưng phủ lớp vỏ giáp phản quang bạc trắng. Bốn chân bám chặt xuống sàn đá hoa, hai cánh cứng khép chặt trên lưng. Và điều kinh hoàng nhất — nó đang cầm một thanh kiếm năng lượng xanh lam, giống hệt thứ vũ khí mà chỉ Người Thức Tỉnh mới tạo ra được. "Trời ơi..." Vy thốt lên, bàn tay nắm chặt gậy đến mức ngón tay trắng bệch. "Nó đã giết ít nhất một Người Thức Tỉnh dùng kiếm và sao chép kỹ năng." Đức phân tích trong tích tắc, mắt hắn lóe sáng khi [Phân Tích Hệ Thống] quét qua sinh vật. "HP còn 2,800. Bốn người kia đã gây sát thương đáng kể, nhưng không đủ." Con Bọ Gương xoay đầu về phía hai kẻ mới đến. Đôi mắt phức hợp của nó — hàng trăm mắt nhỏ lấp lánh như gương vỡ — phản chiếu hình ảnh Đức và Vy thành vô số mảnh ghép méo mó. Rồi nó tấn công. Không có tiếng hú, không có gầm gừ. Con Bọ Gương lao tới với tốc độ kinh hoàng, thanh kiếm năng lượng chém ngang một đường sáng lòa mắt. Đức phản xạ, đẩy Vy sang một bên, dùng ống sắt đỡ. Kim loại va chạm năng lượng — tia lửa bắn tung tóe. Cánh tay hắn tê rần, xương ống chân rung lên dữ dội. *Mạnh. Mạnh hơn tôi ở trạng thái bình thường.* Hắn lùi hai bước, kéo theo khoảng cách. Con Bọ Gương liền xoay người, vung kiếm chém dọc từ trên xuống. Đức lách sang trái, tay phải vung ống sắt giáng thẳng vào khớp chân trước của nó. *RẮNG!* Ống sắt bị bật ngược, rung bần bật trong lòng bàn tay hắn. Vỏ giáp phản quang cứng như kim cương. "Sát thương vật lý gần như vô dụng!" Đức hét về phía bốn người sống sót. "Ai có kỹ năng thuộc tính, tập trung vào lưng nó! Khi nó xòe cánh!" Người thanh niên tóc dài gượng đứng dậy, kiếm run rẩy trong tay bê bết máu. "Nó không hề xòe cánh! Chúng tôi đã cố hơn nửa giờ rồi!" "Nó sẽ xòe." Đức lách thêm một nhát chém, lăn qua dưới bụng con quái, dùng gót chân đạp mạnh vào mặt đất bật dậy phía sau nó. "Khi nó sao chép kỹ năng mới." Mắt hắn quét sang Vy. Cô đang đứng cách đó mười mét, gậy bóng chày giơ cao, toàn thân run nhưng ánh mắt kiên quyết. Hắn biết cô sẵn sàng. *[Xói mòn nhân tính: 34%]* Chỉ số chớp tắt trước mắt hắn như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Mỗi khi dùng [Phân Tích Hệ Thống] quá nhiều, mỗi khi chiến đấu quá liều lĩnh, mỗi khi cảm xúc bị đè nén quá lâu — con số đó lại nhích lên. Và hắn biết, khi nó chạm 50%... hắn sẽ không còn phân biệt được đồng đội và kẻ thù. Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ về điều đó. "Vy!" Đức gào lên, né tránh cú đâm của thanh kiếm năng lượng chỉ cách cổ hắn ba phân. "Dùng [Chữa Lành] cho thằng nhóc kiếm sĩ! Hồi phục hắn đủ chiến đấu ba phút! Tôi sẽ kéo con này lại — bắt nó phải xòe cánh!" Vy gật đầu, lao về phía thanh niên tóc dài. Bàn tay cô bùng lên ánh sáng xanh ngọc, đặt lên vai anh ta. Năng lượng chữa lành tràn vào — vết thương bắt đầu khép miệng, da non mọc lên, gân cơ tái tạo. Thanh niên tóc dài trợn mắt kinh ngạc khi cơn đau tan biến trong vài giây. "Cô... cô là ai?" "Bác sĩ." Vy đáp gọn lỏn, rút tay lại. "Ba phút. Đánh hết sức đi." Ở phía bên kia sảnh, Đức đang chơi trò mèo vờn chuột — chỉ có điều hắn là con chuột. Con Bọ Gương truy đuổi hắn qua các kệ sách, thanh kiếm năng lượng chém nát gỗ sồi như cắt bơ, sách bay tung tóe. Đức chạy, nhảy, lăn, trượt — sử dụng mọi kỹ năng sinh tồn tích lũy từ 98 vòng lặp để né tránh từng đòn, từng đường chém. Thể lực hắn đã cạn kiệt từ trận chiến với Thiết Cáp Hùng sáng nay, nhưng kinh nghiệm — thứ mà không có bảng trạng thái nào đo đếm được — giữ cho hắn sống. Hắn biết quy luật. Ở vòng 67, con Bọ Gương đã xòe cánh chính xác hai lần: một lần khi nó cảm nhận được kỹ năng mới đáng sao chép, và một lần khi HP rơi xuống dưới 30%. Cả hai cơ hội đều chỉ kéo dài ba giây. "Người phụ nữ hệ hỏa!" Đức hét, lách mình qua dãy kệ sách ngã chéo. "Bà còn đủ năng lượng cho một đòn nữa không?" Người phụ nữ trung niên — mặt xanh mét, mồ hôi ướt đẫm — gật đầu run rẩy. "Một phát... Chỉ một phát thôi..." "Đủ rồi." Đức dừng lại giữa sảnh, đối mặt con Bọ Gương. Hắn cắm ống sắt xuống sàn, đứng thẳng lưng, hít một hơi thật sâu. Rồi hắn làm điều mà không ai lường trước. Hắn buông tay khỏi vũ khí. Đứng trống trải giữa đống đổ nát, hai tay xòe ra — bàn tay trái bùng lên nguồn năng lượng [Phân Tích Hệ Thống] dày đặc đến mức phát ra thứ ánh sáng xanh dương nhạt mà bình thường hắn chưa bao giờ để lộ. Tín hiệu năng lượng tạm thời của hắn tăng vọt, bao trùm cả một góc sảnh. Con Bọ Gương dừng lại. Hàng trăm đôi mắt phản quang chớp đồng loạt. Bản năng sao chép của nó phản ứng tức thì. Nó cảm nhận được một kỹ năng mới — mạnh, lạ, chưa từng gặp — và theo phản xạ tiến hóa... Đôi cánh cứng trên lưng từ từ tách ra. Ba giây. Lõi sao chép lộ ra — một quả cầu ánh bạc nằm giữa hai cánh, nhấp nháy như trái tim đang đập. "BÂY GIỜ!" Đức gầm lên. Thanh niên kiếm sĩ lao tới từ bên trái, thanh kiếm xé không khí, chém thẳng vào lưng con quái. Đồng thời, người phụ nữ hệ hỏa dồn toàn bộ năng lượng còn lại thành một quả cầu lửa cô đặc — ném thẳng vào lõi sao chép đang phơi ra. *BÙNG!* Lửa và kiếm khí đồng loạt đập vào cùng một điểm. Con Bọ Gương rống lên thê thảm, thanh kiếm năng lượng trên tay nó tan biến. Nó lảo đảo lùi lại, lõi sao chép bị nứt — chất lỏng bạc rỉ ra. Nhưng nó chưa chết. HP vẫn còn hơn 800 điểm, và nó đang giãy giụa điên cuồng. Đức nhặt lại ống sắt, lao tới. Lần này, hắn không đánh vào vỏ giáp. Hắn đánh vào vết nứt. Đánh đi đánh lại, không ngừng nghỉ, mỗi nhát đập đều chính xác tuyệt đối nhắm vào cùng một điểm — kỹ năng "pattern recognition" mà hắn đã mài giũa suốt 98 kiếp. Ống sắt bị cong vẹo. Hắn vứt đi, nhặt một cây cọc sắt từ đống đổ nát, tiếp tục đâm. *Rắc. Rắc. RẮKKK!* Lõi sao chép vỡ toang. Con Bọ Gương co giật, bốn chân quỵ xuống, cơ thể bắt đầu phân hủy thành bụi bạc. Thanh kiếm năng lượng cuối cùng lóe lên rồi tắt ngấm. Im lặng. Đức khuỵu gối, hơi thở rít lên khò khè, vị tanh của máu tràn ngập khoang miệng. Hai bàn tay hắn rướm máu, da lòng bàn tay bị xước nát vì ma sát với sắt thép. "Anh Đức!" Vy chạy tới, đặt tay lên ngực hắn. Ánh sáng xanh ngọc bao phủ — nhưng lần này, lẫn trong đó, những hạt bụi vàng kim của [Hồi Ức] nhảy múa bất thường. Hắn nắm lấy cổ tay cô, đẩy ra. "Đừng. Đừng dùng [Hồi Ức]. Chỉ [Chữa Lành] thôi." Vy cắn môi, gật đầu, tập trung vào nguồn năng lượng xanh. Vết thương trên tay hắn từ từ lành lại. Bốn người sống sót nhìn cảnh tượng đó, đứng chôn chân tại chỗ. Thanh niên kiếm sĩ nuốt nước bọt, thanh kiếm trong tay rời rã. Anh ta vừa chiến đấu bên cạnh một người đàn ông không hề có kỹ năng tấn công — chỉ có kinh nghiệm, ý chí, và một khả năng đọc chiến trường khiến anh ta rợn tóc gáy. "Anh... anh là Người Thức Tỉnh cấp mấy?" Thanh niên tóc dài hỏi, giọng lạc đi. Đức ngẩng đầu, nhìn anh ta bằng đôi mắt mệt mỏi nhưng sắc như dao. "Cấp 4." Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Tay kiếm sĩ trẻ — bản thân đã là Cấp 3 — không tin nổi. Một Cấp 4 vừa chỉ huy và trực tiếp hạ gục một con Cấp B? Điều đó không nằm trong bất cứ quy tắc nào họ biết. "Tên tôi là Trần Minh Đức." Hắn đứng dậy, phủi bụi trên quần, đưa mắt nhìn bốn người sống sót với ánh mắt lạnh lùng nhưng không tàn nhẫn. "Và nếu các người muốn sống qua ngày thứ bảy — đi theo tôi." Bên ngoài, qua khung cửa sổ vỡ toang của thư viện, bầu trời Hải Vân đang dần chuyển thành màu đỏ tía. Không phải hoàng hôn. Mà là dấu hiệu của đợt sóng quái vật thứ hai — đợt sóng mà ở mọi vòng lặp trước, luôn xuất hiện vào đêm thứ tư. *[Thông báo Hệ Thống]* *Ngày 4 — Sự kiện đêm: Sóng Cấp B x3 + Cấp A x1 sẽ xuất hiện sau 4 giờ.* *Khu vực mục tiêu: Quảng trường Trung tâm.* Đức đọc dòng thông báo, đôi mắt khẽ nheo lại. Hắn quay về phía nhóm sáu người — bốn kẻ xa lạ sống sót, Hạ Vy mặt tái mét nhưng kiên cường, và chính hắn, với 34% nhân tính đang dần bị gặm nhấm. "Bốn tiếng." Hắn nói, giọng trầm như tiếng chuông tang. "Chúng ta có bốn tiếng để biến cái thư viện này thành pháo đài. Ai biết cách chế bẫy, giơ tay." Không ai giơ tay. Nhưng cũng không ai bỏ chạy. Và đó, đối với Trần Minh Đức — kẻ đã chứng kiến cả nghìn đồng đội bỏ chạy, phản bội, và chết — đã là đủ.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí