Chương 14: Minh Ngọc Cướp Rể
Tin Cố Hành Lãnh đến phủ Tể Tướng "bàn việc" lan khắp nội viện.
Minh Ngọc nhìn vị công tử trẻ tuổi bước qua sân — áo xanh ngọc, mặt lạnh như dao, dáng đi vững chãi. Phong thái quý tộc từ xương cốt.
"Đây là người mà phụ thân định gả chị Uyên cho?" Nàng ta hỏi Lý thị.
"Đúng. Cố gia — danh gia vọng tộc, Hành Lãnh là thiên tài trẻ nhất triều đình. Năm ngoái đỗ Trạng, giờ là Hàn Lâm Viện thị lang."
Minh Ngọc mỉm cười. "Mẫu thân, để con gặp hắn."
"Con định...?"
"Nếu không cướp được vị trí đích nữ, thì cướp người của đích nữ — cũng là thắng."
Lý thị nhìn con gái nuôi — đôi mắt toan tính giống hệt mình.
"Cẩn thận. Cố Hành Lãnh không dễ thao túng."
"Con đẹp hơn chị Uyên. Con ngoan hơn chị Uyên. Con giỏi nịnh hơn chị Uyên. Hắn sẽ thích con." Minh Ngọc vuốt tóc.
Buổi chiều. Cố Hành Lãnh đi dạo trong vườn sau khi gặp Tể Tướng.
Minh Ngọc "tình cờ" xuất hiện, tay cầm sách thơ, ngồi bên hồ cá.
"Ồ! Cố công tử." Nàng ta đứng dậy, cúi chào. "Thiếp là Tô Minh Ngọc. Chắc công tử không nhớ, thiếp chỉ là con nuôi..."
Nuớc mắt rưng rưng — diễn xuất hoàn hảo.
Cố Hành Lãnh nhìn nàng ta, gật đầu xã giao. "Tô nhị tiểu thư."
"Thiếp đang đọc thơ Lý Bạch. Nghe nói Cố công tử cũng yêu thơ...?"
Hai người trò chuyện. Minh Ngọc thông minh thật sự — kiến thức rộng, nói năng khéo léo, cười đúng lúc.
Cố Hành Lãnh — kiếp trước — đã bắt đầu chú ý đến Minh Ngọc từ cuộc gặp này.
Nhưng kiếp này, khi Cố Hành Lãnh định mở miệng khen, một giọng nói vang lên.
"Cố công tử."
Ninh Uyên bước từ trong hành lang ra, Thanh Trúc theo sau.
"Phụ thân sai thiếp mời công tử dùng trà."
Minh Ngọc thoáng biến sắc rồi nhanh chóng che giấu.
Cố Hành Lãnh nhìn Ninh Uyên. Kiếp trước, đây là lần đầu tiên hắn thật sự nhìn nàng — và bị thu hút.
Kiếp này — Ninh Uyên lạnh nhạt.
"Công tử, mời đi lối này." Giọng nàng bình thản, không chút tình cảm. Không e thẹn, không bối rối, không tò mò.
Cố Hành Lãnh nhíu mày nhẹ. Hắn quen với phụ nữ đỏ mặt khi gặp hắn. Đích nữ phủ Tể Tướng — lại hoàn toàn không phản ứng.
"Tô đại tiểu thư... có vẻ không thích ta." Hắn nói.
"Công tử nghĩ nhiều. Thiếp chỉ đón khách." Ninh Uyên đáp, quay đi.
Cố Hành Lãnh nhìn theo. Lần đầu tiên — bị phụ nữ lờ đi.
Hắn bước theo, nhưng ngoái nhìn Minh Ngọc một lần.
Minh Ngọc cúi đầu, nụ cười ngọt như mật. Nhưng tay nắm chặt cuốn thơ đến nhàu.
"Chị Uyên," nàng ta thì thầm khi không ai nghe. "Ngươi không xứng với hắn."