Chương 6: Lôi Đài Sát Lục
Khí lưu xung quanh lôi đài nổ tung rít lên từng tràng xé gió.
Tay của thiếu niên gầy gò đâm thẳng vào lồng ngực giáo quan Trần Hổ tựa như một thanh giáo sắt xuyên qua tấm bọt biển ướt. Một tiếng "Phập" trầm đục vang lên rúng động màng nhĩ của tất cả những học viên đang há hốc miệng cười nhạo xung quanh. Lực đạo ập đến quá nhanh, quá tàn bạo, đến mức Trần Hổ mang theo tu vi Luyện Thể Tầng Tám chưa kịp bạo phát chân nguyên ra ngoài ngự địch thì cả ngũ tạng đan điền đã bị một luồng kình lực cương thi xoắn nát từ bên trong.
"Ngươi... Mày..." Đồng tử Trần Hổ co rút cực hạn, hai hốc mắt sắp lồi ra ngoài. Hắn cúi xuống, kinh hãi nhìn bàn tay đầy bùn đất của tên tạp dịch tầm thường đang nằm cắm trọn vẹn trong khoang ngực mình. Máu tươi ồ ạt trào ngược qua kẽ răng, cuốn trôi mọi câu từ dọa dẫm rác rưởi mà gã định gầm rống lên để lấy điểm trước Lâm gia.
"Tội của ta, há chỉ vì gọi một hai hồn ma ngoại đạo sao?" Cổ Xuyên chầm chậm rút bàn tay máu ra, sát ý thâm quỷ ngưng kết trong nhãn mâu đen kịt chiếu thẳng vào những cái xác đang vùng vẫy vô vọng. Ánh sáng từ Phá Thiên Ấn lóe lên rực rỡ tận sâu trong ý thức hải tàn hồn Xuyên Thiên Đế. Hắn mở một trận thôn phệ thần kỳ, hấp thu sạch sẽ cả tinh lực Luyện Thể của Trần Hổ dọc theo kinh mạch bàn tay, hút thẳng vào đan điền.
"Aaaaa!" Trần Hổ chỉ kịp rú lên một tiếng gào xé họng cuối cùng trước khi lồng ngực sụp xuống nát bấy, thân thể cao lớn như tòa tháp sụp đổ đánh uỳnh xuống nền hợp kim lôi đài. Hắn đã chết không còn một khối thịt sống.
Sự tĩnh mịch như âm tào địa phủ nuốt chửng khán đài rộng mênh mông.
Tống Dao Chi ngồi sụp xụi lơ dưới đất, cách cái xác chưa đầy một mét, mặt cắt không còn một giọt máu. Trong óc nàng, hình ảnh tên thiếu niên nhút nhát đưa cô củ khoai tây bẩn đã vỡ nát tan tành, thay thế bằng một vị sát thần từ hỏa ngục tàn độc bò dậy. Hàng trăm học sinh khóa trung cấp và những giáo sư trên ghế vip đờ đẫn mất ba giây mới nhận ra dị biến kinh hồn vừa xảy ra trước mắt.
Tạp dịch rác rưởi của học viện, một chiêu miểu sát Luyện Thể Tầng Tám! Không dùng pháp khí, không vẽ linh phù, tay không xuyên ngực lôi tim giáo viên võ đạo!
"Cái... cái gì?!" Lâm Khang ngồi trên khán đài cao đập tan cái chén lấp ngọc nạm vàng, bật dậy như một con hổ đói bị chọc tức. Uy áp Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ cuồn cuộn ép xuống sân đấu, tạo thành một tầng sức nặng hữu hình khiến đài hợp kim rung rinh nứt nẻ lả chả. Lão trợn trừng đôi mắt đục ngầu hình tia máu đâm chằm chằm xuống tiểu tử mặc áo tạp dịch đứng thẳng tắp giữa vũng huyết tinh.
"Súc sinh khốn kiếp! Chó hoang tạp dịch ti tiện này lại có loại bản lĩnh này... Chẳng trách! Chẳng trách! Ngươi chính là kẻ đã đánh gãy cổ con trai ta đêm qua! Nhất định sau lưng ngươi còn có đồng bọn tà giáo yếm bùa giểm ngải! Hôm nay bổn tọa đích thân rút xương moi gân ngươi để báo thù rửa hận!" Lâm Khang gào rống điên cuồng, dậm gót giày khởi điểm, thân ảnh phóng lớn như đại bàng xổ lồng từ trên không trung phi thẳng xuống lôi đài, kình phong cuốn bay cả rào chắn lân cận.
"Giết nhãi ranh ti tiện! Chém chết hắn!" Đám cận vệ của Lâm gia xung quanh cũng bừng bừng nộ khí rút binh khí túa ra bao vây thành cái lưới sát đạo kín mít bốn phương tám hướng lôi đài, linh khí cấp thấp hòa lẫn súng máy đạn kim loại nhô ra đen ngòm.
Đối mặt với trận thế vùi mình trong biển máu, ánh mặt Cổ Xuyên không một tia gợn sóng sợ hãi. Nếu như phàm nhân bình thường khiêu khích một Trúc Cơ Cảnh, một ngón tay của đối phương cũng đủ ép bọn chúng trở thành nhão mứt bò. Tu vi hiện tại của Cổ Xuyên mới Luyện Thể Cảnh tầng năm. Bù lại với việc áp chết Tầng Tám như Trần Hổ bằng thân thuộc Hỗn Độn Đạo Thể và đột kích bất ngờ, chênh lệch một đại cảnh giới đối đầu Trúc Cơ chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Thế nhưng, hắn là Xuyên Thiên Đế. Giao chiến nhảy vọt cảnh giới đối với hắn, chính là uống nước ăn cơm hằng ngày!
"Trúc cơ?" Khóe môi Cổ Xuyên nhếch lên, ngón tay dính thân xác người đẫm máu nhẹ nhàng kẽo một thanh sương kiếm xanh lam rơi bên thi thể Trần Hổ đệm lên tay. Giọng hắn trầm như vạn năm đài sương, từng chữ thả ra cắt sâu màng nhĩ Lâm Khang: "Đổi lại ở Tiên La Giới ngày trước, cấp bậc rác rưởi như ngươi ngay cả tư cách quét bụi ngoài thềm cho bảo tọa của ta cũng không với tới. Bắt đầu từ đầu thì tốt, nhưng đối đầu với giun dế, phiền phức chỉ tổ rác mắt."
Cổ Xuyên kẹp ngón trỏ và ngón giữa, bất chợt cắt một đường kiếm phong gầm rú lên trời.
"Răng rắc!"
Tốc độ vung tay của thiếu niên như sét xé không gian. Hắn không thủ xảo, không trận pháp nịnh thót, hắn một chân trực diện đạp lên trụ đồng của lôi đài nhún người bạo phóng bay nghênh diện với cú vồ xuống của Lâm Khang bảo hộ.
Lâm Khang thấy một gã Luyện Thể ngu muội lại dám công kích đối trực với mình, khóe miệng cười gằn cay nghiệt, song thủ nắm thành "Ba Đào Phiến" hội tụ ánh sáng lam quang dồn đập ầm ầm như thác nước đập xé mặt không khí vỗ thẳng xuống đầu Cổ Xuyên. "Bẹp ruột đi đồ tạp súc!"
"Vô Tri Cực Hạn."
Xuy!
Thanh trường kiếm xám mờ rẽ đôi luồng sáng lam của Lâm Khang bằng góc độ tinh xảo tuyệt luân, xuyên thẳng qua khe hở kẽ đòn chưởng lực trong tích tắc chưa đến một cái nháy mắt, găm ngập đốc kiếm vào vai phải lão. Máu tươi của vị gia chủ Trúc Cơ Cảnh phun trào giữa không trung.
Tiếng gầm rú đắc ý của Lâm Khang lập tức thay bằng một tiếng thét lạc giọng khi lão chứng kiến lực lượng phá sơn khủng khiếp từ mũi kiếm gầy yếu rạch thẳng từ vai kéo dọc xuống hạ sườn, xẻ tan bộ chiến giáp ngỡ như kiên cố bất hoại thành hai nửa giấy vụn.
Trong khoảnh khắc giao kích tại không trung tàm khốc ấy, một nụ cười của quỷ la sát nở bừng trên mặt Cổ Xuyên. Bàn tay hắc ám dính ngập kình lực của Hỗn Độn tóm lấy cổ tay đang ngưng đọng cấm thuật phù của Lâm Khang.
"Rắc... Rắc... Rắc..." Tiếng xương cổ tay Trúc Cơ cứng rắn bị bẻ vụn kêu lốp bốp trước mặt hàng ngàn học sinh.
Phốc!
Lâm Khang giống hệt cái bao cát bay thẳng ngược góc cắm đầu lao rầm xuống nền đài, chọc thủng một hố lớn làm tung cát bụi mịt mù. Sức mạnh ép sát hủy thiên diệt địa.
Một con cự kình rơi đài ngã gục. Lão điên cuồng phun ba búng máu, run bắn chọc tay định bấm chuông báo tử linh quang tìm viện binh từ tộc trưởng lão. Nhưng, bước lên ngực lão đã là một mũi giày lính nhoe nhẹt bùn đất màu nâu đỏ. Cổ Xuyên chắp một tay ra sau lưng, mũi giày tước thẳng vào ngực Lâm Khang nhấn chặt lồng ngực làm phổi lão ngạt vỡ khò khè kinh sợ.
"Để ta tiễn ngươi, dắt đi tìm con trai rác rưởi của ngươi đoàn tụ. Ân oán kiếp này, tự tay ta kết liễu, không nợ một tia."
"Dừng tay... Ngươi là quỷ vị nào... tha mạng... Ta nhường..." Lâm Khang khóc rống thảm thiết, nhưng lời chưa dọng.
Phịch!
Cổ Xuyên không nghe dông dài. Gót giày trầm xuống, lồng ngực Trúc Cơ sơ kỳ của Lâm Khang sụp vỡ nát tan như trứng chim thối đẫm máu trên đài. Một trận tàn sát không lưu lại quá ba chiêu đã làm một gia chủ hoảng sợ sụp đổ. Cái họng Xuyên Thiên Đế vươn hút khí linh quang vừa xuất khôi ý thức thể một người tu tiên làm bữa sáng tịnh tinh.
"Chó mèo dọn đường, đã diệt cỏ phải ôm tận rễ." Cổ Xuyên ngước mắt phượng đằng đằng sát ý nhìn ra bốn mươi tay sai Lâm gia bao quanh ngoài đài. Sát tính điên cuồng thắp lửa đêm nay sẽ nhuộm đỏ bầu trời Bạch Vân học viện.