Chương 8: Tiểu Yến

~5 phút đọc 970 từ

Trụ sở Quỷ Môn Quan chi nhánh Sài Gòn nằm dưới lòng đất — ngay bên dưới một tiệm bánh mì ở quận 1. Cầu thang xoáy ốc dẫn xuống ba tầng hầm, được xây bằng đá linh — loại đá hấp thụ linh khí, ngăn yêu quái phát hiện.

Trần Minh bước xuống, mắt mở to.

Tầng 1: Phòng điều hành — bản đồ Sài Gòn khổng lồ trên tường, đánh dấu các điểm nóng bằng chấm đỏ. Màn hình monitor hiện sóng linh khí real-time. Mười mấy người ngồi làm việc — có người mặc đồ thường, có người mặc áo Quỷ Môn Quan (áo đen, thêu chữ 鬼 bằng chỉ bạc).

Tầng 2: Phòng tập luyện, phòng vũ khí, phòng y tế. Vũ khí ở đây không phải dao kiếm thường — mà là vũ khí có gắn bùa, tẩm linh lực. Dao bạc, kiếm đồng, gương bát quái, chuỗi hạt bồ đề.

Tầng 3: Nhà kho và phòng giam — nơi giữ yêu quái đã bắt được và hiện vật nguy hiểm.

"Ấn tượng không?" Đặng Hải hỏi, dẫn anh đi.

"Tôi tưởng Quỷ Môn Quan hoạt động ở chùa hay hang núi gì đó. Không ngờ ở dưới tiệm bánh mì."

"Bánh mì ở trên ngon lắm. Bánh mì thịt nướng, đặc biệt." Đặng Hải đáp tỉnh bơ.

"...Anh biết đùa?"

"Không. Bánh mì thật sự ngon."

Một giọng nữ vang lên phía sau: "Anh Hải nói đúng. Bánh mì trên đó ngon nhất quận 1."

Trần Minh quay lại.

Một cô gái — khoảng 20 tuổi, tóc đen dài buộc đuôi cao, mắt mèo, da trắng ngà. Mặc áo Quỷ Môn Quan nhưng xắn tay áo, để lộ một hình xăm nhỏ ở cổ tay — hình con mèo.

Và cặp tai mèo trên đầu.

Đúng. Tai mèo. Thật. Nhỏ, phủ lông đen, hơi cụp xuống.

"Anh nhìn gì vậy?" Cô gái hỏi, tai mèo hơi vểnh.

"Tai... cô..." Trần Minh chỉ.

"Ồ." Cô gái chạm tai, cười toe toét. "Em là yêu quái. Mèo yêu. Tên Tiểu Yến."

"Y... yêu quái?!"

"Cải tà quy chính rồi!" Cô vội nói, giơ hai tay lên. "Em tám mươi tuổi, đã tu luyện linh trí, biết nói tiếng người, biết ăn cơm người. Em gia nhập Quỷ Môn Quan hai mươi năm trước. Bà Huệ Thất Tinh nhận em vào."

"Bà ngoại tôi... nhận yêu quái?"

"Bà Huệ nói: 'Yêu quái biết hối cải thì tốt hơn người xấu.' Em rất kính trọng bà."

Tiểu Yến cúi chào Trần Minh — kiểu Nhật, chín mươi độ. Tai mèo cụp sát đầu.

"Em sẽ là partner của anh Minh. Anh Hải giao nhiệm vụ hỗ trợ thành viên mới."

Trần Minh nhìn Đặng Hải. "Partner là mèo?"

"Mèo yêu. Cấp 15." Đặng Hải sửa. "Cô ấy mạnh hơn anh rất nhiều. Và cô ấy biết mọi ngóc ngách Sài Gòn — vì mèo."

Tiểu Yến gật gật, tai vểnh lên tự hào. "Em biết cả mèo hoang nào ở hẻm nào. Hệ thống tình báo mèo rất hiệu quả."

Trần Minh không biết nên cười hay khóc.

"Được rồi. Bắt đầu training thôi."

Tiểu Yến dẫn anh đến phòng tập tầng 2. Phòng rộng, sàn gỗ, lá bùa dán kín tường — cách âm và cách linh khí.

"Bước một: kiểm soát linh lực." Tiểu Yến nghiêm túc — đôi mắt mèo sáng lên, không còn vẻ dễ thương mà đầy uy nghiêm. "Anh Minh dùng linh lực theo bản năng, rất lãng phí. Một cú Linh Xâm đêm qua đã hết sạch linh lực — lẽ ra chỉ nên tốn 30%."

"Tôi mới cấp 4."

"Cấp không quan trọng bằng kiểm soát. Bà Huệ cấp 35 nhưng dùng linh lực tiết kiệm như nước — không phí một giọt." Tiểu Yến giơ tay — móng vuốt mèo phát sáng. "Nhìn này."

Cô tạo ra một quả cầu linh lực nhỏ — nhỏ bằng viên bi, nhưng sáng rực, xoay đều.

"Nhỏ. Nhưng đủ mạnh để đánh bay yêu quái cấp D." Cô ném quả cầu vào tường — BÙM. Tường nổ một lỗ nhỏ, khói bốc.

"Bây giờ anh thử."

Trần Minh giơ tay. Tập trung. Linh lực — cảm giác như dòng nước ấm chảy từ ngực ra cánh tay. Anh cố tạo quả cầu.

Quả cầu xuất hiện — to bằng quả bóng bàn, nhưng rung rung, méo mó, sắp vỡ.

"Nhỏ hơn!" Tiểu Yến ra lệnh. "Nén lại! Kiểm soát!"

Anh cố. Quả cầu co lại — rồi nổ. Linh lực bắn tung tóe, Trần Minh bị đẩy văng vào tường.

"Ouch."

Tiểu Yến lắc đầu, tai mèo cụp. "Lần nữa."

Mười lần. Hai mươi lần. Ba mươi lần.

Đến lần thứ bốn mươi mốt, Trần Minh tạo được quả cầu nhỏ — không đẹp, hơi méo, nhưng ổn định.

"TỐT!" Tiểu Yến vỗ tay, tai vểnh. "Bước hai: phong ấn cơ bản. Lấy bùa giấy ra."

Sáu tiếng training liên tục. Trần Minh gục xuống sàn, mồ hôi ướt đẫm.

"Tiểu Yến... em là huấn luyện viên hay quản giáo?"

"Em là mèo. Mèo không biết thương hại."

"..."

"Nhưng em biết nấu ăn." Cô rút từ túi ra một hộp cơm. "Cơm cuộn rong biển. Em tự làm."

Trần Minh nhận hộp cơm, ăn. Ngon. Rất ngon.

"Cảm ơn."

Tiểu Yến ngồi cạnh, tai mèo lay nhẹ. "Anh Minh giống bà Huệ. Bà cũng vậy — luyện tập xong thì gục, nhưng ăn xong lại đứng dậy."

"Bà ngoại tôi... khi còn là Linh Sư, bà giỏi lắm hả?"

"Giỏi nhất." Mắt Tiểu Yến sáng lên. "Bà Huệ — khi bà đứng lên, cả thế giới tâm linh im lặng."

Trần Minh nhìn lá bùa trong tay — lá bùa bà ngoại đã giao sáng nay.

"Con sẽ xứng đáng, bà."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí