Chương 12: Vết Nứt Trên Trời

~13 phút đọc 2.543 từ

Năm giờ chiều. Hoàng hôn ngày thứ sáu trải dải cam đỏ trên nền trời Hải Vân. Nhóm mười hai người ẩn sau dãy kệ hàng đổ nát của trung tâm thương mại rìa Quảng trường Trung tâm, nhìn ra khoảng không rộng mênh mông phía trước. Quảng trường — vốn là niềm tự hào của thành phố ven biển với quảng trường phun nước, tượng đồng danh nhân, và hàng cây bàng cổ thụ — giờ chỉ còn là bãi đất hoang tàn. Đài phun nước vỡ nát, bệ tượng đồng sụp đổ, cây bàng cháy đen trơ cành. Và khắp mặt quảng trường, xác quái vật Cấp C và D nằm la liệt — bằng chứng rằng nơi đây đã diễn ra những trận chiến liên tục suốt sáu ngày qua. Nhưng điều khiến Đức lo ngại không phải xác chết. Mà là hai sinh vật đang tuần tra. *[Phân Tích Hệ Thống]* --- **Hộ Vệ Quảng Trường #1 — Bạch Giáp Kỵ Sĩ — Cấp B** HP: 4,500/4,500 Đặc biệt: Giáp cấp cao (giảm 60% sát thương vật lý). Kiếm năng lượng (bỏ qua phòng thủ thông thường). --- **Hộ Vệ Quảng Trường #2 — Hắc Giáp Kỵ Sĩ — Cấp B** HP: 4,200/4,200 Đặc biệt: Tốc độ di chuyển cực cao. Tấn công mạng nhện (kiểm soát khu vực). --- Hai con Cấp B hình dáng nhân hình — cao hai mét rưỡi, thân phủ giáp kim loại, một trắng một đen, cầm kiếm dài — bước đi nhịp nhàng quanh quảng trường theo quỹ đạo tròn. Chúng di chuyển đối xứng, luôn giữ khoảng cách đúng một trăm mét giữa hai cơ thể, bao phủ toàn bộ quảng trường. "Gác cổng." Đức thì thầm. "Ở vòng 97 cũng có hai con tương tự. Nhưng lần đó tôi một mình, chỉ quan sát được ba mươi giây trước khi vết nứt đóng." Thịnh ở bên cạnh, mã tấu chống dưới đất, nhìn hai con Kỵ Sĩ bằng ánh mắt nửa đánh giá nửa kinh ngạc. "HP trên bốn ngàn. Giáp giảm 60% sát thương vật lý. Kiếm năng lượng." Gã liệt kê, giọng trầm. "Với lực lượng hiện tại, chúng ta giết được — nhưng mất thời gian. Và nếu vết nứt chỉ mở ba mươi giây..." "Không đủ thời gian để vừa đánh vừa chạy đến tâm." Đức gật. "Nên kế hoạch là: chia đôi. Nhóm chặn kéo hai con Kỵ Sĩ ra xa tâm quảng trường. Nhóm xâm nhập đưa Vy đến vết nứt." Hắn phác thảo nhanh lên mặt đất bằng mảnh gạch: *Nhóm Alpha (chặn): Thịnh, Hoàng Long, 4 người Thịnh — vs 2 Kỵ Sĩ Cấp B. Mục tiêu: kéo xa tâm 150m, giữ ít nhất 60 giây.* *Nhóm Beta (xâm nhập): Đức, Vy, bà Nguyễn — đi thẳng vào tâm. Bà Nguyễn hỗ trợ bắn hỏa từ xa nếu cần.* *Hậu phương: Ông Sáu, Minh Châu, Lan Anh — giữ điểm rút lui ở trung tâm thương mại.* Thịnh nhìn bản vẽ, gật. "Tôi kéo con Bạch Giáp. [Lá Chắn Đất] chịu được kiếm năng lượng khoảng... ba nhát? Bốn nếu may." Gã quay sang Hoàng Long. "Tay kiếm, anh nhận con Hắc Giáp?" Hoàng Long — tóc dài cột vội, mặt nghiêm, thanh kiếm giắt ngang lưng — gật đầu. "HP 4,200. Tôi từng đánh con Bọ Gương 3,200 và sống sót. Nhưng..." Anh ta nhìn bốn người của Thịnh. "Tôi cần ít nhất hai người hỗ trợ kéo aggro khi tôi tìm điểm yếu." Hai chiến binh Cấp 3 của Thịnh — một gã trẻ cầm rìu tên Hùng và một phụ nữ cầm giáo tên Trang — bước ra. Họ không nói nhiều. Trong thế giới Vòng Lặp, lời nói vô nghĩa. Hành động mới đếm. "Thời gian." Đức nhìn bầu trời. Hoàng hôn đang đậm — ánh nắng cuối cùng nhuộm cam đỏ trên mặt biển phía xa. "Ở vòng 97, vết nứt xuất hiện khoảng mười phút sau khi mặt trời chạm đường chân trời. Chúng ta có... bốn mươi phút." "Bốn mươi phút." Thịnh lặp lại, vậy mã tấu lên vai. "Đủ." Gã nhìn nhóm mình — Hùng, Trang, và hai người còn lại, Cấp 2, vai trung bình — rồi nói, giọng không hoa mỹ: "Chúng ta giữ hai con Cấp B. Sống thì gặp lại. Chết thì chết rồi." Gã vỗ vai Hùng. "Đi." --- Sáu người nhóm Alpha tỏa ra, di chuyển dọc theo rìa quảng trường, ẩn nấp sau tường rào và gạch vỡ. Đức theo dõi từ cửa sổ tầng hai trung tâm thương mại, ống nhòm kề mắt. "Bạch Giáp đang ở phía bắc. Hắc Giáp phía nam. Khoảng cách giữa hai con: ước chừng một trăm mét." Hắn rì rầm cho Vy và bà Nguyễn nghe. "Khi Alpha kéo aggro, chúng ta chạy thẳng vào tâm. Khoảng cách từ đây: hai trăm mét. Chạy nhanh — sáu mươi giây." "Sáu mươi giây chạy trên mặt đất lồi lõm, đầy gạch vỡ và hố bom." Bà Nguyễn nói khô khốc. "Cô bé, cô chạy được chứ?" Bà nhìn Vy. Vy gật. "Tôi chạy rất nhanh khi cần." Cô nắm chặt gậy bóng chày, cơ bắp căng. "Nhưng tôi không biết [Hồi Ức] hoạt động thế nào khi chạm vào vết nứt. Tôi chỉ mới dùng nó một lần — và lần đó..." Cô chạm tay lên ngực. "Tôi không kiểm soát được." Đức hạ ống nhòm, nhìn cô. "Cô không cần kiểm soát. Cô chỉ cần chạm. Hệ Thống ở vòng 97 ghi nhận [Hồi Ức] là khóa — nghĩa là năng lượng của cô sẽ tự tương tác với Điểm Truy Cập. Như cắm USB vào cổng — không cần driver." Vy phì cười — bất ngờ, ngắn ngủi, nhưng thật. "Anh vừa so sánh linh hồn tôi với USB." Đức chớp mắt. Rồi khóe miệng hắn — lần đầu tiên trong suốt mười hai chương — thoáng nhếch lên. "Interface compatible." Hắn đáp, giọng khô khan nhưng mắt lấp lánh. Bà Nguyễn nhìn hai người, lắc đầu nhẹ, nhưng nụ cười già nua lấp ló trên môi bà. --- Hoàng hôn chạm đường chân trời. Mặt trời — quả cầu đỏ rực — lún dần xuống biển, kéo theo bóng tối trải dài trên quảng trường. *BÙM.* Thịnh khai hỏa. Gã đứng giữa quảng trường phía bắc, cơ bắp bùng lên dưới tác động của [Cường Hóa Cơ Bắp], nhặt một tảng bê tông nặng ước chừng năm mươi ký ném thẳng vào Bạch Giáp Kỵ Sĩ. Tảng bê tông vỡ vụn trên giáp trắng, không gây sát thương đáng kể — nhưng đủ để aggro. Con Bạch Giáp quay đầu. Kiếm năng lượng trắng xanh rút ra khỏi vỏ — tiếng rít xé tai — rồi nó lao tới Thịnh với tốc độ đáng sợ đối với kích thước của nó. *CHÁT!* Thịnh giơ [Lá Chắn Đất] — mặt đất nhô lên thành tường đá dày nửa mét. Kiếm năng lượng chém xuống, cắt qua một phần ba bức tường trước khi dừng lại. Thịnh nghiến răng, hai chân trượt lùi, gân cổ nổi. "HẾT RỒI CHÉM!" Gã gầm lên, mã tấu trong tay phải vung ngang, nhắm vào khe khớp giữa giáp vai và giáp cổ. *KEENG!* Kim loại va kim loại, tia lửa bắn, và mã tấu bị bật ngược. Nhưng Thịnh đã kéo được aggro — con Bạch Giáp xoay hoàn toàn về phía gã, bỏ tâm quảng trường. Phía nam, Hoàng Long đã giao chiến với Hắc Giáp. Tay kiếm sĩ di chuyển nhanh, nhẹ, như lướt trên mặt nước — kiếm thuật mài giũa qua hàng chục vòng lặp. Con Hắc Giáp phóng dây mạng nhện từ khe giáp — sợi tơ đen bóng, dính chặt, kéo giật. Trang — nữ chiến binh cầm giáo — nhảy vào, cắt dây bằng mũi giáo, giải phóng Hoàng Long kịp lúc trước khi hắn bị kéo vào tầm chém. "BÂY GIỜ!" Đức hét. Ba người — Đức, Vy, bà Nguyễn — lao ra khỏi trung tâm thương mại, chạy thẳng vào quảng trường. Chân Đức giẫm lên gạch vỡ, nhảy qua hố bom, né xác quái, tai hắn lọc bỏ tiếng kiếm và tiếng gầm phía xa, tập trung hoàn toàn vào tâm quảng trường. Một trăm mét. Tám mươi. Sáu mươi. Bà Nguyễn chạy chậm nhất — bà già gần sáu mươi, năng lượng hỏa hệ gần cạn — nhưng đôi chân vẫn bước đều, mắt nhìn thẳng, không quay lại. Bốn mươi mét. Ba mươi. Và rồi Đức thấy nó. Giữa quảng trường, đúng tại vị trí bệ tượng đồng sụp đổ, không khí bắt đầu... rung. Không phải rung động vật lý — mà là thứ gì đó sâu hơn. Thực tại tự nó run rẩy, như bề mặt hồ nước khi ai đó thả viên đá xuống đáy. Rồi vết nứt xuất hiện. Một đường nứt dài — ba mét, có lẽ bốn — kéo dọc từ trên xuống dưới trong không trung, cách mặt đất chừng nửa mét. Ánh sáng trắng xanh rỉ ra, lạnh lẽo, vô cơ, trung tính đến mức bất an. Và trong ánh sáng đó — ký tự. Hàng nghìn ký tự trôi qua, xoay vòng, như dòng code chạy trên terminal. *Điểm Truy Cập mở. Thời gian còn lại: 28 giây.* "VY!" Đức kéo cô lại, chỉ vào vết nứt. "CHẠM VÀO!" Vy nhìn vết nứt — ánh mắt cô mở to. Không phải sợ hãi. Mà là... nhận ra. Như thể một phần sâu thẳm trong cô đã luôn biết thứ này tồn tại. Cô buông gậy bóng chày. Đưa hai tay ra phía trước. Bàn tay bác sĩ — bàn tay đã cứu bệnh nhân, đã chữa lành vết thương, đã phóng ra làn sóng ký ức — run nhẹ nhưng không lùi. Năng lượng [Hồi Ức] bùng lên. Vàng kim. Ấm áp. Rực rỡ trong ánh hoàng hôn. Ngón tay Vy chạm vào vết nứt. *RRRRRMMMM.* Rung chấn. Không phải mặt đất — mà là toàn bộ không gian. Bầu trời trên đầu rạn nứt thêm — hàng chục đường nứt tỏa ra từ điểm cô chạm, kéo dài ra mọi hướng như mạng nhện trên kính chắn gió. Ánh sáng trắng xanh bùng lên mãnh liệt, nuốt chửng hoàng hôn, biến cả quảng trường thành biển ánh sáng. *[Thông báo Hệ Thống]* *Quyền truy cập đã được xác nhận.* *Kỹ năng [Hồi Ức] — Tương thích: 100%.* *Mở cổng Tâm Hệ Thống.* *CẢNH BÁO: Tiến trình không thể đảo ngược. Người Thức Tỉnh bước vào sẽ đối mặt với lõi hệ thống. Nguy cơ: TUYỆT ĐỐI.* Cổng mở. Không phải vết nứt nữa — mà là một khung cửa. Hình chữ nhật, cao hai mét, rộng một mét, viền ánh sáng trắng xanh rực rỡ. Bên trong không phải bóng tối, không phải ánh sáng — mà là... trống. Trống hoàn toàn. Như nhìn vào một trang Word mới — con trỏ nhấp nháy, chờ đợi, trống. "Nó mở rồi." Vy thì thào, toàn thân run, máu từ mũi bắt đầu rỉ — phản ứng quen thuộc khi [Hồi Ức] bị kích hoạt mạnh. "Đức... nó đang mở..." Đức nhìn cánh cổng. Nhìn dòng cảnh báo. *Nguy cơ: TUYỆT ĐỐI.* Trong 98 vòng lặp, hắn đã đối mặt với hàng nghìn cảnh báo. Cảnh báo quái vật. Cảnh báo sóng. Cảnh báo xói mòn. Hắn đã bỏ qua tất cả. Bởi vì trong cuộc chơi mà thua là chết — và thắng là chết chậm hơn — cảnh báo chỉ là dữ liệu, không phải rào cản. Hắn bước tới. Một bước. Hai bước. "ĐỨNG LẠI!" Tiếng gầm vang lên từ rìa quảng trường. Đức quay đầu — ruột thắt lại. Bóng. Nguyễn Khánh. Đứng trên nóc tòa nhà UBND, bốn tầng cao, áo khoác quân đội phấp phới trong gió. Đôi mắt đỏ lòm — rực hơn bao giờ hết — nhìn xuống cánh cổng ánh sáng đang mở. Phía sau hắn — "Búa", và hai bóng người mới: chiến binh Cấp 3. "KHÔNG AI ĐƯỢC VÀO!" Bóng gầm lên, giọng vang vọng khắp quảng trường, rền rĩ, cuồng loạn. "Tâm Hệ Thống là CỦA TA! VÒ̉NG 100 LÀ CỦA TA!" Hắn nhảy. Từ tầng bốn. Rơi xuống mặt đất — bê tông nứt toạc dưới chân — và lao thẳng về phía cánh cổng. "VY, VÀO!" Đức hét, đẩy cô về phía cổng. "BÀ NGUYỄN, CẢN HẮN!" Bà Nguyễn — sáu mươi tuổi, kiệt sức, năng lượng hỏa hệ gần như về không — bước ra trước cánh cổng. Bà nhìn Bóng lao tới, đôi mắt già nua không sợ hãi. Hai bàn tay bà giơ lên — run rẩy, mồ hôi ướt đẫm — và bùng lên đốm lửa. Không phải quả cầu lửa. Không đủ năng lượng. Chỉ là... lửa. Ngọn lửa nhỏ, yếu ớt, như ngọn nến giữa bão. Nhưng bà không cần thiêu cháy. Bà chỉ cần cản bước — hai giây, ba giây — đủ để Vy bước vào. Bóng vung dao. Bà Nguyễn phóng ngọn lửa cuối cùng — trúng mặt hắn. Lửa liếm lên giáp da xám, không gây sát thương đáng kể, nhưng khiến hắn nhắm mắt phản xạ, chậm lại nửa bước. Vy nắm tay Đức. Kéo hắn theo. Cả hai bước qua cánh cổng cùng lúc Bóng phục hồi thị lực, lao tới. Ánh sáng trắng xanh nuốt chửng mọi thứ. --- Và rồi — im lặng. Không phải im lặng của đêm khuya hay của phòng kín. Mà là im lặng tuyệt đối — kiểu im lặng mà Đức chưa từng trải qua trong bất cứ vòng lặp nào. Không có gió. Không có tiếng tim đập. Không có tiếng thở. Hắn mở mắt. Trắng. Mọi nơi — trắng. Không phải trắng của tuyết hay trắng của sữa. Mà là trắng của hư vô. Không có sàn, không có trần, không có tường. Chỉ có trắng — vô tận, vô hướng, vô nghĩa. Hắn đứng. Hai chân hắn đứng trên... không gì. Nhưng không rơi. "Vy?" Giọng hắn vang ra, nhưng không có echo. Âm thanh bị nuốt ngay khi rời miệng. "Tôi đây." Giọng cô ở bên trái. Hắn quay đầu — Vy đứng cách hắn hai mét, toàn thân bao phủ ánh sáng vàng kim nhạt của [Hồi Ức], đôi mắt mở to, miệng hơi hé. "Đây... là đâu?" Đức nhìn quanh. Trắng. Trắng. Trắng. Rồi — chữ. Xuất hiện từ hư vô, hiện ra ngay trước mặt hai người, từng dòng một, như code chạy trên terminal: ``` WELCOME TO CORE_SYSTEM v99.0 STATUS: ACTIVE LOOP: 99/100 HARVESTED SOULS: 0/100 (PENDING) ADMIN ACCESS: DENIED USER DETECTED: [TRẦN MINH ĐỨC — ID#0017] [LÊ HẠ VY — ID#0412] SKILL [HỒI ỨC] DETECTED — AUTHORIZATION KEY VALID INITIATING INTERFACE... ``` Và từ hư vô trắng toát, một hình dáng hiện ra. Không phải người. Không phải quái vật. Mà là một đứa trẻ — hình chiếu holographic, mờ ảo, khoảng mười tuổi, mặc đồng phục học sinh, ngồi trên chiếc ghế không tồn tại, chân đung đưa. Nó nhìn Đức. Nhìn Vy. Và mỉm cười. "Cuối cùng," nó nói, giọng trong veo như chuông bạc, "cũng có người đến."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí