Chương 15: Cuộc Chơi Mới

~9 phút đọc 1.697 từ

*ẦM!!!* Tiếng nổ xé toạc màng nhĩ, chấn động không khí đến mức phổi Đức như bị tát một cú trời giáng. Từ sâu dưới lòng đất Quảng trường Trung tâm, 50 cân thuốc nổ C4 được kích nổ đồng loạt. Mặt đất bê tông sụt lún thành một hố tử thần khổng lồ đường kính hơn ba mươi mét. Cả quảng trường rung chuyển như vừa trúng một trận động đất 8 độ Richter. Những cột lửa bốc lên cuồn cuộn, nung đỏ cả bầu trời đêm vừa sập xuống. Bụi dày đặc cuộn lên như sóng thần. Con Hắc Giáp Kỵ Sĩ nặng hàng tấn bị hất tung lên không trung rồi rơi tự do xuống cái rãnh sâu hun hút vừa mở ra. Tiếng kim loại va đập vào vách đá ngầm nghe rợn người. Tình thế đảo chiều chỉ trong một tích tắc. Đức không có thời gian để chớp mắt. Ngay khoảnh khắc hắn bấm nút, đôi chân đã tung sức lao tới. "THỊNH! LONG! XUỐNG CỐNG! NGAY!" Không cần nhắc lần hai. Hoàng Long lập tức lặn người, tay nắm lấy mảnh áo của Thịnh kéo giật gã về phía hố sâu đang sụp lở, nơi vốn dĩ là đường dẫn vào hệ thống cống ngầm của thành phố. Bóng loạng choạng trụ lại trên mép vực nứt, đôi mắt mở trừng trừng trong cơn thịnh nộ. Hắn Cấp 6. Hắn không thể chết vì một vụ nổ thông thường. Nhưng hắn không thể gánh chịu việc bị chôn vùi dưới hàng chục nghìn tấn vật liệu cùng hai con Cấp B đang nổi điên phía dưới. "Mày... thằng điên!!!" Bóng rướn người, vung đao vút qua lớp bụi nhằm chém ngang người Đức. Nhưng mục tiêu của Đức không phải là đánh nhau. Giữa làn khói đen kịt phảng phất mùi khét lẹt của thuốc súng và lưu huỳnh, Đức lao thẳng vào vị trí của nhóm phản bội. Tên tay sai cầm giữ ông Sáu bị một tảng bê tông từ trên không rơi xuống nghiền nát đầu ngay tức khắc. Máu văng tung tóe. Lan Anh chói mắt vì ánh chớp lửa, loạng choạng dạt ra sau. "Vy! Đưa Minh Châu!" Đức quát lớn, tay trái giật phăng lấy cổ áo ông Sáu kéo lê về phía rìa hố, còn lại Vy đã nhào đến ôm chặt lấy cô bé Minh Châu đang hoảng loạn. Lưỡi đao của Bóng phạt ngang không trung, chém rụng một mảng bê tông cách gót chân Đức vào centimet. "Nhảy!" Cả nhóm năm người — Đức, Vy, Thịnh, Long, ông Sáu và Minh Châu — lao thẳng xuống màn đen ngòm của hệ thống đường hầm bên dưới, đúng ngay khi một mảng sàn lớn của Quảng trường đổ sập xuống, bịt kín cái miệng hố, ngăn cách họ với lưỡi đao điên cuồng của Bóng. Bóng tối lập tức bủa vây. Khí lạnh lẽo, hôi thối của đường cống xông lên mũi. *RẦM... LẠCH CẠCH...* Hàng tấn đất đá dội xuống ngay trên đỉnh đầu họ như một cơn mưa thiên thạch, vang lên những tiếng gầm gừ đinh tai. May mắn thay, cấu trúc cống ngầm cốt thép thời trước vẫn đủ vững chãi chịu đựng. Đức tiếp đất lộn hai vòng, cả mảng lưng đập mạnh vào thành cống ẩm ướt. Đau điếng. Nhưng hắn vội vàng bật dậy, lôi ra chiếc đèn pin dã chiến gắn trên vai. Ánh sáng nhân tạo rẻ tiền quét qua một vòng không gian chật hẹp. Mọi người đều ở đây. Hoàng Long đứng thở dốc, thanh kiếm gãy tỳ xuống đất để giữ thăng bằng. Thịnh nằm sóng soài, lồng ngực phập phồng gấp gáp. Vy ôm Minh Châu, vỗ nhẹ vào vai cô bé tuổi teen đang nức nở. Và ông Sáu. Lão già xạ thủ nằm tựa lưng vào vách tường nhầy nhụa, hai mắt trợn trừng, bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy vùng bụng đang tuôn máu xối xả. Không phải vết cắn của quái vật. Không phải chấn thương do đất đá. Đó là một nhát đâm chí mạng. Lưỡi dao găm điện của Lan Anh. "Ông Sáu!" Đức nhào tới, quỳ gối xuống bùn lầy dơ bẩn. Vy vội vàng lao đến, hai tay áp chặt lên vết thương trào máu. Năng lượng vàng kim yếu ớt nhấp nháy trên đầu ngón tay cô, nhưng nó lại vụt tắt như đốm lửa chịu gió tạt. Vy cắn môi bật cả máu, cố nặn ra một chút [Hồi Ức] cuối cùng, nhưng vô ích. Cơ thể cô đã đến giới hạn khi dùng kỹ năng tác động lên Terminal. "Này... con bé con..." Ông Sáu phều phào, đưa bàn tay đầy sạn và máu nắm lấy tay Vy, ngăn cô lại. "... Tao già rồi... Sống được 99 mạng là thọ lắm rồi..." Đức siết chặt hàm, nhìn chằm chằm vào ánh mắt đục ngầu đang dần mờ đi của người xạ thủ. Trong 98 vòng trước, hắn luôn nhìn cảnh này với sự tính toán. "Mất một tay súng, giảm hỏa lực 15%." Nhưng hôm nay, ở dưới cống ngầm hôi thối này, lồng ngực Đức quặn thắt lạ thường. "Ông tin cháu không?" Đức nói, giọng rè đặc. "Không..." Lão già cười nhạt, phun ra bọt máu đỏ tươi. "Tao tin cái bản mặt lạnh như băng nhưng đéo bỏ rơi ai của mày... Cầm cái này... Tụi nó thu súng, nhưng... đạn ngọc... tao giấu trong xỏ giày..." Ông dúi vào tay Đức một viên kim loại phát sáng le lói ánh bạc. Đạn Cấp A tự chế – thứ mà ông đã cất công nhặt nhạnh từ việc phân rã lõi quái vật trong suốt năm ngày trước. "Sống... thoát khỏi cái địa ngục đéo này..." Tay lão già trượt xuống vũng nước đục ngầu. Chút ánh sáng phản chiếu cuối cùng trong đôi mắt già biến mất. Bóng tối đường hầm như nuốt trọn tiếng khóc nghẹn ngào của Minh Châu. Vy cúi gằm mặt, hai vai cô run lên bần bật. Cảm giác bất lực tột cùng xé rách lớp vỏ mạnh mẽ. *Ting.* *[Thông báo Hệ Thống: Cảm xúc mãnh liệt được ghi nhận. Tỷ lệ Xói Mòn của ID#0017 (Trần Minh Đức) giảm mạnh: 32% -> 25%.]* Bảng trạng thái xanh lè của Hệ Thống nháy lên trước mặt, nhưng Đức đưa tay gạt phắt nó đi. Cái giá của sự nhân tính là quá đắt đỏ. Hoàng Long bước đến, vỗ vai Đức. Kiếm sĩ không nói một lời, nhưng cái chạm vai nặng trĩu ấy là đủ thay cho vạn lời an ủi. Nơi đây không có chỗ để tổ chức tang lễ. Bất kì giây phút than khóc nào cũng sẽ trở thành phần mộ chung cho tất cả. "Cửa Tâm Hệ Thống đã đóng." Thịnh nhổ toẹt ngụm máu bầm xuống nước. Gã tự bẻ cánh tay gãy lại vị trí khớp rồi dùng xé áo băng chặt. "Tôi không phàn nàn chuyện cậu dùng C4 nổ banh đít cả nút, nhưng giờ làm sao ta vào lại? Nếu Vòng 100 tới trước khi ta thu hoạch cái lõi khốn kiếp đó, tất cả sẽ thành đồ hộp thịt xay." Đức đứng dậy, nhìn sang Vy. "Có cách nào khác không? Lúc cô tấn công vào mã nguồn của nó, cô có nhìn thấy lỗ hổng logic nào không?" Vy ngẩng đầu. Khuôn mặt nhợt nhạt tèm lem nước mắt, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự cương nghị. Cô vuốt mái tóc bết máu và bùn dính trên trán, nhắm mắt lại. Những chuỗi mã code xanh chớp lóe nhảy loạn như một bóng ma trong dải [Hồi Ức] còn sót lại. "Có." Cô lẩm bẩm. "Terminal đó... Đứa trẻ đó không phải là toàn bộ CORE_SYSTEM. Nó chỉ là một giao diện ảo hóa. Nó tồn tại vì nó có máy chủ... Một điểm thu nhận tín hiệu vật lý để giữ liên lạc giữa cái lồng này và thế giới thực của những kẻ tạo ra nó." Mắt Đức sáng lên. "Máy chủ vật lý? Ở Hải Vân có thứ gì như vậy sao?" Vy gật đầu. "Không ở đâu xa. Nó được ngụy trang ngay từ ngày đầu. Tháp Truyền hình." Tất cả sững người. Tháp truyền hình biểu tượng của thành phố Hải Vân, cách Quảng trường Trung tâm năm kilomet. Một cấu trúc cao 300 mét nhô lên bầu trời. Vòng 98, khu vực quanh đó từng là ổ của hàng đàn Trùng Bay Cấp C. "Nó có một giao diện Override - Quyền Ghi Đè Khẩn Cấp. Nếu chúng ta lên tới đỉnh tháp, chạm vào lõi thu phát tín hiệu trước 0:00 ngày thứ tám... tôi có thể dùng tàn dư [Hồi Ức] để format lại quyền kiểm soát." Vy quả quyết. Đức nắm chặt viên đạn bạc của ông Sáu trong lòng bàn tay. Kim loại lạnh buốt truyền cho hắn một thứ sức mạnh vô tính. Không có thời gian tiếc thương. Bọn họ còn chưa đầy 48 tiếng đồng hồ cho chu kỳ cuối cùng của Vòng 99. Bóng cũng đã biết Hệ Thống là một cái rớ. Khả năng cao gã sẽ tìm mọi cách tóm lấy Vy, hoặc đơn giản là dọn sạch đường đến Tháp Phát Sóng. Sớm muộn bọn họ cũng đụng độ nhau trên chuyến cuối đẫm máu. "Đi thôi." Đức thấp giọng. "Chúng ta sẽ dùng hệ thống ngầm để né các khu vực đông quái vật và tụi đệ của Bóng. Đích đến: Tháp Truyền hình." Dưới ánh đèn dã chiến leo lét, nhóm tàn binh lần bước sâu vào bóng tối ẩm ướt, mùi bùn và mùi máu theo từng nhịp thở dội về tiếng còi báo hỏa vang vọng mơ hồ từ mặt đất cách đó hai mươi mét. Cuộc chơi đã thay đổi luật lệ. Sẽ không có quy trình "thăng cấp, đánh quái, dập boss" thường lệ nữa, mà nó đã trở thành cuộc đua đường tử để cướp tay lái của một chiếc xe tải tốc độ đang lao xuống vực.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí