Chương 10: Bản Đồ Trong Đầu

~17 phút đọc 3.304 từ

Đêm thứ năm trôi qua trong tiếng thở đều đặn của những người kiệt sức. Đức ngồi dựa lưng vào bức tường tầng ba, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm. Cánh tay trái bị Bóng chém đã được Vy băng bó bằng vải xé từ rèm cửa — cô không dùng [Chữa Lành] vì năng lượng đã cạn kiệt sau khi bùng phát [Hồi Ức]. Vết thương vẫn rỉ máu, đau âm ỉ theo từng nhịp tim. Nhưng cơn đau thể xác không phải thứ giữ hắn thức. *[Xói mòn nhân tính: 33%]* Con số dao động trước mắt hắn, nhấp nháy trong bóng tối. Lần đầu tiên nó giảm — giảm nhờ [Hồi Ức] của Vy. Nhưng cái giá... Đức siết chặt nắm tay lành, ngón trỏ gõ nhẹ lên đùi — một nhịp, hai nhịp — thói quen tính toán đã ăn vào xương cốt. Vy nằm cách hắn hai mét, cuộn tròn trong tấm chăn mỏng, khuôn mặt nhợt nhạt ngay cả trong giấc ngủ. Vệt máu khô từ mũi cô vẫn chưa được lau sạch. Thỉnh thoảng cô rùng mình, như đang gặp ác mộng — hoặc đang cố tìm kiếm mảnh ký ức đã mất mà không biết tìm ở đâu. *Cô mất một mảnh. Một mảnh duy nhất đã khiến xói mòn của tôi giảm bốn phần trăm — từ 37 xuống 33. Nếu muốn kéo xuống dưới 20%... cô sẽ phải mất bao nhiêu?* Phép tính lạnh lùng hiện lên trong đầu hắn, rõ ràng như dòng code Python trên màn hình đen. *Mỗi mảnh ký ức = giảm ~4% xói mòn. Hiện tại: 33%. Ngưỡng an toàn: 20%. Cần giảm thêm: 13%. Số mảnh ký ức cần: 3-4 mảnh.* *Ba đến bốn mảnh ký ức. Ba đến bốn phần linh hồn của Hạ Vy.* Đức nhắm mắt, cố đẩy phép tính ra khỏi đầu. Nhưng bộ não kỹ sư của hắn không cho phép. Nó cứ chạy, cứ tối ưu, cứ tìm giải pháp hiệu quả nhất — bất kể giải pháp đó tàn nhẫn đến mức nào. *Và đó chính là xói mòn. Không phải mất đi cảm xúc — mà là cảm xúc bị thay thế bằng logic. Mọi thứ trở thành biến số. Mọi người trở thành tham số. Mọi hy sinh trở thành... tối ưu hóa.* Hắn mở mắt, nhìn sang Vy. Ngực cô phập phồng đều đặn. Sợi tóc đen xổ tung trên mặt, che nửa má. Bàn tay cô — bàn tay bác sĩ, bàn tay chữa lành — nắm chặt vạt áo ngay cả trong mơ. *Ta sẽ không dùng cô như thuốc giải. Phải có cách khác.* Và đột nhiên, như thể bộ não đã chạy background process suốt đêm, một mảnh ký ức từ vòng 87 lóe lên. --- Vòng 87. Ngày thứ sáu. Khi đó, Đức một mình — không đồng đội, không mục tiêu — lang thang trong khu phế tích Hải Vân. Hắn đã mất tất cả ở vòng đó. Nhóm sáu người bị đàn quái vật Cấp A xóa sổ vào đêm thứ năm. Hắn sống sót chỉ vì trốn trong cống ngầm, nằm im giữa xác chuột và nước thải, nghe tiếng đồng đội gào thét phía trên cho đến khi im bặt. Ngày thứ sáu, hắn không còn muốn sống. Nhưng cũng không muốn chết. Hắn chỉ... đi. Chân tự động bước, mắt tự động quan sát, thân xác hoạt động theo quán tính sinh tồn trong khi ý thức chìm vào một dạng trống rỗng gần giống thiền định nhưng không bình yên. Hắn đi đến Quảng trường Trung tâm. Và ở đó, giữa quảng trường phủ đầy gạch vỡ và xác quái, hắn nhìn thấy nó lần đầu tiên. Một vết nứt trên không trung. Không phải vết nứt vật lý — mà là vết nứt trong *bầu trời*. Như thể ai đó đã dùng dao rạch một đường dài trên bề mặt thực tại, để lộ ra bên dưới... một thứ gì đó. Ánh sáng trắng xanh rỉ ra từ vết nứt. Không ấm, không lạnh — trung tính đến mức bất thường. Và trong ánh sáng đó, hắn thấy ký tự. Hàng nghìn ký tự trôi qua — không phải chữ Việt, không phải Latin, không phải bất cứ ngôn ngữ nào hắn biết — nhưng bộ não kỹ sư IT của hắn nhận ra thứ gì đó quen thuộc. *Cấu trúc. Pattern. Lặp lại. Giống... source code.* Vết nứt đóng lại sau ba mươi giây. Hắn đứng đó, chôn chân, nhìn bầu trời bình thường trở lại. Và trong đầu hắn, một câu hỏi hình thành: *Vòng Lặp có phải là phần mềm?* Hắn chết vào đêm thứ sáu vòng 87 — bị một con Cấp A nuốt chửng trong lúc ngủ gật. Nhưng câu hỏi đó đã đi theo hắn qua các vòng sau. Vòng 88: Hắn quay lại Quảng trường Trung tâm ngày thứ sáu. Vết nứt không xuất hiện. Vòng 89: Không xuất hiện. Vòng 90 đến 96: Hắn bận chiến đấu, bận sống sót, bận chết. Không còn thời gian tìm vết nứt. Vòng 97: Hắn sống đến ngày thứ sáu, quay lại Quảng trường. Lần này — vết nứt xuất hiện. Nhưng lớn hơn. Và từ bên trong, hắn nghe thấy một giọng nói. Không phải giọng người. Giống tiếng máy — tổng hợp, đều đặn, không cảm xúc. *"Vòng 97 — Người Thức Tỉnh #0017 — Đã phát hiện Điểm Truy Cập. Quyền hạn: Không đủ. Yêu cầu: Cấp Hệ Thống Tối Thiểu 8 hoặc Kỹ Năng Đặc Biệt [Hồi Ức]."* Rồi vết nứt đóng lại. Và Trần Minh Đức, kỹ sư IT 28 tuổi, đã hiểu. --- *Tâm Hệ Thống. Nằm ở Quảng trường Trung tâm. Nó là Điểm Truy Cập — gateway vào core system của Vòng Lặp.* Đức mở mắt, ngồi thẳng dậy. Cơn đau ở cánh tay nhói lên nhưng hắn mặc kệ. Não hắn đang chạy ở 100% — kết nối mọi mảnh puzzle mà 98 vòng lặp đã tích lũy. *Vết nứt chỉ xuất hiện vào ngày thứ sáu. Yêu cầu: Cấp 8 hoặc [Hồi Ức]. Tôi là Cấp 4. Vy có [Hồi Ức].* *Điều đó có nghĩa...* Hắn nhìn sang Vy. Rồi nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời Hải Vân đang chuyển từ đen sang xám — bình minh ngày thứ sáu đang đến. *Còn hai ngày. Ngày thứ sáu để tìm Điểm Truy Cập. Ngày thứ bảy để... vào bên trong.* Nhưng có một vấn đề. Một vấn đề lớn. Hắn đứng dậy, bước nhẹ qua phòng, tránh Hoàng Long đang ngủ gục bên cột, tránh bà Nguyễn cuộn tròn trong góc, đi xuống cầu thang đến tầng hai. Ánh sáng xám của bình minh lọt qua những khung cửa sổ vỡ, chiếu lên sảnh chính — nơi dấu tích trận chiến đêm qua vẫn còn nguyên. Sàn đá bị axit nọc ăn mòn. Barricade bị đập nát. Vệt máu — máu hắn — khô đen trên tường. Và ở góc sảnh, "Độc" — tay sai của Bóng — vẫn nằm bất tỉnh ở nơi hắn đánh gục cô ta. Đức dừng lại, nhìn người phụ nữ. Cô ta nằm nghiêng, tóc dài rũ rượi, khuôn mặt lạ thường trong trạng thái bất tỉnh — trẻ hơn hắn tưởng. Có lẽ chỉ hai mươi ba, hai mươi bốn. Những đường gân xanh lục dưới da — dấu hiệu của kỹ năng [Phóng Độc] — nhấp nháy yếu ớt. *[Phân Tích Hệ Thống]* --- **Trương Lan Anh — Cấp 3** HP: 340/1,400 Kỹ năng: [Phóng Độc] Lv.2 Xói mòn nhân tính: 65% Trạng thái: Bất tỉnh. Chấn thương vùng gáy. Không nguy hiểm tính mạng. --- *65% xói mòn. Cô ta đã mất gần hai phần ba nhân tính. Nhưng vẫn còn 35%. Vẫn còn... phần người.* Đức ngồi xuống cạnh cô ta, tay lành với lấy bình nước đặt bên cạnh — nước lọc từ hệ thống lọc tầng hầm. Hắn đổ chút nước lên miếng vải, lau nhẹ vết thương trên gáy người phụ nữ. Không phải vì hắn tốt bụng. Mà vì hắn cần thông tin. "Ugh..." Trương Lan Anh rên rỉ, mí mắt run rẩy. Cô ta tỉnh dần, đôi mắt — xanh lục nhạt, không hoàn toàn vô hồn như "Búa" — nhìn lên trần nhà mờ mịt. "Nằm yên." Đức nói, giọng bình thản. "Cô bị chấn thương gáy. Cử động đột ngột sẽ nôn." Lan Anh chớp mắt. Mất vài giây để nhận ra mình đang ở đâu. Rồi cô ta giật mình, cố ngồi dậy — và đúng như Đức cảnh báo, nôn ọe ra một bên. "Đã bảo rồi." Hắn đưa miếng vải ướt cho cô ta. Lan Anh lau miệng, run bần bật. Đôi mắt cô ta quét khắp sảnh — barricade đổ, vũng axit, vệt máu — rồi dừng lại ở Đức. Nỗi sợ hiện rõ trong mắt, nhưng lẫn trong đó là thứ gì đó khác. Nhẹ nhõm? Hay bất lực? "Hắn... Bóng... đi rồi hả?" Giọng cô ta khàn khàn, yếu ớt. "Hắn chạy. Sẽ quay lại." Đức đáp gọn. "Câu hỏi là tại sao cô đi theo hắn." Lan Anh cười — tiếng cười khô khốc, không hơi sống. "Anh nghĩ tôi có lựa chọn à?" Cô ta nhìn xuống bàn tay mình — những ngón tay dài, gân xanh lục nhấp nháy dưới da. "Hắn giết nhóm tôi ở ngày thứ ba. Bảy người. Giết sạch. Chỉ giữ tôi lại vì [Phóng Độc] hữu ích." Cô ta nuốt khan. "Hắn nói: đi theo ta hoặc chết. Tôi đã thấy hắn mổ bụng đội trưởng tôi, rút kỹ năng ra bằng tay không. Anh cho tôi biết — anh sẽ chọn gì?" Đức không trả lời. Không phải vì hắn không có câu trả lời, mà vì hắn biết — ở vòng 43, hắn cũng từng chọn y hệt. Đi theo kẻ mạnh hơn. Quỳ gối. Sống sót. Đó không phải hèn nhát. Đó là bản năng. "Bóng đang ở đâu?" Hắn hỏi. "Khu công nghiệp phía đông." Lan Anh đáp, không do dự. "Hắn có một căn cứ ở đó. Nhà máy đóng tàu cũ. 'Búa' và tôi ở cùng, nhưng còn người khác." Đức nhíu mày. "Bao nhiêu người?" "Khi tôi đi — hai ngày trước — có thêm bốn người. Hai chiến binh Cấp 3, một trinh sát Cấp 2, và... một đứa trẻ." "Đứa trẻ?" Lan Anh nhắm mắt, hàm siết chặt. "Một đứa bé gái, mười một hoặc mười hai tuổi. Thức tỉnh vòng này. Kỹ năng [Tàng Hình] — cấp thấp, chỉ ẩn thân được ba mươi giây. Bóng giữ nó làm... trinh sát." Giọng cô ta nghẹn lại. "Nó sợ lắm. Nó khóc mỗi đêm. Nhưng không ai dám..." Cô ta không nói hết câu. Không cần. Đức đứng dậy, lưng thẳng, mắt nhìn ra cửa sổ nơi bình minh đang nhuốm lên bầu trời Hải Vân. Một đứa trẻ. Mười một tuổi. Bị giam giữ bởi kẻ 91% xói mòn. *Ở vòng 72, cũng có một đứa trẻ trong nhóm Bóng. Tôi không cứu được.* *Ở vòng 84, lại có. Cũng không cứu được.* *Vòng 99. Liệu có khác?* --- Bảy giờ sáng. Cả nhóm tập trung ở tầng ba. Đức đứng trước bản đồ vẽ tay, mặt lạnh như thường lệ, nhưng Vy — ngồi ở góc, mặt vẫn nhợt nhạt — nhận thấy đôi mắt hắn có gì đó khác. Sâu hơn. Nặng nề hơn. "Tình hình." Đức vào đề thẳng. "Bóng đã rút. Hắn sẽ quay lại — không phải vì thù hận, mà vì bản năng. [Ăn Mòn] kiểm soát hắn, và nó đã đánh hơi được [Hồi Ức] của Vy." Hắn gõ ngón tay lên bản đồ. "Nhưng chúng ta không đợi hắn đến. Chúng ta đi trước." Hoàng Long nhíu mày. "Đi đâu?" "Quảng trường Trung tâm." Đức chỉ vào vòng tròn đỏ. "Tâm Hệ Thống." Im lặng. Rồi bà Nguyễn — khuôn mặt xanh xao sau khi cạn sạch năng lượng hỏa hệ — lên tiếng trước. "Anh nói Tâm Hệ Thống. Tôi không hiểu. Hệ Thống là... cái gì?" Đức nhìn bà — nhìn từng người trong phòng — rồi hít sâu. Đã đến lúc nói sự thật. Không phải toàn bộ. Nhưng đủ. "Vòng Lặp không phải thiên tai." Hắn nói, giọng đều đặn nhưng từng từ nặng như chì. "Nó là phần mềm. Một chương trình. Ai đó — hoặc cái gì đó — đã tạo ra nó để 'nuôi' chúng ta. Người Thức Tỉnh là... data. Mỗi vòng lặp, chúng ta mạnh lên, xói mòn thêm, và khi đến vòng 100..." Hắn ngừng, đôi mắt đen nhìn xuống bản đồ. "...tất cả bị 'hợp nhất'. Thu hoạch." Sảnh chìm vào im lặng nặng nề. Minh Châu — cô gái mười tám tuổi — run rẩy, môi tái nhợt. Ông Sáu thở dài, bàn tay già nua nắm chặt đầu gối. "Anh biết điều này... từ đâu?" Hoàng Long hỏi, giọng căng thẳng. "Từ 98 vòng lặp." Đức đáp. "Ở vòng 87 và 97, tôi tìm thấy vết nứt trong bầu trời ở Quảng trường Trung tâm. Hệ Thống gọi nó là 'Điểm Truy Cập'. Nó chỉ xuất hiện vào ngày thứ sáu, kéo dài ba mươi giây. Và để vào được... cần Cấp 8 hoặc kỹ năng [Hồi Ức]." Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vy. Cô ngồi im, lưng dựa vào tường, đôi mắt nhìn thẳng Đức — không sợ hãi, không ngạc nhiên. Chỉ có sự bình tĩnh của một người đã bắt đầu hiểu. "Anh muốn tôi mở cánh cổng đó." Cô nói. Không phải câu hỏi. "Không phải muốn. Là cần." Đức thẳng thắn, không bọc đường. "Vy là người duy nhất trong nhóm — trong toàn bộ Hải Vân, có lẽ — có thể kích hoạt Điểm Truy Cập. Nếu chúng ta vào được Tâm Hệ Thống, tôi tin có cách phá vòng lặp từ bên trong." "Tin hay biết?" Vy hỏi nhẹ. "Tin." Đức thừa nhận. "Ở vòng 97, tôi chỉ nghe được một tin nhắn tự động. Không có thời gian phân tích thêm vì vết nứt đóng lại sau ba mươi giây." Hắn nhìn cô, đôi mắt không tránh né. "Nhưng tôi đã sống 98 vòng, Vy. Tôi đã thử mọi cách — chiến đấu, trốn chạy, đầu hàng, tự sát — và không có gì thay đổi được kết cục. Tâm Hệ Thống là lựa chọn duy nhất chưa bị thử." Hoàng Long đặt tay lên chuôi kiếm, ngón tay siết chặt rồi buông lỏng — thói quen khi anh ta đang cân nhắc. "Quảng trường Trung tâm cách đây bao xa?" "Bốn kilomet." Đức chỉ trên bản đồ. "Qua khu dân cư, băng qua công viên Hồ Sen, vào đại lộ Trần Hưng Đạo. Ở vòng trước, khu vực này có mật độ quái vật trung bình — Cấp D và C chủ yếu, vài con Cấp B tuần tra gần quảng trường." "Và Bóng?" "Căn cứ hắn ở khu công nghiệp phía đông." Đức liếc sang Lan Anh — cô ta đang ngồi ở góc xa, cách biệt, hai tay bị trói bằng dây thừng. "Ngược hướng. Nhưng Bóng cũng biết về Tâm Hệ Thống. Hắn muốn đến vòng 100 để 'hợp nhất'. Nếu hắn phát hiện chúng ta muốn phá vòng lặp..." "Hắn sẽ ngăn cản bằng mọi giá." Vy nói, giọng trầm. "Đúng." Im lặng rơi xuống như tấm màn nặng. Sáu người — bảy, nếu tính Lan Anh — ngồi trong thư viện hoang tàn, giữa thành phố đổ nát, đối diện với sự thật rằng thế giới của họ là một chiếc lồng. Minh Châu — cô gái không kỹ năng, không sức mạnh, chỉ có đôi mắt sáng và lòng dũng cảm mà chính cô không biết mình có — đứng dậy. "Tôi đi." Cô nói, giọng run nhưng không ngập ngừng. "Tôi không có kỹ năng. Không chiến đấu được. Nhưng tôi có hai chân, và tôi thà chết trên đường đi đến chỗ phá cái lồng này còn hơn ngồi đây đợi nó nuốt tôi." Ông Sáu cười khẽ — nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp của người đã sống gần hết đời. "Con nhỏ nói phải." Ông gượng đứng dậy, chân gãy đã được Vy chữa lành nhưng vẫn khập khiễng. "Tôi già rồi. Chết ở đâu cũng được. Nhưng nếu được chọn, tôi chọn chết trong khi đang làm gì đó có ý nghĩa." Hoàng Long rút kiếm ra, đặt ngang trước ngực — cử chỉ thề nguyện mà hắn đã học từ vòng trước. "Tôi theo anh, Đức. Không phải vì tôi tin mọi thứ anh nói. Mà vì anh là người duy nhất có kế hoạch." Bà Nguyễn thở dài, đôi mắt già nua nhìn lên trần nhà vòm. "Tôi không còn đủ lửa cho trận đánh lớn. Nhưng tôi có thể đốt đủ để soi đường." Bà quay sang Đức. "Đi." Đức gật đầu. Không cảm ơn, không diễn thuyết hào hùng. Hắn chỉ gật đầu — bởi vì sau 98 vòng, hắn đã biết: những lời hùng biện không cứu được ai. Chỉ hành động mới đếm. Hắn quay sang Lan Anh. "Cô theo chúng tôi hoặc ở lại. Nếu theo, tôi không cởi trói cho đến khi tôi tin được cô." Lan Anh nhìn hắn, đôi mắt xanh lục run rẩy. Rồi cô ta khẽ gật. "Theo. Tôi... không muốn quay lại chỗ hắn." "Và còn đứa trẻ." Vy lên tiếng, giọng cô cứng lại. "Anh sẽ cứu đứa trẻ đó chứ?" Đức nhìn Vy. Rồi nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đang sáng dần — ngày thứ sáu bắt đầu. "Tôi không hứa." Hắn nói. "Nhưng nếu có cơ hội — tôi sẽ cố." Vy đứng dậy, phủi bụi trên áo, nắm chặt cây gậy bóng chày. "Vậy thì đi." --- Đức đứng trên sân thượng tầng bốn, nhìn xuống thành phố Hải Vân lần cuối trước khi rời thư viện. Bình minh chiếu lên biển xanh ở phía xa, mặt nước lấp lánh như triệu mảnh thủy tinh. Đẹp. Đẹp đến phi lý, khi bên dưới là thành phố chết chóc. *Hai ngày. Ngày thứ sáu: đến Quảng trường Trung tâm, tìm Điểm Truy Cập, đưa Vy vào. Ngày thứ bảy: phá Tâm Hệ Thống — nếu có thể.* *Variables: Bóng và tay sai. Quái vật dọc đường. Sức khỏe nhóm. Năng lượng Vy.* *Unknown: Bên trong Tâm Hệ Thống có gì. Phá vòng lặp bằng cách nào. Cái giá là gì.* Hắn nắm chặt tay, ngón trỏ gõ nhẹ vào lòng bàn tay — một nhịp, hai nhịp, ba nhịp. *98 vòng. 686 ngày. Hàng nghìn lần chết. Hàng trăm đồng đội mất. Và tất cả dẫn đến đây — đến vòng 99, đến ngày thứ sáu này.* *Nếu thất bại, vòng 100 bắt đầu. Và tất cả... sẽ kết thúc.* Hắn quay lưng, bước xuống cầu thang. Bên dưới, sáu con người đang đợi — bốn người xa lạ đã trở thành đồng đội trong bốn ngày, một cựu tay sai đang tìm lại nhân tính, và một người bác sĩ có kỹ năng cứu thế giới nhưng cái giá mỗi lần sử dụng là một mảnh linh hồn. *Đây không phải đội ngũ hoàn hảo. Đây thậm chí không phải đội ngũ tốt.* *Nhưng đây là tất cả những gì ta có.* Hắn bước qua cánh cửa sảnh — cánh cửa bị Bóng đập vỡ đêm qua, giờ chỉ còn là khung gỗ trơ trọi — và dẫn đầu nhóm bảy người bước ra quảng trường dưới ánh nắng mới. Ngày thứ sáu đã bắt đầu. Đồng hồ đếm ngược.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí