Chương 9: Sài Gòn Về Đêm
Hai tuần sau.
Trần Minh — cấp 6 — đã hoàn thành sáu nhiệm vụ nhỏ. Xua đuổi oan hồn ở chung cư Bình Tân, tiêu diệt Quỷ Đỉa ở cống thoát nước quận 8, giải cứu mèo bị yêu quái cấp D ám (nhiệm vụ cá nhân của Tiểu Yến — cô rất nghiêm túc về mèo).
Ban ngày, anh vẫn chạy GrabFood. Không thể bỏ — cần tiền nuôi bà ngoại. Quỷ Môn Quan có lương, nhưng "lương tâm linh" — tức linh thạch, chỉ dùng trong giới tu luyện, không mua được gạo.
Ban đêm, anh tuần tra.
Sài Gòn về đêm — qua con mắt Linh Nhãn — hoàn toàn khác.
Đường Nguyễn Huệ lúc 11 giờ đêm: người ta ngồi uống trà sữa, selfie, trò chuyện. Nhưng Trần Minh nhìn thấy — bên cạnh từng nhóm người, những oan hồn lang thang. Một ông già ngồi trên ghế đá, nhìn dòng đời trôi qua, mặt buồn. Một cô gái trẻ đứng ở góc đường, mặc áo dài trắng, tay cầm bó hoa đã héo. Một đứa trẻ chạy theo mẹ — nhưng mẹ không nhìn thấy.
Đa số oan hồn vô hại. Chỉ là người chết chưa siêu thoát — vì tâm nguyện chưa thỏa, vì nhớ nhung, vì tiếc nuối. Trần Minh gật đầu chào khi đi ngang. Vài oan hồn le lé nhìn, ngạc nhiên vì có người sống nhìn thấy mình.
"Chào bác." Anh nói nhỏ với ông già trên ghế đá.
Ông già ma nhìn lên, mắt tròn. "Con... thấy tao?"
"Dạ. Bác khỏe không?"
"Tao chết rồi mà khỏe gì."
"Ờ... xin lỗi. Tại quen miệng."
Ông già bật cười — tiếng cười không có âm, nhưng mắt ông cong lên vui vẻ.
"Con trai, lâu lắm mới có người nói chuyện với tao. Cảm ơn con."
Trần Minh mỉm cười, rồi đi tiếp. Điện thoại rung — đơn GrabFood.
[1 phần bún riêu — giao đến 200 Pasteur, Q.3]
Anh nhấn nhận đơn, vừa chạy xe vừa bật Linh Nhãn quét xung quanh. Thói quen mới — kiểm tra yêu quái khi giao hàng.
Hôm nay bình yên. Không có ánh đỏ, không có hắc khí.
Vừa giao xong đơn bún riêu, Ngọc Trâm gọi.
"Minh. Gặp tôi ở quán cà phê Công, Hàn Thuyên. Có tin mới."
Mười phút sau, quán cà phê.
Ngọc Trâm mở laptop — trang web nội bộ Quỷ Môn Quan (Đặng Hải cho cô quyền truy cập hạn chế, sau nhiều lần cô "tự tìm cách hack").
"Tôi tổng hợp tất cả vụ mất tích ở Sài Gòn trong 10 năm qua — không chỉ quận 3. Có 47 vụ mất tích bất thường — ban đêm, không dấu vết, cảnh sát không tìm ra."
Cô xoay bản đồ. 47 chấm đỏ — và chúng tạo thành một hình.
"Nhìn thấy không?" Cô trỏ.
Trần Minh nhìn. 47 chấm, nối lại, tạo thành... một vòng tròn lớn. Tâm vòng tròn — Củ Chi.
"Tất cả mất tích đều nằm trên đường viền vòng tròn. Và tâm — là nơi phong ấn Vương Yếm Quỷ."
Trần Minh lạnh sống lưng.
"47 linh hồn. Bị hút vào phong ấn. Để phá nó."
"Đúng." Ngọc Trâm gật. "Và nếu pattern tiếp tục — cần thêm 3 linh hồn nữa là đủ 50. Mà theo tài liệu Quỷ Môn Quan, 50 linh hồn là ngưỡng phá phong ấn."
"Ba người nữa..." Trần Minh đứng dậy. "Phải ngăn chặn."
"Tôi đã báo Đặng Hải. Anh ấy đang triệu tập toàn bộ Quỷ Môn Quan chi nhánh Sài Gòn."
Điện thoại Trần Minh rung. Tin nhắn Đặng Hải:
"Họp khẩn. Trụ sở. 30 phút. Tình hình nghiêm trọng."
Và ngay bên dưới, hệ thống hiện:
[CẢNH BÁO CẤP ĐỎ] [Phong ấn Củ Chi: Ổn định 62% → 41%] [Suy giảm tăng tốc] [Dự kiến vỡ hoàn toàn: 30 ngày]
Ba mươi ngày.
Trần Minh — cấp 6, mới biết tạo quả cầu linh lực — có 30 ngày để chuẩn bị đối mặt Đại Yêu cấp S.
Anh nhìn Ngọc Trâm. "Đi thôi."
Cô gấp laptop, đứng dậy. "Tôi cũng đi."
"Cô là người thường."
"Tôi là phóng viên. Và cha tôi có thể đang ở trong phong ấn đó." Mắt cô sáng rực. "Đừng cố ngăn tôi."
Trần Minh nhìn cô. Cứng đầu. Liều lĩnh. Nhưng — đúng.
"Được. Lên xe."
Hai người phóng xe vào đêm Sài Gòn — thành phố đèn neon, xe cộ, quán nhậu. Bình thường. Tấp nập. Vui vẻ.
Không ai biết rằng bên dưới tất cả — phong ấn đang nứt, và 30 ngày nữa, Quỷ Môn sẽ mở.