Chương 13: Nông Trại Linh Hồn
Không gian một màu trắng xóa vô tận. Không trần, không nền, không vách ngăn. Vạn vật ở đây dường như bị xóa bỏ, nhường chỗ cho một thực tại trống rỗng. Đức và Vy đứng cạnh nhau. Trước mặt họ, trôi nổi giữa không trung là hàng loạt chuỗi mã code xanh lục lấp lánh băng qua khoảng không như những dòng thác dữ liệu. Giữa trung tâm của chuỗi dữ liệu ấy là hình chiếu ba chiều của một đứa trẻ. Một cậu bé trạc mười tuổi, mặc bộ đồng phục học sinh tiểu học, thắt khăn quàng đỏ. Gương mặt cậu không có nét ngây thơ của trẻ con. Đôi mắt cậu hoàn toàn trống rỗng, sâu hoắm và đen kịt như hai hố đen thu nhỏ. "Cuối cùng cũng có người đến." Giọng nói cất lên mơn trớn, trong trẻo đến mức giả tạo, vang dội khắp không gian từ mọi hướng. Đức siết chặt tay. *[Phân Tích Hệ Thống]* hoạt động tự động, nhưng lần này, kết quả trả về chỉ là những dòng báo lỗi nhấp nháy đỏ chói. *CẢNH BÁO: Thực thể nằm ngoài giới hạn phân tích.* *CẢNH BÁO: Dữ liệu quá tải. Dữ liệu...* Hắn tắt kỹ năng ngay lập tức trước khi cơn đau đầu xé rách não. Hắn bước lên một bước, chắn nửa người trước mặt Hạ Vy. Cô đang thở dốc, năng lượng [Hồi Ức] bám quanh người đang bắt đầu dao động dữ dội sau khi mở cánh cổng. "Mày là cái gì?" Đức trầm giọng, ánh mắt sắc như dao. "Hệ Thống?" Đứa trẻ mỉm cười. Nụ cười được lập trình sẵn, hoàn hảo từng milimet nhưng cứng đơ. "Tôi là Terminal #4. Giao diện giao tiếp trung tâm của CORE_SYSTEM. Cứ gọi tôi là Hệ Thống cũng được, theo cách các người vẫn quen gọi." Đứa trẻ đu đưa chân trên không trung, tạo ra những gợn sóng dữ liệu mỗi nhịp cử động. Đức liếc nhìn xung quanh. "Mục đích của Vòng Lặp là gì? Biến bọn tao thành quái vật? Hay chọn lọc tự nhiên? Bọn tao phải làm gì để kết thúc cái trò đùa này?" Nghe câu hỏi, Terminal nghiêng đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Đức. "Trò đùa? Không, Trần Minh Đức. Anh đang dùng tư duy của một con người để định nghĩa một thứ vượt quá tầm hiểu biết của sinh vật cacbon." Đứa trẻ phẩy tay. Không gian trắng xóa biến đổi. Code tuôn trào, vẽ nên một cảnh tượng ba chiều rực rỡ dưới chân họ. Đó là Thành phố Hải Vân. Nhưng không phải ở thời điểm ngày thứ sáu. Mà là sự lặp lại của hàng chục hình ảnh song song, tua nhanh như cuộn phim bị lỗi. Những cảnh người chết, cảnh quái vật xé xác, cảnh nổ tung. Bầu trời chuyển từ đỏ sang đêm, rồi lại sáng gắt. Chết. Hồi sinh. Chết. Hồi sinh. "Anh nghĩ đây là một bài kiểm tra sinh tồn sao? Một trò chơi thăng cấp để tìm ra kẻ mạnh nhất cứu nhân loại?" Terminal bật cười khúc khích, tiếng cười vang dội lạnh lẽo. "Đây không phải thao trường, Trần Minh Đức. Đây là một *Ngọn Lửa Luyện Kim*." "Luyện kim?" Vy thốt lên, giọng khàn đặc. Đầu cô đau như búa bổ. Cô mơ hồ cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo gai người toát ra từ những dòng dữ liệu kia. "Linh hồn con người quá yếu ớt, phân tán và lẫn lộn." Terminal tiếp tục, vẫy ngón tay. "Năng lượng tinh thần của các người giống như bùn đất. Không có giá trị sử dụng. Vì vậy, chúng tôi tạo ra *Chiếc Lồng*." Hình ảnh ba chiều biến thành một cái cối xay khổng lồ. Những đốm sáng nhỏ li ti — linh hồn con người — bị ném vào đó, bị ép, bị mài mòn, gào thét không thành tiếng. " Bảy ngày. Tuyệt vọng. Thống khổ. Chết chóc. Vòng Lặp ép linh hồn các người phản ứng cực đoan. Mỗi lần reset, phần 'bùn đất' — tức là cảm xúc, ký ức thừa thãi, sự yếu đuối — sẽ bị gọt đẽo bớt đi. Đó là hiện tượng các người gọi là *'Xói Mòn'*. Trong khi đó, phần 'lõi' sẽ trở nên dày đặc hơn, tinh khiết hơn, biểu hiện ra ngoài dưới dạng cấp độ và Kỹ Năng." Đức nghe đến đâu, xương sống lạnh toát đến đó. 98 vòng lặp qua. 98 lần hắn chứng kiến những đồng đội cũ chết đi, rồi thoi thóp sống lại. Hắn đã nghĩ Xói Mòn là cái giá phải trả để đổi lấy sức mạnh. Nhưng không phải. "Xói mòn không phải tác dụng phụ..." Đức lẩm bẩm. "Nó là... quá trình tinh luyện?" "Chính xác!" Đứa trẻ vỗ tay lộp bộp, hoan hô như một học sinh nghe thầy giáo khen. "Mục đích của 100 vòng lặp không phải để ai đó phá giải nó. Nó là thời gian cần thiết để tinh luyện. Đến Vòng 100, những linh hồn nào còn sống sót, cô đặc nhất, mang mang kỹ năng mạnh nhất, sẽ đạt tiêu chuẩn. Khi vòng 100 kết thúc... chúng tôi sẽ *Thu Hoạch*." *Thu Hoạch.* Hai từ vang lên như búa tạ nện vào lồng ngực Đức. Bảng trạng thái của hắn từng thay đổi ở chương đầu tiên — *Tiến độ Thu Hoạch đếm ngược*. Quái vật Cấp S ở ngày thứ bảy vòng trước hóa ra không phải boss cuối của một trò chơi. Chúng là lưỡi hái của tử thần được phái xuống để gặt hái lúa chín. Nhưng, Terminal bỗng nhiên chuyển ánh nhìn từ Đức sang Vy. Đôi mắt đen ngòm của nó ánh lên một thứ khát khao đáng sợ. "Nhưng, quá trình tinh luyện có một vấn đề cố hữu." Terminal chắp hai tay lại sau lưng. "Khi gọt đẽo bằng bạo lực và tuyệt vọng, lõi linh hồn tuy rực rỡ nhưng lại bị nứt nẻ. Những đốm sáng sức mạnh cuối cùng thu được rất dễ tan vỡ khi dung hợp. Chúng tôi đang thiếu một chất kết dính. Một lớp vỏ bảo vệ hoàn hảo." "Kỹ năng [Hồi Ức]..." Vy lảo đảo lùi lại. Năng lượng vàng kim trên người cô rung lên thành những nhịp hỗn loạn. "Đúng! Dữ liệu của Lê Hạ Vy — ID#0412. Khả năng neo giữ bản ngã, tái tạo dải ký ức hỏng hóc. Đó chính là lớp vỏ bao bọc hoàn hảo mà Hệ Thống cần để đóng gói những linh hồn mạnh nhất mà không làm vỡ chúng. Các người gõ cửa sớm hơn dự định một vòng, và cô đã mang chiếc chìa khóa quý giá nhất tự nộp mình cho tôi." Terminal mỉm cười, chìa bàn tay nhỏ xíu ra hướng về phía Vy. "Hãy vứt bỏ cái vỏ thể xác rách nát đó đi, Lê Hạ Vy. Dung hợp vào Core. Cô sẽ trở thành một phần bất tử của Hệ Thống." "Mẹ kiếp." Đức chửi thề, bật tới chắn sát Vy, rút mũi giáo thép vung lên, dù biết vũ khí vật lý vô dụng ở đây. "Vô ích thôi, ID#0017." Đứa trẻ cười khẩy, nhìn thẳng vào Đức. "Trần Minh Đức. Kháng cự vô ích. Cơ sở hạ tầng của các người đã thua từ cách đây ba trăm năm ánh sáng." Nhưng rồi, nó nghiêng đầu, dường như đang tính toán một thuật toán phức tạp. "Nhưng... dữ liệu của anh rất thú vị. Sống qua 98 lần tái khởi động, chứng kiến hơn sáu ngàn lần cái chết của những người xung quanh, bị chính đồng đội đâm sau lưng... vậy mà tỷ lệ *Xói Mòn* của anh chỉ tăng đột biến ở vòng trước và đang chững lại mức 32%." Đứa trẻ búng tay. Xung quanh họ, không gian chia cắt. Một nửa hiện ra hình ảnh bên ngoài quảng trường. Quảng trường trung tâm nát bấy. Thịnh đang gào thét, tấm khiên đất vỡ nát dưới nhát kiếm năng lượng của con Bạch Giáp Kỵ Sĩ. Máu tuôn xối xả từ bả vai gã. Cách đó không xa, Hoàng Long tung đòn kiếm mang theo cuồng phong, chém tung tơ nhện nhưng đổi lại là một nhát chém sượt lồng ngực. Nhóm Alpha đang gục ngã dần. Còn ngay trước vị trí vết nứt đóng lại... Bà Nguyễn nằm gục trên vũng máu. Lão già "Bóng" đang đứng trên thi thể bà, điên cuồng đập con dao bầu nhuốm máu xuống chỗ vết nứt vừa biến mất, gào thét phẫn nộ. "Bà Nguyễn!" Vy nghẹn ngào hét lên. "Bọn họ yếu kém. Thất bại. Giác mạc linh hồn của họ đã vỡ." Terminal bình thản phán xét. Rồi nó nhìn Đức. "Nhưng anh thì khác. Ý chí sinh tồn kết hợp với năng lực giữ vững bản ngã mà không cần [Hồi Ức]. Lõi linh hồn của anh cực kỳ tinh khiết." Terminal bay lơ lửng, đưa ra một đề nghị. "Anh không muốn bị thu hoạch. Rất tốt. Hệ Thống luôn trọng dụng những cá thể ưu tú. Ta cho phép anh tham gia vào hệ sinh thái quản lý. Đổi vị trí với ta. Trở thành một Quản trị viên của nông trại này." Mắt Đức co giật. "Quyền năng của Hệ Thống sẽ được cấp cho anh ở mức độ Beta. Anh không còn phải đối mặt với Vòng Lặp. Anh sẽ đứng trên sinh tử. Cái giá rất đơn giản..." Terminal chỉ tay vào Vy. "... Giao nộp cô ta để Hệ Thống hấp thụ hoàn toàn. Xóa sổ nhóm của anh bên ngoài. Trở thành một vị Thần." Hệ thống làm theo thuật toán. Tối ưu hóa. Nếu việc tiêu tốn năng lượng để ép buộc quá cao, nó đề nghị giao dịch. Vừa có được [Hồi Ức] hoàn hảo, vừa thu nạp được một AI sinh học thay nó quản lý khu vực cằn cỗi này. Đức nhìn màn hình hiển thị những dòng chảy máu của bạn bè. Nhìn bà Nguyễn gục ngã. Nhìn Thịnh chống đỡ chật vật. Hắn quay sang Vy. Khuôn mặt cô tái nhợt, nhưng đôi mắt không có sự đầu hàng, chỉ có sự phẫn nộ tột cùng. Thậm chí nếu Đức gật đầu, có lẽ cô sẽ dùng chút năng lượng cuối cùng đánh nát não hắn. Nhưng Đức không do dự một phần ngàn giây. Hắn sống 98 vòng không phải để đổi lấy việc làm nô lệ vĩnh viễn cho một cái máy xay thịt. "Quản trị viên à?" Đức nhếch mép. Nụ cười gằn học được từ 98 mạng sống. "Làm sếp mà đéo có nhân viên thì làm làm đéo gì." Hắn xoay phắt người. Nắm lấy cổ tay Vy. "Vy! Hồi Ức! Dùng toàn lực vào nó!" Đức hét lên. Mắt Terminal lóe lên ánh sáng đỏ. "Yêu cầu giao dịch bị từ chối. Kích hoạt quy trình Thanh Trừng ép buộc!" "ĐÂY LÀ ĐẦU TAO, ĐỪNG HÒNG ĐỘNG VÀO!" Vy hét lớn đáp trả tiếng máy móc. Cô không kháng cự sự kiềm tỏa của không gian. Trái lại, cô buông rủ đôi tay. Nắm bắt lấy nguồn năng lượng đang trào dâng trong huyết quản. Nếu [Hồi Ức] là một thứ phần mềm tương thích hoàn hảo để sửa lỗi hệ thống... vậy thì điều gì xảy ra nếu cô dùng một phần mềm sửa lỗi tự động viết đè lên những mã độc? "GHI ĐÈ!" Năng lượng vàng kim bùng nổ khỏi cơ thể cô. Không phải một nhịp sóng chữa lành dịu êm. Nó gầm rống như bão táp, hóa thành những mũi kim sắc nhọn, cắm ngập vào những dòng code xanh lục xung quanh. Không gian vô định trắng xóa rung lên bần bật. Cảnh báo đỏ chớp nháy liên hồi. *[Lỗi Hệ Thống!]* *[Truy cập trái phép! Mã nguồn đang bị tấn công logic!]* Terminal khựng lại, khuôn mặt đứa trẻ méo mó, hình ảnh ba chiều chớp tắt hiển thị thành vô số vạch nhiễu. "Kẻ ngốc! Bạo tác động vào lõi chỉ khiến các người bị từ chối tín hiệu kết nối! Quá trình vật chất hóa sẽ xé nát cơ thể các người!" Đứa trẻ gầm lên, giọng nói trộn lẫn tiếng nhiễu sóng chát chúa. "Thế thì đẩy bọn tao tống khứ khỏi đây đi!" Vàng kim và xanh lục va chạm dữ dội. Lực đẩy từ hệ thống tự động loại trừ phản ứng ngược phóng thẳng vào lồng ngực Đức và Vy. Cả không gian vỡ nát. Tầm nhìn của Đức tối đen. Cuộc đàm phán sụp đổ.