Chương 7: Diệt Cỏ Tận Gốc
Sóng xung kích từ lôi đài đã tản đi, nhưng mùi tanh tưởi của thi thể Lâm Khang bị nghiền nát lồng ngực vẫn còn đặc quánh trong không khí, xộc thẳng vào xoang mũi của hơn bốn mươi tên hộ vệ Lâm gia đang bủa vây xung quanh đài chấp pháp.
"Gia... Gia chủ... bị một chiêu đánh chết rồi?!" Một tên cận vệ Luyện Thể tầng bảy lắp bắp, hai chân nện lùi về sau, khẩu súng đạn tinh thạch trên tay run lẩy bẩy đến mức không cắm nổi chốt an toàn.
Bọn chúng không thể tin vào mắt mình. Trúc Cơ sơ kỳ, ngọn núi khổng lồ che chở cho toàn bộ Lâm phủ mấy thập kỷ qua, lại bị một tên phế vật tạp dịch mặc áo xám dẫm chết như nghiền nát một con gián hôi hám. Sự sợ hãi giống như một loại độc dược lây lan với tốc độ kinh hoàng, làm tê liệt kinh mạch và tư duy của cả đám tay sai.
Giữa vũng máu tươi vỡ vụn trên đài, Cổ Xuyên hờ hững rút chân lại. Mũi giày vải dính bết thịt vụn cọ xuống mặt sàn hợp kim tạo ra những tiếng "xoẹt... xoẹt..." chậm rãi và chết chóc. Đôi mắt đen kịt như vực bão của hắn dán chặt vào vòng vây bên ngoài.
"Đã mang gươm giáo cản đường, tức là chấp nhận định mệnh phải làm phân bón." Cổ Xuyên lẩm bẩm, âm lượng không lớn, nhưng kẹp trong kình lực Hỗn Độn Đạo Thể gợn sóng đâm vào màng nhĩ từng người rõ mồn một.
Đầu lĩnh cận vệ cắn nát đầu lưỡi để gọi hồn phách tỉnh lại, gầm thét trong tuyệt vọng: "Tên tiểu tử này vừa xài cấm thuật hao tổn Nguyên Khí! Hắn tuyệt đối không thể tung đòn thứ hai đâu! Tất cả nổ súng! Kẻ nào lấy mạng hắn, Viện Trưởng Lâm Phủ thưởng năm mươi vạn linh thạch và ba bình Trúc Cơ Đan!"
Dưới cái chết treo trên cổ, lòng tham luôn là liều thuốc kích thích điên rồ nhất. Tiếng lên đạn lách cách vang lên đồng loạt. Mấy chục họng súng ma đạo linh khí chĩa thẳng về trung tâm lôi đài, khạc ra hàng trăm viên đạn tẩm hỏa hệ thiêu đốt lao đi vun vút. Mỗi viên đạn đều mang sức công phá đủ đánh sập một mảng tường bê tông cốt thép cốt túy.
Nhưng... ngay khoảnh khắc mưa đạn hội tụ tại điểm chết, bóng người rách rưới trên lôi đài đột nhiên tiêu thất!
Không phải là bỏ chạy, mà là tốc độ vượt quá giới hạn thị giác của Luyện Thể cảnh. Xuyên Thiên Đế cả đời xé rách thương khung, tuy bây giờ thân xác mới đạt Luyện Thể tầng năm, nhưng việc vận dụng "Ảnh Mê Bộ" cấp thấp nhất của Thượng Giới để mượn lực xoay chuyển từ kết cấu không khí cũng là quá dư dã.
"Rắc!"
Một âm thanh giòn tan vang lên ngay phía sau lưng tên đầu lĩnh. Cổ Xuyên thình lình hiện ra tử góc chếch không độ, năm ngón tay gầy guộc chít chặt lấy gáy thanh niên như thiết kìm, dễ dàng bẻ cụp cổ tên thủ lĩnh tới mức uốn gãy một trăm tám mươi độ.
Chưa dừng lại ở đó. Cổ Xuyên lấy cái xác vừa chết làm điểm tựa chân, phóng ra như một mũi tên xám. Thanh trường kiếm đoạt được trên tay không hề toát ra linh quang lóa mắt nào, chỉ là những nhát chém vật lý tịnh thuần. Nhưng đó là loại kiếm thuật mổ trâu xẻ thịt được rèn giũa giữa bể máu chư thiên.
Phập! Xuy! Phập!
Lưỡi kiếm không cắm vào chỗ hiểm để lấy mạng ngay lập tức, mà đi lướt qua dưới yết hầu, mỏng dính như giấy cắt, đủ gọt đứt cuống họng của ba tên vệ binh đang hoảng loạn nạp đạn kế bên. Máu phun ra thành ba dải lụa đỏ tuyệt mỹ. Bọn chúng bụm tay ôm cổ, thanh quản bị xé nát nên chỉ có thể phát ra những tiếng "khục khục" rụng rời trước khi sụp ngã.
"Ác quỷ! Hắn là ác quỷ!"
Đám vệ binh vỡ trận hoàn toàn. Kẻ ném súng, người ném đao, ùn ùn dẫm đạp lên nhau lao ra hòng bỏ chạy khỏi cửa Viện Chấp Pháp.
"Đến cũng đến rồi, đi vội thế làm gì?" Khóe miệng Cổ Xuyên kéo dài tàn nhẫn. Hắn tóm lấy thanh đại đao của một tên xác chết, truyền chân khí vặn cong nó thành một nửa vầng trăng khuyết, sau đó bạo phát ném sút đi như một vòng cung tử thần.
Phập——!
Thanh đại đao nặng hàng chục cân xoáy vụt trên không, lực cắt kinh hồn tiện đứt ngang mười hai đôi chân đang tháo chạy ở hàng lang cuối sảnh. Tiếng gào thét đau đớn xé toạc màng nhĩ không gian. Mười hai thân ảnh ngã bẹp xuống sàn máu tuôn như suối. Cổ Xuyên nhàn nhã lướt qua, mỗi dấu chân bước đến, trên tay lại kẹp thêm vài mảnh sứ vỡ nhặt từ chén ngọc của Lâm Khang ném ra.
Tưởng chừng thứ mảnh vỡ đồ cổ kia yếu ớt, nhưng dưới chỉ lực xuyên giáp, chúng hóa thành bám đạn xuyên phá găm thẳng tắp xuyên qua lồng ngực những kẻ còn sống đang ráng lê lết cái mạng tàn.
Không một lối thoát! Không một tia nhân từ! Đoạn cạn huyết quang!
Toàn bộ thời gian diệt sát bốn mươi cao thủ chỉ diễn ra trong vòng chưa tới ba mươi cái nháy mắt, tựa hồ một cơn cuồng phong lướt ngang cắt vụn lá thu rụng lả tả. Bốn lăm cái xác chết, tay chân đứt lìa la liệt trên mặt đất. Không có đến một tiếng cầu xin tha mạng nào vang kịp trọn vẹn.
Bầu không khí trên khán đài đã chết sững. Hàng trăm học viên ngồi dính chặt mông vào ghế, toàn thân lạnh toát, bàng quang thắt chặt, vô số kẻ đã són tiểu ra quần mà không hề hay biết. Tống Dao Chi ngồi lụi ở cuối đài, hai tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng hét kinh sợ trào dâng.
Ngay lúc đó, cửa lớn Viện Chấp Pháp bị đạp giật ra. Viện trưởng học viện Bạch Vân – Đỗ Viễn, mang theo tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, cùng dàn mười mấy trưởng lão vội vã ầm ầm xông vào sảnh trận hòng can ngăn trận huyết tế.
Nhưng khi vừa đặt chân tới thềm cửa, bước chân của Đỗ Viễn cứng ngắc như cắm đinh. Đồng tử lão co rúm lại trước thảm cảnh la liệt bốn mươi cái thi thể hộ vệ Lâm gia nằm la liệt trên vũng máu đỏ tươi sền sệt, còn thi thể của Trần Hổ và Lâm Khang thì thảm thương bốc dở xương ngực phô bày trên sàn đài hợp kim sập vụn nứt nẻ.
Chính giữa khung cảnh khủng bố đó, là một thiếu niên gầy gò khoác áo tạp dịch. Thiếu niên ấy cầm chiếc khăn lụa trắng (rút từ một cái xác) đang nhẹ nhàng lau tỉ mỉ từng giọt máu vương trên năm đốt ngón tay thon dài gồ ghề.
Mười lăm vị trưởng lão phía sau Đỗ Viễn kinh hách tột độ, hai chân đồng loạt dội ngược về phía sau mấy trượng. Cảnh giới Trúc Cơ trên cơ thể họ run lên bần bật, hoàn toàn không phải do tu vi của kẻ giết người quá cao áp đảo, mà do thứ sát khí đọng lại qua hàng ngàn năm giết chóc của một vị Đại Đế bóc lột đang tản mác từ cỗ thiếu niên ấy thực sự làm nát vụn đạo tâm.
Cổ Xuyên vứt chiếc khăn đỏ ối xuống vũng máu sền sệt, lơ đãng nâng cằm liếc mắt nhìn Đỗ Viễn.
Chỉ một ánh mắt bệ nghễ hắc ám chiếu đến, nhưng lại khiến vị Viện Trưởng lưng hùm vai gấu, uy trấn vùng ngoại ô của học viện Bạch Vân, trong nháy mắt khụyu hai gối chập xuống sàn. Đầu gối Đỗ Viễn đập xuống đá như một phản xạ thú tính đầu hàng trước quần ngư chi long.
Lão không dám thở mạnh, mồ hôi ướt đẫm gáy. Lão sợ hãi cỗ thiếu niên này chỉ vì không vui sẽ thuận tay quét luôn cả ban giám hiệu Bạch Vân thành bình địa.
Nhưng Cổ Xuyên chẳng thèm ngó ngàng. Những con giun nhỏ mọn bò lọt khe không đủ tư cách làm bẩn tay hắn. Hắn xoay lưng, tiêu sái bước qua thảm xác chết, bỏ mặc bóng tối uất hận mà đạp cửa kính bên hông lôi đài lao thẳng ra ngoài.
Mục tiêu đã định. Dám kinh động đánh thức rồng say, đã trảm Lâm Khang, thì cái gia tộc Lâm phủ ở ngoại thành kia cần gì phải tồn tại thêm trên bề mặt tinh cầu ô uế này thêm một ngày nào nữa?
Quét diệt Lâm Gia! Đêm nay tàn sát Lâm Gia Uyển!