Chương 13: Tiếp Cận Hàn Vương
Hàn Vương Tiêu Dạ Hàn — người đàn ông bí ẩn nhất kinh thành.
Em vua, nhưng không quan tâm triều chính. Suốt ngày đọc sách, uống trà, và... quan sát.
Sau buổi gặp ở Hồi Xuân Đường, Ninh Uyên biết — Hàn Vương đã nhìn thấu nàng. Hắn biết nàng không đơn giản.
Kiếp trước, Ninh Uyên tránh Hàn Vương vì sợ. Kiếp này, nàng chủ động tìm đến.
Lý do đơn giản: Hàn Vương là người duy nhất có quyền lực đủ lớn để bảo vệ nàng khỏi Cố Hành Lãnh — vị hôn phu kiếp trước, người đã hãm hại nàng.
Ninh Uyên sai Thanh Tùng mang thiệp đến Hàn Vương phủ. "Mời Vương gia dùng trà tại Hồi Xuân Đường."
Hồi Xuân Đường — quán trà nổi tiếng, nơi quyền quý thường gặp nhau "ngẫu nhiên".
Ninh Uyên đến trước, chọn phòng riêng, chuẩn bị trà Long Tĩnh hảo hạng — loại trà Hàn Vương ưa thích (kiếp trước nàng đã nghe người hầu nhắc).
Tiêu Dạ Hàn bước vào. Áo trắng phiêu phù, quạt ngọc trong tay. Dáng người cao ráo, mặt lạnh như sương, nhưng đôi mắt — đôi mắt đó nhìn gì cũng thấu.
"Tô đại tiểu thư mời ta uống trà." Hắn ngồi xuống. "Thú vị. Lần trước ta gặp nàng, nàng đang cầm bình rượu độc."
"Vương gia nhớ tốt." Ninh Uyên rót trà. "Hôm nay thiếp muốn bàn chuyện khác."
"Chuyện gì?"
"Chuyện Cố Hành Lãnh."
Tiêu Dạ Hàn nhấp trà, mắt hẹp lại. "Nàng biết gì về Cố Hành Lãnh?"
"Biết hắn đang ngắm nghía phủ Tể Tướng. Biết hắn muốn dùng hôn sự để leo cao. Và biết..." Ninh Uyên dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Hàn Vương. "Hắn không phải người tốt."
"Bằng chứng?"
Ninh Uyên lấy ra một cuộn giấy — bản sao sổ sách buôn bán muối lậu. "Cố Hành Lãnh bí mật buôn muối qua đường biên giới phía tây. Thu nhập gấp mười lương quan."
Kiếp trước, Ninh Uyên phát hiện sổ sách này sau khi đã cưới Cố Hành Lãnh — khi mọi thứ đã quá muộn. Hắn khống chế nàng bằng chính bí mật này.
Kiếp này, nàng tìm thấy nó trước — nhờ biết chính xác sổ sách được giấu ở đâu.
Tiêu Dạ Hàn đọc kỹ, rồi gấp lại.
"Nàng muốn ta làm gì?"
"Chỉ cần Vương gia... để ý hắn. Khi thời cơ đến, thiếp sẽ cung cấp thêm bằng chứng."
"Đổi lại?"
"Đổi lại, thiếp sẽ giúp Vương gia điều hắn muốn." Ninh Uyên mỉm cười.
Tiêu Dạ Hàn nhìn nàng thật lâu. Rồi hắn bật cười — tiếng cười nhẹ, ít cảm xúc.
"Nàng rất thú vị, Tô Ninh Uyên. Khác hẳn đích nữ mà ta tưởng tượng."
"Vương gia cũng khác hẳn vị vương gia nhàn nhã mà thiên hạ tưởng."
Hai người nhìn nhau. Trà thơm bốc khói giữa hai ánh mắt sắc sảo.
"Được." Tiêu Dạ Hàn nói. "Ta đồng ý. Nhưng có một điều kiện."
"Xin nghe."
"Đừng nói dối ta. Bao giờ cũng vậy."
Ninh Uyên gật đầu. "Thiếp hứa."
Nàng không nói thêm rằng — lời hứa này, nàng đã giữ cả hai kiếp.