Chương 8: Sát Tại Lâm Phủ
Lâm Gia Uyển vắng bóng chủ nhân nhưng hệ thống phòng ngự quang não vẫn hoạt động râm ran như mạch máu của một pháo đài thép. Nằm cách học viện Bạch Vân chừng ba mươi dặm về phía Bắc, tọa lạc tại vị trí hạch tâm bao trọn nửa đoạn đường sườn núi, khối dinh thự khổng lồ này khoác lên mình tường bao hợp kim cao năm mươi trượng cùng lưới điện đan chéo rùng rợn tỏa ra lục sắc hàn khí từ Tụ Linh Trận cấp ba.
Nhưng đối với Xuyên Thiên Đế, loại hệ thống lố lăng lai tạp giữa cơ khí và trận pháp phàm trần này chỉ giống như màng nhện giăng hờ trên lối mòn.
Cổ Xuyên không ẩn nấp. Càng không đi cửa sau. Khoác trên người cái sơ mi tạp dịch loang máu đen của trận tàn sát tại học viện, hắn đặt từng bước chân nhẹ nhàng mà sắc gọn trực tiếp dẫm lên đại lộ hoàng thạch lát thẳng vào cồng Lâm Gia Uyển.
"Kẻ nào?!"
Bốn chiếc tháp canh cơ khí trang bị súng laser cảnh báo nhấp nháy đèn đỏ chói lòa. Loa phóng thanh điện tử hót lên âm thanh lạnh lẽo: "Cảnh báo an ninh cấp một. Kẻ lạ mặt, lập tức quỳ gối chịu chói tay, bằng không hệ thống tiêu diệt sẽ kích hoạt trong ba giây!"
Ba giây. Thời gian đủ để Cổ Xuyên ngáp một cái rồi hái hoa lá bứt măng, chứ đừng nói là giết người dọn đường.
Xoẹt!
Hắn tung người bay vút lên bầu trời tựa đại bàng cắt cánh ban đêm. Một phi đao đoạt mạng, thực chất chỉ là một miếng ngói lợp dưới chân, mang kình lực của Hỗn Độn Đạo Thể vút lên tạo thành một vệt xám chói lóa trên nền đen xé toạc màn đêm.
Keng! Đoàng! Mảnh ngói xuyên vỡ tung tháp canh điện từ ở cửa Bắc, xẻ buồng điều khiển bảo vệ hạch tâm trong tích tắc, dẫn đến một phản ứng chuỗi dây chuyền thiêu rụi toàn bộ bo mạch chủ của cổng chính Lâm Gia.
Cửa hợp kim dày hai mét đứt tụt nguồn điện, chầm chậm khép hờ. Nhưng chỉ một cái đá quét nửa vầng trăng, Cổ Xuyên đã sút oanh vào giữa mạn sườn cánh cửa, ép khối kim loại nặng cả chục tấn rít gào trượt khỏi đường ray đập rầm vào khu sân biệt thự bên trong, cán xẹp bốn tên lính canh gác vòng ngoài.
"Sát... Có người đột nhập!"
"Gia chủ vừa xuất chinh truy bắt hung thủ ở học viện, cớ sao có kẻ to gan dám đánh tận sào huyệt... Trời ạ! Ngăn hắn lại!"
Tiếng còi hú báo động chát chúa rú vang. Từ tứ phía khu nhà, hàng chục bóng xám cận vệ phiêu đao lao tới bủa vây thiếu niên. Nhưng đón chờ bọn chúng không phải là một thân thể tạp dịch yếu nhớt đang bỏ chạy, mà là quỷ sứ đoạt mệnh trở về từ lôi kiếp viễn chinh.
Xuyên Thiên Đế tay không cắm chặt vào lồng ngực gã lính dẫn đầu, rút sống quả tim đang đập nát bấy ném thẳng vào mặt tên thứ hai.
Oanh!
Mưa máu tuôn rơi nơi tiền sảnh Lâm Gia Uyển! Cổ Xuyên hóa thành cỗ máy xay thịt đẫm máu. Không pháp bảo. Không kỹ nghệ dư thừa. Hắn dùng cánh tay mình như mũi giáo kim cương, đâm thấu khiên thép, cưa đứt yết hầu kẻ địch chỉ bằng móng tay sần sùi mang kình phong Luyện Thể tầng năm.
Khoảng cách thực lực đối với phàm nhân có thể là rào cản chí mạng, nhưng với người từng mở mười mấy vạn đạo môn Thượng Giới, việc bù đắp chênh lệch chỉ bằng phản xạ và chọn điểm chí mạng là điều đương nhiên tựa hô hấp. Đao tới – né đi. Súng bắn – lách góc mù. Đấm trả – xuyên tủy xương.
Chỉ mất thời gian uống trọn cạn một chén trà nhỏ, đại sảnh ngoại viện ngập ngụa hơn ba mươi xác chết nằm đè lên nhau nhoe nhoét phế phủng nội quan.
"Kẻ thù... thực lực khủng bố! Mau, mau báo Cụ! Thả Ma Đạo Cơ Khí Trấn Trạch ra!" Một trưởng lão già nua của Lâm Gia đứng lảo đảo trên cầu thang tầng hai rít lên tuyệt vọng, ném vỡ miếng ngọc bài khóa mở đại ngầm trận dưới nền đất.
Từ lòng đất sâu của khu đài trung tâm sân đình, mặt đá cẩm thạch bỗng rung chuyển ầm ầm nứt hẻm thành một dấu chữ thập đỏ tấy. Hai cánh cửa từ trường nổ bung rách bươm, thả ra một luồng hắc khí cuồn cuộn pha lẫn khí thải ma đạo khét lẹt lướt xông ra.
Rầm! Rầm! Rầm!
Từng bước dậm đất nặng tựa Thái Sơn đẩy Cổ Xuyên lùi lại hai nhịp đập. Từ trong bóng đêm, một sinh vật lai tạo kinh dị bước ra. Cao tới sáu thước, cơ thể nó là ghép nối giữa hợp kim sinh học, chân tay phình dẹt sắc bén bằng thép đen, lồng ngực lại là bộ giáp pha lê khoét rỗng phô bày một quả tim quái thú khổng lồ – Yêu Đan cấp Bốn đang tỏa sáng dị dạng đập nhịp liên hồi.
`[Trấn Trạch Ma Ngưu Golem - Sinh vật tà đạo tương đương Trúc Cơ sơ kỳ!]`
Cỗ thú thép rống lên một tiếng đinh tai nhức óc, phả hỏa khí thiêu rụi cả ba bụi cây Tụ Linh bên hông sảnh. Sức mạnh ép sát không khí tạo thành những màng âm ba cắt nát quần áo của những vệ binh đang tháo chạy quanh đó.
Đám trưởng lão Lâm gia trên lầu rú gào sung sướng như tìm được cha đẻ vớt chúng khỏi sình lầy: "Ha ha ha! Lũ súc sinh ti tiện, dám động tới cơ nghiệp trăm năm Lâm gia! Nhờ ơn Cụ đã đổ tiền mua cỗ Ma Ngưu Golem này từ Thương Đoàn Trung Địa, đêm nay một Luyện Thể tép riu như ngươi nhất định bị dẫm thành cháo thịt bón vào bồn linh thạch!"
Cổ Xuyên điềm đạm ngước mắt nhìn bóng đen khổng lồ lao vùn vụt tới mình như mũi tên thép bạo nộ.
Thay vì né tránh thứ uy lực Trúc Cơ có thể san phẳng cả biệt thự này, hắn lại làm ra một hành động khiến toàn bộ đám người trên lầu phải kinh hách lột nhãn cầu: Hắn đứng chắp một tay sau lưng, tay phải đưa lên không trung làm điệu bộ đón đỡ.
"Dùng cỗ linh thạch đúc linh mạch để vận chuyển, hạch tâm bằng Yêu Đan Tứ Phẩm bị nung nhiệt quá áp? Đồ chơi rẻ tiền của đám thợ rèn mù tịt tại Hạ Phàm Giới này cũng xưng là Ma Đạo Cơ?"
Oanh——!
Sừng thép khổng lồ của Ma Ngưu ầm ầm đập vào bàn tay nhỏ bé gầy nhom của Cổ Xuyên. Lực va chạm nổ bùng ra một vòng tròn sóng xung kích thổi bay luôn dãy bậc thang cẩm thạch rộng năm mét kế bên. Đất đá bay túa lụa mù mịt.
"Chết chắc rồi! Chết đi!" Lão trưởng lão gào thét hung bạo.
Nhưng khi cát bụi dần lắng xuống, hình ảnh đọng lại khiến lão không thốt lên thành lời, chỉ cảm thấy não bộ đóng băng tột độ.
Ngay tại chỗ Cổ Xuyên đứng, đôi chân hắn cắm sâu xuống mặt đường nhựa nứt nẻ lún đến mắt cá, nhưng thân hình không hề dao động một tấc! Sừng thép bị chặn lại đứng hình bởi năm đốt ngón tay gầy gò bám chặt, mặc cho Ma Ngưu gầm thét gằn máy móc phả khói đen kịt cố sức ủi tới.
"Sức mạnh rác rưởi." Cổ Xuyên nhếch môi. Ý thức hải lóe lên ấn ký u mờ, Hỗn Độn Đạo Thể vận tốc ba ngàn rưỡi luồng linh khí hội tụ tại lòng bàn tay phải đang chống giữ.
Hắn khẽ lách nghiêng người, không dùng sức kháng cự nữa mà lượn mềm như xà theo quán tính của con Golem đang điên cuồng ủi trước. Tay trái của Cổ Xuyên cong lại thành trảo nhắm thẳng vào tấm lưu tinh giáp che đậy lồng ngực pha lê của con quái thú kim loại!
Keng! Rắc!
Tấm giáp đủ khả năng chống đỡ hỏa diệm bom từ trường lại bị móng tay gầy guộc tước giấy cắt rách bươm, bẻ tung chốt cơ khí phòng ngự. Cánh tay Cổ Xuyên như hung xà độc đâm thấu lồng ngực máy.
"Kéttt!!!" Ma Ngưu Golem tru lên như còi báo tự diệt chói tai đau đớn khi cốt lõi sinh mệnh của nó bị nắm lấy.
Xuyên Thiên Đế rướn mạnh cánh tay, gầm thét trầm đục, vung cỗ ngực kéo tuột ra ngoài luồng điện tinh xảo. Một khối Yêu Đan Tứ Phẩm rực sáng đỏ rực hỏa hệ còn vương đầy dây nối năng lượng bị Cổ Xuyên giật tung lôi hẳn ra khỏi cơ thể cỗ máy.
Toàn bộ sức nặng hàng nghìn cân của Trấn Trạch Ma Ngưu Golem trong khoảnh khắc bị tước mất Trái Tim Cơ Khí đột ngột trở về khối sắt vụn vô hại. Nó mất đà lao cày sầm xuống nền gạch, trượt rớt trên vũng rác nát nảo vỡ nát, tắt lim trong tiếng xèo xèo bốc khói.
Tĩnh lặng. Cả Lâm Gia Uyên chết sững, chỉ còn tiếng bước chân Cổ Xuyên dạo bước bên khối thép chết. Bóp nghẹt thứ hạch tâm chói sáng bằng tay trần, linh lực nồng nặc bỗng ồ ạt tràn vào đan điền Phá Thiên Ấn cắn nuốt sạch sành sanh như trâu uống nước sương sớm.
Khóe miệng hắn điểm nụ cười quỷ mị, ngước mắt hướng ánh nhìn chết chóc về phía ban công trên lầu. Nơi mười hai trưởng lão Lâm Gia còn sống đang quỳ rạp ngã chúi xuống vì kinh hồn bạt vía. "Tặng các ngươi một câu vĩnh biệt cuối đời. Hôm nay Lâm Gia Uyển, chó gà bất lưu!"