Chương 9: Vật Tư Thu Hoạch

~8 phút đọc 1.536 từ

Tòa tháp chỉ huy của Lâm Gia Uyển sụp đổ trong màn đêm đặc quánh. Tiếng kêu gào thảm thiết của mười hai tên trưởng lão và con cháu ruột thịt Lâm gia bị cắt đứt bằng những nhát chém vật lý gọn ghẽ. Không có pháp thuật hoa mĩ hay trận pháp phong ấn cao siêu nào được Cổ Xuyên sử dụng, chỉ đơn giản là tốc độ và sự chính xác tàn bạo của một kẻ đã quá quen với việc xé toạc sinh mệnh yếu ớt.

Xuyên Thiên Đế chưa bao giờ chùn tay trước kẻ địch.

Thiếu niên gầy gò đẩy tung cánh cửa mật thất nằm sâu mười mét dưới lòng đất. Đây là bảo khố tích lũy hơn trăm năm của Lâm Khang — nơi chứa đựng xương máu của hàng vạn nhân công và phàm nhân bị bóc lột tại mỏ quặng phía Đông vùng ven thị trấn Bạch Vân.

Không gian bên phòng ngầm sực nức mùi đan hỏa và linh khí đặc quánh. Dưới ánh sáng quang điện tử dìu dịu, những chồng linh thạch Hạ phẩm xếp ngay ngắn như gạch xây nhà. Ít nhất cũng phải hơn năm vạn viên. Khoảng ba mươi rương gỗ lim nạm kim loại chứa dược liệu trân quý, bản vẽ chế tạo Ma Đạo Cơ Khí, cùng một vài món pháp khí phòng thân cấp một nằm lăn lóc trên bục đá tế phẩm giữa phòng.

"Rác rưởi của rác rưởi." Cổ Xuyên quét mắt qua những hàng ngọc giản ghi chép công pháp tu chân sơ đẳng, tiện chân đá bay một thanh linh kiếm gỉ sét.

Tuy miệng mắng là vậy, nhưng đối với cái cơ thể Luyện Thể tầng năm đang khát tài nguyên như cá mắc cạn này, đống của cải trước mặt chính là chiếc phao cứu sinh tuyệt vời nhất để hắn vượt ải Trúc Cơ.

Keng! Cổ Xuyên ném thanh đại đao mẻ lưỡi trong tay xuống sàn, đi thẳng về phía bục đá ở trung tâm bảo khố.

Trên bục đá bọc nhung đỏ, có ba món đồ được Lâm Khang bảo vệ kỹ càng nhất dưới lồng kính cường lực. Thứ nhất là một viên Trúc Cơ Đan hàng thượng phẩm – có rễ linh khí nổi vân rồng, được giấu trong hộp ngọc hàn băng. Thứ hai là một cuốn trục pháp quyết Hỏa Hệ cấp thấp dùng để khắc lên đạn ma đạo.

Và thứ ba...

Cổ Xuyên điềm đạm đấm vỡ lồng kính bằng một tấc kình lực, cầm lên viên Trúc Cơ Đan. Hắn nhét thẳng vào túi áo chẳng thèm nuốt, bởi vì tu vi hiện tại của hắn tuy cần tài nguyên, nhưng viên đan dược mỏng manh này nuốt vào cũng chẳng thấm tháp gì so với hạch tâm Ma Ngưu mà hắn đang vận hóa.

Ánh mắt hắn hoàn toàn dán chặt vào thứ thứ ba.

Đó là một mảnh vỡ hình bán nguyệt, đen sì, bề mặt gồ ghề đầy rẫy những ký tự cổ xưa hệt như vết nứt của thời gian. Nó bị ném lăn lóc bên cạnh cuốn trục pháp quyết như một viên đá chèn giấy chẳng có giá trị. Lâm Khang hẳn đã nhặt được nó từ một mỏ quặng sâu nào đó, thấy nó cứng rắn không sứt mẻ liền đem về cất chơi, không tra ra được linh tính nên hoàn toàn vứt xó.

Nhưng ở giây phút ngón tay Cổ Xuyên chạm vào mảnh vỡ đá đen ấy, một luồng điện giật tê dại truyền thẳng lên vỏ não.

Ong——

Bên trong ý thức hải tăm tối của hắn, Phá Thiên Ấn – bảo vật Thượng Cổ đã che chở tàn hồn hắn xuyên không – đột nhiên bạo phát ra một vầng sáng chói lọi chưa từng thấy. Bản thể hình vuông gãy nát của nó run lên dữ dội, gầm gừ như con thú dữ ngửi thấy mùi máu thịt của đồng loại thất lạc.

Mảnh đá đen trong tay Cổ Xuyên bỗng chốc tan chảy thành một chất lỏng đen kịt, thẩm thấu trực tiếp qua da thịt, chui tọt vào kinh mạch và lao thẳng lên ý thức hải.

Keng!

Hai mảnh vỡ va vào nhau trong não bộ Cổ Xuyên. Khối ấn ký mờ ảo bỗng chốc rực sáng, một khe nứt nhỏ trên bề mặt của Phá Thiên Ấn kỳ diệu liền lại. Cùng lúc đó, một đoạn thông tin cổ xưa như dòng thác tràn vào ký ức hắn.

`[Phá Thiên Ấn - Tàn phiến số chín. Kích hoạt cắn nuốt trận thuật cơ bản!]`

"Trời sinh không kẽ hở... thì ra bảo vật nghịch thiên này cũng bị vỡ nát rải rác ở khắp các không gian." Cổ Xuyên khẽ lẩm bẩm, một nụ cười rùng rợn kéo căng trên gương mặt trẻ tuổi.

Sự kích hoạt của tàn phiến số chín không mang lại cho hắn một công pháp tuyệt đỉnh môn phái nào, mà nó mở ra cho hắn một đặc quyền kinh hoàng – tốc độ "Thôn thệ" (cắn nuốt).

Trước đây, khi hắn nuốt yêu đan hay linh thạch, Phá Thiên Ấn cần thời gian một đêm để rèn luyện, bóc tách độc tính rồi mới truyền tinh hoa vào cơ thể. Nhưng giờ đây, quá trình đó đã đạt tốc độ của cái chớp mắt.

"Tuyệt mỹ."

Cổ Xuyên không do dự thu tay lại. Hắn nhắm nghiền mắt, hai tay bắt chéo trước ngực, tạo thành tư thế Cửu Trọng Ngưu Ma Thể.

"Thôn Phệ Trận!"

Dưới tiếng gầm gắt gao của ý niệm, cái bóng xám mờ mịt phía sau Cổ Xuyên bỗng trương to như cái mồm khổng lồ của thao thiết. Khí lưu trong bảo khố nháy mắt biến thành vòi rồng. Toàn bộ năm vạn viên linh thạch hạ phẩm xung quanh bắt đầu run rẩy, sau đó đồng loạt nổ tung thành muôn ngàn vi hạt ánh sáng màu lam.

Rắc rắc rắc!

Ba mươi rương dược liệu bị luồng khí xoáy nghiền nát bét. Dược tính, linh khí linh thạch, tinh hoa thiên địa bị cuốn sạch bách thành một dòng suối xanh ngọc cuồn cuộn chảy trào nhập thẳng vào đan điền của thiếu niên.

Không cần một năm mười năm! Cổ Xuyên cưỡng ép ngưng tụ mười năm linh khí của Lâm Gia uyển để phá vỡ gông cùm phàm xác.

Trong cơ thể hắn, tiếng sấm nổ đùng đoàng. Kinh mạch giãn nở gấp năm lần, xương cốt đen đúa bị màng linh khí xanh thẳm cọ rửa, ép từng thớ cơ bắp phải thăng hoa.

Luyện Thể tầng sáu. Tầng bảy. Tầng tám!

Tốc độ đột phá thăng hoa như sao chổi xé trời, xé nát hoàn toàn lý trí và kiến thức tu chân của cõi Hạ Phàm Giới. Cơ thể hắn bốc hơi khói trắng ngùn ngụt, quần áo rách bươm cháy rụi dưới sức nóng của ngưng tụ chân nguyên.

Đến đỉnh điểm của Luyện Thể tầng chín, Cổ Xuyên bỗng mở bừng đôi mắt, đồng tử bắn ra hai luồng thiểm điện xám ngắt. Hắn lấy từ trong túi áo viên Trúc Cơ Đan thượng phẩm, bóp nát trong lòng bàn tay và tống thẳng toàn bộ bột đan hỏa đỏ rực vào miệng.

"Luyện Khí Cảnh, mở cho ta!"

Ầm!

Mặt đất sâu mười mét dưới lòng bảo khố chịu không nổi sức áp bạo phát của bước nhảy cảnh giới, nứt toác sụt lở trầm trọng. Nhục thân của Cổ Xuyên đạt thành trạng thái ngọc cốt băng cơ, tạp chất hoàn toàn bị tẩy sạch, một thân phàm nhân trước kia nay đã ngưng tụ ra một hạt giống Chân Khí ở vùng tĩnh mạch bụng.

Chân Khí. Chìa khóa đầu tiên của kẻ bước chân vào đạo Tu Tiên chân chính.

Cổ Xuyên từ từ mở mắt, đứng lên giữa trung tâm bảo khố đã trở thành một căn hầm trống rỗng bám đầy bụi xám của linh thạch vỡ nát. Hắn nắm chặt nắm tay. Lực lượng ba vạn cân cuồn cuộn trong từng sợi cơ. Tuy vẫn chỉ là Luyện Khí tầng một, nhưng nếu phối hợp với Hỗn Độn Đạo Thể và Phá Thiên Ấn dung hợp, Trúc Cơ trung kỳ giờ đứng trước mặt hắn cũng chỉ là thứ phế liệu bị một chỉ đâm lủng bàng quang.

Ném một mồi lửa nhỏ đúc bằng chân khí thiêu rụi toàn bộ chứng cứ tầng hầm, Cổ Xuyên chậm rãi bước khỏi hố sâu, đạp trên tàn cốt Lâm gia phai nhạt dưới ánh bình minh đang ló rạng phía Đông thị trấn Bạch Vân.

Thiếu niên mặc độc chiếc quần dài rách rưới, nửa thân trên xám xịt săn trần, hòa mình vào dòng người thợ mỏ đang lục tục kéo ra đường phố. Không ai biết, ngay trong cái đêm định mệnh ấy, bá chủ của trấn Bạch Vân đã vùi thây trở thành nắm tro cốt rải gió, và con ác quỷ tàn sát phương Cửu Giới đã thực sự vươn cái móng vuốt đầu tiên vào sinh mạng của Hạ Phàm tinh cầu này.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí