Chương 7: Bà Ngoại

~5 phút đọc 899 từ

Sáng hôm sau. Sáu giờ.

Bà Huệ đã dậy từ bốn giờ — như mọi ngày. Nồi xôi bắp đang bốc khói trên bếp, mùi nếp thơm phức tỏa ra khắp căn nhà nhỏ. Bà ngồi ở bàn nước, tay cuộn lá chuối, miệng hát nhẹ bài vọng cổ.

Trần Minh bước xuống cầu thang, mình mẩy đau nhừ. Trận chiến đêm qua ở bệnh viện — linh lực cạn kiệt, cơ thể như bị xe tải cán qua. Nhưng đầu anh tỉnh như chưa bao giờ tỉnh.

"Con ngồi xuống." Bà Huệ nói, không quay lại. "Ăn xôi đi."

Anh ngồi. Bà đặt trước mặt anh chén xôi bắp, thêm muối mè, thêm hành phi. Đúng khẩu vị — như hai mươi mấy năm qua.

"Bà."

"Ừ."

"Bà biết con đi đâu đêm qua, phải không?"

Bà Huệ ngừng cuộn lá chuối. Bàn tay bà — bàn tay đã gói hàng ngàn gói xôi — dừng lại.

"Bà biết."

"Bà là Linh Sư. Huệ Thất Tinh. Hệ thống trong đầu con nói vậy."

Im lặng kéo dài. Quạt trần quay. Nồi xôi sôi lục bục.

Rồi bà Huệ thở dài — tiếng thở dài nặng trĩu, như mang theo 40 năm bí mật.

"Ngồi lại đây. Bà kể."

Bà rót trà. Hai chén — một cho bà, một cho anh. Mùi trà lài — cũng không chỉ là trà. Anh bật Linh Nhãn, nhìn chén trà — linh khí nhẹ bốc lên như sương.

"Chè linh?" Anh hỏi.

"Ừ. Bà pha linh trà cho con uống từ nhỏ. Để bảo vệ, để phong ấn, để... con không phải sống cuộc đời của bà."

Bà Huệ nhấp trà. Và bắt đầu kể.

"Bà sinh ra ở Bến Tre. Năm mười hai tuổi, bà nhìn thấy ma lần đầu — ông ngoại bà, chết trận ở Điện Biên, hiện về ngồi trên mái nhà nhìn bà. Bà không sợ. Bà chào ông."

Bà cười nhẹ, mắt xa xăm.

"Quỷ Môn Quan tìm đến bà năm mười lăm tuổi. Nói bà có Linh Căn bẩm sinh — loại hiếm, trăm năm mới có một người. Bà theo họ. Học. Luyện. Và trở thành Linh Sư."

"Huệ Thất Tinh — vì bà dùng bảy lá bùa Thất Tinh để phong ấn. Mạnh nhất thời đại." Giọng bà bình thản, như kể chuyện người khác.

"Năm bà ba mươi lăm tuổi, Vương Yếm Quỷ xuất hiện. Đại Yêu — cấp S. Hắn muốn mở Quỷ Môn tại Củ Chi, nơi có nút giao giữa âm dương rất mỏng. Nếu mở — hàng vạn yêu quái sẽ tràn vào thế giới người."

"Bà dẫn bảy Linh Sư đi phong ấn. Trận chiến kéo dài ba ngày ba đêm. Ba Linh Sư chết. Bốn người sống sót — nhưng ai cũng mang thương nặng."

Bà Huệ đặt chén trà xuống. Tay run nhẹ — lần đầu tiên Trần Minh thấy tay bà run.

"Phong ấn giữ được. Nhưng bà biết — nó không vĩnh viễn. Năm mươi năm, nhiều nhất sáu mươi. Sau đó, phải có người gia cố. Hoặc Vương Yếm Quỷ sẽ tự do."

"Cha của Ngọc Trâm — Lê Quang Hải — anh ấy đi gia cố phong ấn mười năm trước, phải không?" Trần Minh hỏi.

Bà gật đầu. "Hải là học trò giỏi nhất bà đào tạo sau khi bà phong ấn năng lực. Bà không thể tự đi — linh lực đã bị phong ấn. Nên Hải đi thay. Và... không trở về."

Nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo.

"Bà phong ấn năng lực vì con, Minh ơi. Con có Linh Căn giống bà — mạnh hơn bà. Nếu thế giới tâm linh biết — chúng sẽ đến. Chúng sẽ muốn con. Hoặc muốn giết con."

"Nên bà giấu con."

"Ừ. Bà giấu. Mười tám năm. Và bà hy vọng... con sẽ sống một cuộc đời bình thường. Chạy xe, kiếm tiền, cưới vợ, sinh con. Không phải đánh ma, không phải hy sinh."

Trần Minh nhìn bà. Người phụ nữ 75 tuổi, bán xôi mỗi sáng, xem phim Hàn mỗi tối. Người đã đánh bại Đại Yêu, phong ấn bóng tối, rồi giấu mình suốt đời — chỉ để cháu trai được bình yên.

"Bà." Anh nắm tay bà. "Con đã quyết rồi."

"..."

"Con sẽ gia nhập Quỷ Môn Quan. Con sẽ gia cố phong ấn. Và con sẽ tìm hiểu chuyện gì xảy ra với anh Hải."

"Con không cần —"

"Bà bảo vệ con 18 năm. Giờ đến lượt con."

Bà Huệ nhìn cháu trai. Mắt bà — đôi mắt đã nhìn thấy quỷ thần, đã chứng kiến chiến tranh, đã mang bí mật bốn mươi năm — ướt nhẹ.

Bà nắm lại tay anh. Chặt.

"Vậy thì — uống hết chén trà này đi. Linh trà đặc biệt. Sẽ phục hồi linh lực cho con."

Trần Minh uống. Trà ấm, ngọt thanh, như tình thương bà ngoại.

"Và từ hôm nay —" Bà đứng dậy, mở tủ gỗ cũ ở góc nhà. Bên trong, dưới lớp vải lụa — bảy lá bùa vàng, phát sáng nhẹ.

"Bà sẽ dạy con. Thất Tinh Phong Ấn Pháp — kỹ thuật phong ấn mạnh nhất của dòng họ Trần."

Trần Minh nhìn bảy lá bùa. Linh lực tỏa ra — ấm, mạnh, và... quen. Như hơi ấm vòng tay bà ngoại.

"Con sẵn sàng, bà."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí