Chương 16: Dưới Thành Phố

~17 phút đọc 3.227 từ

Bóng tối trong đường cống không giống bất kỳ thứ bóng tối nào mà Đức từng biết.

Nó không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng. Nó là một thực thể sống — bám vào da, chui vào lỗ tai, lén lút nằm trên lưỡi khiến mỗi hơi thở mang vị tanh tưởi và mùi hôi thối đặc quánh. Ánh đèn dã chiến trên vai Đức cắt một vệt sáng hẹp vào không gian chật hẹp, hắt xuống dòng nước đen kịt lấp xấp đến mắt cá chân.

Nhóm năm người lặng lẽ di chuyển theo hàng dọc.

Đức dẫn đầu, mắt quét liên tục — trái, phải, trần cống, mặt nước. Phía sau hắn là Vy, một tay bám vai Minh Châu, tay kia nắm chặt thanh ống thép gỉ vớ được dọc đường. Rồi đến Hoàng Long, kiếm gãy tỳ lên vai như một cây gậy. Cuối cùng, Thịnh đi chốt hậu, cánh tay gãy buộc chặt bằng vải áo xé, mắt gã liên tục ngoái lại phía sau.

Không ai nói một lời nào trong suốt mười lăm phút đầu tiên.

Tiếng nước chảy rin rít vọng trong đường ống như tiếng thở của một con thú khổng lồ đang ngủ. Thỉnh thoảng có tiếng gì đó — tách, tách — nghe như móng vuốt cào lên bê tông, vọng từ phía nhánh cống rẽ mà họ vừa bỏ qua.

Đức nắm chặt tay hơn. Viên đạn bạc của ông Sáu nằm trong túi áo ngực trái, tì sát da thịt qua lớp vải mỏng. Lạnh buốt.

*Cái giá của sự nhân tính là quá đắt đỏ.*

Câu đó cứ xoay tròn trong đầu hắn. Hắn nhớ đôi mắt đục ngầu của ông Sáu lúc cuối — không có sợ hãi, không có tiếc nuối. Chỉ có sự buông bỏ thanh thản của một người đã sống quá nhiều kiếp trong một cơ thể duy nhất.

"Rẽ phải." Đức nói thấp.

Nhóm rẽ vào một nhánh cống lớn hơn — cao đến ngực, rộng đủ để ba người đi song song. Trần cống lộ ra những thanh cốt thép gỉ sét, nhỏ nước mưa rỉ rả xuống mặt như nước mắt. Bản đồ hệ thống cống ngầm Hải Vân nằm nguyên vẹn trong đầu Đức — hắn đã dành trọn ngày thứ tư của vòng 67 để ghi nhớ toàn bộ sơ đồ, khi đó là để chuẩn bị cho phương án rút lui khẩn cấp.

Không ngờ, hai mươi mấy vòng sau, nó lại thực sự có ích.

"Anh Đức..." Minh Châu lên tiếng, giọng cô bé run rẩy vọng đập vào vách cống, nghe xa xăm như thể đến từ một thế giới khác. "Ông Sáu... ông ấy có đau không?"

Đức không quay lại. Bước chân hắn không hề chậm lại.

"Không." Hắn đáp gọn. "Ông ấy không đau."

Đó là lời nói dối. Nhát đâm của Lan Anh xuyên thủng ruột non — một trong những cách chết đau đớn nhất mà Đức từng chứng kiến. Nhưng cô bé mười một tuổi ôm gấu bông kỹ năng [Tàng Hình] không cần biết điều đó.

Vy siết chặt vai Minh Châu, kéo cô bé gần hơn. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô nhìn lưng Đức mang theo một nỗi buồn trĩu nặng.

*Vy hiểu.* Đức biết. Cô đã chứng kiến quá nhiều cái chết trong mười hai vòng lặp của mình để nhận ra khi nào ai đó đang nói dối.

"Chúng ta còn bao xa?" Thịnh hỏi từ phía sau, giọng gã khàn đục vì nuốt bụi bê tông.

Đức tính toán. Từ Quảng trường Trung tâm đến Tháp Truyền hình theo đường thẳng là năm kilomet. Nhưng hệ thống cống không đi theo đường thẳng — nó uốn lượn, phân nhánh, có những đoạn đã sập hoàn toàn buộc phải vòng. Tổng quãng đường qua ngầm khoảng tám đến chín cây. Ở tốc độ hiện tại, mỗi giờ được chừng hai kilomet.

"Bốn tiếng." Đức nói. "Nếu không có vấn đề gì."

"Tức là sẽ có vấn đề." Hoàng Long nhận xét khô khan, khua thanh kiếm gãy gạt một đám rễ cây mọc xuyên qua kẽ nứt trần cống. "Mỗi lần cậu nói 'nếu không có vấn đề gì,' thì luôn luôn có vấn đề."

Đức không phản bác.

Vì hắn nghe thấy rồi.

Tiếng xào xạc — nhẹ, mỏng, gần như bị nước chảy nuốt chửng — vọng từ phía mười giờ. Đức giơ tay ra hiệu dừng lại. Cả nhóm đông cứng tại chỗ.

Ánh sáng đèn quét chầm chậm sang trái.

Từ trong bóng tối sâu thẳm của một ống thoát nước phụ — đường kính chừng nửa mét — một cặp mắt đỏ ngầu hiện ra, không chớp, không lung linh. Cố định. Quan sát.

"Con gì đấy?" Thịnh khe khẽ hạ thấp trọng tâm, cánh tay lành nắm chặt quả đấm.

Đức kích hoạt [Phân Tích Hệ Thống].

*[Sâu Cống — Cấp D. HP: 280/280. Kỹ năng: [Axit Nhả]. Số lượng: 1. Tầm nhìn: Cực yếu. Nhạy cảm: Rung động.]*

"Cấp D." Đức thả lỏng vai. "Sâu Cống. Một con. Không di chuyển nếu chúng ta giữ yên lặng và bước đều."

"Sâu Cống?!" Minh Châu bật rú lên thất thanh.

Đức quay phắt lại, nhưng muộn rồi. Tiếng rú chói tai của cô bé vọng khắp đường ống, dội đi dội lại như tiếng chuông cảnh báo. Cặp mắt đỏ trong ổ nước thải giật nảy lên.

Rồi thêm hai cặp mắt nữa hiện ra.

Rồi năm cặp.

Rồi mười hai.

*[Cập nhật: Sâu Cống — Số lượng: 23. Cấp D-C. Đã kích hoạt trạng thái bầy đàn. Cảnh báo: Đang tiết Axit Nhả cấp độ 2.]*

"Chạy." Đức quát ngắn gọn. "CHẠY!"

Cả nhóm bùng nổ về phía trước. Nước bùn tung tóe dưới chân. Ánh đèn nhảy loạn xạ, hắt bóng điên dại trên vách cống. Phía sau, tiếng xào xạc biến thành tiếng gào rống lùng bùng — hàng chục thân hình nhẵn mướt, dài chừng một mét, lóe mắt đỏ rực lao ra từ mọi khe hở, bám thành cống trườn tới với tốc độ đáng sợ.

"Rẽ trái! Hết ngã ba rẽ phải! Đi thẳng đến khi thấy cầu thang!" Đức hét chỉ đường trong khi chạy.

Một cái gì đó sền sệt phọt ra từ phía sau, chạm vào tường cống cách đầu Long hai mươi phân. *Xẹt!* Bê tông sủi bọt tan chảy ngay lập tức, bốc lên một đám khói trắng nồng nặc.

"Axit!" Long gào lên, nghiêng mình tránh. "Cái bọn giun đất quỷ tha này nhả axit!"

Thịnh phanh lại, quay người. Cánh tay lành bùng lên ánh sáng vàng đậm — [Cường Hóa Cơ Bắp] kích hoạt tối đa. Gã giáng đấm xuống mặt nước bùn.

*RẦẦM!*

Sóng xung kích tạo thành một bức tường nước bẩn dâng cao gần hai mét, quét ngược lại phía đám Sâu Cống. Mười mấy cái thân nhẵn bóng bị hất tung, va đập vào tường cống. Có con bị dập nát tại chỗ, nhưng phần lớn chỉ choáng váng rồi lại trườn tới.

"Chỉ câu được mười giây!" Thịnh chửi thề, quay người chạy tiếp. "Bọn này dai như đỉa!"

Đức nhìn thấy nó — cầu thang sắt cũ kỹ gắn vào vách cống, dẫn lên một hầm kỹ thuật ở tầng ngay trên. Nắp hầm bằng gang, nặng chừng năm mươi cân, đã gỉ sét bám chặt.

"Long! Mở nắp!"

Hoàng Long lao tới, dùng chuôi kiếm gãy nạy nắp gang. Gỉ sét vỡ vụn bay tung tóe. Nắp hầm bật mở với tiếng rít chói tai.

"Minh Châu lên trước!" Vy đẩy cô bé về phía cầu thang. Minh Châu leo lên nhanh như sóc, đôi chân run rẩy nhưng bản năng sinh tồn mãnh liệt hơn nỗi sợ.

Vy bám theo. Rồi Long.

Thịnh lùi đến chân cầu thang, lưng áp vào vách, mắt gã trừng trừng nhìn đám mắt đỏ đang tiến tới như một làn sóng máu.

"Lên đi!" Đức quát.

"Cậu trước." Thịnh gằn giọng. "Tay tôi gãy, leo lâu hơn. Đợi tôi lên xong bọn này đã tới nơi."

Đức nhìn Thịnh một giây. Trong ánh đèn nhập nhoạng, gã cựu binh trông như một bức tượng đá — sừng sững, không chao đảo. Cánh tay gãy buộc ép vào ngực, cánh tay lành đang mở rộng lá chắn đất mỏng manh chắn trước mặt.

Đức không tranh cãi. Hắn leo lên, vừa leo vừa chìa tay xuống.

"Bắt lấy!"

Thịnh tung [Lá Chắn Đất] ra trước — một bức tường đá dày ba mươi phân đâm ngang ống cống, chặn đứng đàn Sâu. Rồi gã nhảy lên, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay Đức.

Đức rút gã lên trong một cú kéo mãnh liệt. Hoàng Long đập nắp gang đóng sập lại đúng lúc một dòng axit phun lên từ phía dưới, bám sát vào mặt nắp, sủi bọt xèo xèo.

"Khò..." Thịnh ngồi phịch xuống sàn hầm kỹ thuật, thở hổn hển. Mồ hôi trộn bùn trên mặt gã. "Nhắc lại lần nữa... cậu nói 'nếu không có vấn đề gì'..."

Đức đứng lên, phủi bùn trên đầu gối. Hắn quét đèn quan sát không gian mới.

Hầm kỹ thuật cũ — có lẽ từng phục vụ hệ thống điện ngầm của thành phố. Tủ bảng điện gỉ sét xếp thành dãy dọc tường. Dây cáp đứt lòng thòng. Sàn nhà khô ráo, không còn nước đọng. Và quan trọng nhất — có một hành lang dài hun hút hướng về phía tây bắc.

Đúng hướng Tháp Truyền hình.

"Nghỉ mười phút." Đức tuyên bố. "Kiểm tra thương tích. Ăn gì có thì ăn. Sau đó đi tiếp."

Mọi người mệt rũ tụ lại thành vòng tròn. Hoàng Long rút từ trong ba lô một gói bánh quy cứu hộ — thứ duy nhất còn lại. Gã bẻ đều thành năm phần, mặc dù phần của mình nhỏ nhất.

Minh Châu cầm miếng bánh nhưng không ăn. Cô bé ngồi thu mình trong góc tối, hai tay ôm gối, mắt nhìn vào khoảng không.

"Cô bé." Đức ngồi xuống cạnh. Giọng hắn cố gắng nhẹ nhàng hơn, dù nó vẫn khô khốc như gió sa mạc. "Ông Sáu từng nói gì với cô khi dạy cô dùng [Tàng Hình]?"

Minh Châu ngẩng lên. Đôi mắt sưng húp.

"Ông ấy nói... 'Tàng hình không phải để trốn. Mà để chọn lúc nào xuất hiện.'"

Đức nhếch mép. Đó đúng kiểu ông Sáu — nói ít, nhưng mỗi câu đều nặng như chì.

"Vậy thì cô biết rồi đấy." Đức đặt tay lên đỉnh đầu cô bé, vỗ nhẹ một cái vụng về. "Ông ấy muốn cô chọn đúng lúc. Bây giờ chưa phải lúc. Nhưng sẽ có lúc."

Minh Châu nhìn hắn, rồi từ từ gật đầu. Cắn một miếng bánh quy.

Phía bên kia, Vy đang băng lại vết thương trên cánh tay Thịnh bằng vải xé từ lớp lót áo khoác. Cô làm việc im lặng, thuần thục — phản xạ nghề nghiệp của một bác sĩ nội trú ăn sâu vào xương tủy.

"Cô có ổn không?" Thịnh hỏi khẽ, mắt gã nhìn xuống đôi tay Vy. "Ý tôi là... kỹ năng. Lúc nãy cô dùng [Hồi Ức] đánh Terminal, tiêu hao nhiều đúng không?"

Vy dừng tay một nhịp. Rồi tiếp tục quấn băng.

"Tôi còn khoảng... hai mươi phần trăm." Cô nói thấp. "Đủ cho một lần Override nếu chúng ta đến được đỉnh Tháp Truyền Hình. Nhưng..."

"Nhưng?"

"Nhưng nếu tôi dùng hết, tôi sẽ mất toàn bộ ký ức về bản thân." Vy nói bình thản, như thể đang đọc kết quả xét nghiệm máu của bệnh nhân khác. "Không chỉ ký ức vòng lặp. Mà là tất cả. Tên tôi. Mặt cha mẹ tôi. Những năm đại học. Ngày đầu tiên vào bệnh viện."

Thịnh im bặt.

Đức ngồi cách đó ba mét, lưng tựa vào tủ điện, mắt nhắm nhưng tai vẫn nghe rõ từng chữ.

*Mất toàn bộ ký ức.*

Hắn đã biết điều này từ lâu. [Hồi Ức] là kỹ năng mạnh nhất trong tất cả các kỹ năng hắn từng thấy qua 98 vòng — nhưng cái giá của nó cũng tàn khốc nhất. Nó không lấy máu, không lấy tuổi thọ. Nó lấy đi thứ làm cho một con người là con người: ký ức.

"Sẽ không đến mức đó." Đức mở mắt, nói dứt khoát. "Chúng ta sẽ tìm cách khác."

Vy quay sang nhìn hắn. Một thoáng gì đó — biết ơn, hay ngạc nhiên — lướt qua đôi mắt mệt mỏi. Nhưng cô không nói gì thêm.

Mười phút trôi nhanh.

Đức đứng dậy, phủi bụi, đưa nhóm tiếp tục hành quân qua hành lang ngầm. Hầm kỹ thuật này chạy dọc theo tuyến cáp điện lực chính của thành phố — một mạng lưới ngầm mà hầu hết cư dân Hải Vân không bao giờ biết đến sự tồn tại.

Nhưng Đức biết. Hắn nhớ mọi thứ.

Vòng 23 — hắn đã trốn trong hệ thống này bốn ngày liền, sống nhờ nước mưa rỉ qua kẽ hở và côn trùng bắt được dọc đường. Đó là vòng hắn sống lâu nhất trước khi vòng 98.

Vòng 45 — hắn chạm trán một Sâu Cống Cấp B ở ngay đoạn phía trước. Con đó dài mười lăm mét, thân to bằng thùng phuy, phun axit tan chảy cốt thép. Hắn không biết nó còn ở đây hay đã bị quái vật bề mặt diệt.

"Phía trước có ngã ba." Đức giơ tay ra hiệu dừng. "Bên trái dẫn ra Khu Công nghiệp Phú Hòa — lãnh địa của đàn em Bóng. Bên phải qua Hồ Thạch An, vòng thêm hai cây nhưng an toàn hơn. Đi phải."

"Chờ đã." Hoàng Long bước lên, mắt kiếm sĩ nheo lại trong ánh đèn yếu. "Cậu nói Khu Công nghiệp là căn cứ của Bóng. Nhưng Bóng đang ở Quảng trường Trung tâm, bị chôn dưới đống đổ nát. Tụi tay sai của hắn cũng bị chia cắt sau vụ nổ. Nếu chúng ta đi qua Khu Công nghiệp..."

"Không." Đức cắt ngang. "Bóng là Cấp 6. Vụ nổ C4 có thể ghim hắn xuống nửa tiếng, nhiều nhất một giờ. Giờ này hắn đã thoát. Và nơi đầu tiên hắn quay về là căn cứ — để tập hợp quân."

"Sao cậu biết?"

"Vì ở vòng 94, tôi đã thử chiêu tương tự." Đức đáp lạnh lùng. "Dùng một tòa nhà đổ sập lên đầu hắn. Bóng đào mình ra sau bốn mươi hai phút. Lần đó tôi mất ba đồng đội vì nghĩ hắn chết rồi."

Không ai phản bác nữa. Nhóm rẽ phải, đi sâu vào nhánh hầm tối tăm hơn, trần thấp hơn, không khí đặc quánh và nặng mùi mốc.

Đức nhìn bảng trạng thái của mình:

*[Trần Minh Đức — Cấp 5. HP: 587/900. Xói Mòn: 25%. Kỹ năng: [Phân Tích Hệ Thống] Lv.7. Trạng thái: Mệt mỏi, Chấn thương nhẹ (lưng, gối trái).]*

HP chưa đến hai phần ba, xói mòn hai mươi lăm phần trăm. Mỗi phần trăm xói mòn giảm tương ứng một mảnh ký ức được "giữ lại" — nhân tính hắn đang hồi phục so với cái vỏ trống rỗng ở vòng 97. Đó là nhờ ông Sáu. Nhờ Minh Châu. Nhờ Vy.

Nhưng đó cũng có nghĩa hắn đang yếu hơn.

Những vòng trước, khi xói mòn ở 60%, 70%, Đức gần như không biết sợ, không biết đau, không biết do dự. Hắn là một cỗ máy chiến đấu tinh thuần. Giờ xói mòn giảm xuống 25%, cảm xúc quay lại — và cùng với nó là sự sợ hãi.

Sợ mất thêm người.

Sợ không kịp.

Sợ chính mình không đủ mạnh.

*Tao già rồi... Sống được 99 mạng là thọ lắm rồi...*

Giọng ông Sáu vang vọng trong đầu. Đức cắn chặt răng, dấn bước.

Hai giờ nữa trôi qua trong im lặng căng thẳng. Nhóm di chuyển qua ba khu vực hầm kỹ thuật nối tiếp, một đoạn ống thoát nước mưa lớn, và một hầm trú ẩn dân phòng cũ từ thời chiến mà Đức nhớ vị trí như lòng bàn tay.

Ở hầm trú ẩn, họ tìm thấy hai thùng nước đóng chai quá hạn sáu tháng nhưng vẫn uống được, và một hộp đèn pin dự phòng có pin. Đức phân phối nhanh gọn.

"Đã đi được hơn nửa đường." Đức nhìn đồng hồ — 22:17, ngày thứ sáu. "Còn khoảng ba cây nữa đến chân Tháp Truyền hình. Nếu giữ tốc độ này, chúng ta đến nơi trước rạng sáng."

"Rạng sáng ngày thứ bảy." Vy khẽ nói. "Ngày cuối cùng."

*Ngày cuối cùng.*

Ba chữ đó nặng như ba tấn đá đè xuống vai. Ngày thứ bảy — ngày mà ở vòng 98, quái vật Cấp S xuất hiện, tàn sát gần hết Người Thức Tỉnh còn lại. Ngày mà Đức bị đồng đội cũ đâm sau lưng.

Nhưng vòng 99 khác. Hệ Thống đã bất ổn sau khi Vy tấn công Terminal. Đức không biết ngày thứ bảy lần này sẽ ra sao — liệu Cấp S vẫn xuất hiện theo lịch trình, hay Terminal sẽ triệu hồi thứ gì khủng khiếp hơn để trừng phạt nhóm "nổi loạn."

"Có một điều tôi chưa nói." Đức dừng lại giữa hành lang. Cả nhóm ngừng theo.

Hắn quay lại, ánh đèn rọi từ dưới lên khiến khuôn mặt gầy, hốc hác trông như một pho tượng bằng đá.

"Ngày thứ bảy, Hệ Thống sẽ thả quái vật Cấp S. Ở vòng 98, nó là một con thú khổng lồ cao hai mươi tầng, xuất hiện ở bờ biển phía đông. Tất cả Người Thức Tỉnh dưới Cấp Bảy đều bị giết trong vòng ba giờ. Nhưng..."

Hắn dừng lại. Mắt hắn quét qua từng người — Vy, Long, Thịnh, Minh Châu.

"Lần này có thể khác. Terminal đã bị tổn thương. Nó có thể phản ứng bất thường. Tôi không muốn ai bị bất ngờ."

Thịnh khoanh tay. "Cậu đang nói chúng ta có thể đối mặt thứ gì đó tệ hơn Cấp S?"

"Tôi đang nói tôi không biết." Đức thừa nhận, giọng phẳng lặng. "Và đó là điều đáng sợ nhất."

Trong 98 vòng, hắn luôn biết trước. Biết quái vật nào xuất hiện ở đâu, lúc nào. Biết ai sẽ phản bội. Biết cảnh nào là bẫy. Kiến thức là vũ khí mạnh nhất của hắn.

Giờ đây, lần đầu tiên sau 98 vòng lặp, Trần Minh Đức bước vào vùng nước lạ.

"Đi thôi." Hắn quay lưng. "Chúng ta không có quyền sợ."

Nhóm tiếp tục di chuyển. Bóng tối ôm lấy họ, nuốt trọn tiếng bước chân rầm rịch và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như nhịp đếm ngược.

Phía trước, ở cuối đường hầm dài tưởng vô tận, một vệt sáng mờ lọt qua khe hở — ánh trăng. Lối ra.

Nhưng cùng với ánh trăng, có một thứ khác lọt vào.

Tiếng gầm.

Từ trên mặt đất.

Rung chuyển cả trần hầm.

Một tiếng gầm mà Đức đã nghe qua — một lần duy nhất, ở vòng 98, đúng lúc hắn chết.

*Cấp S.*

Nó đã đến sớm.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí