Chương 24: Bí Mật Trong Bóng Tối
Đêm. Hiệp Nguyệt Điện yên tĩnh.
Tiểu Hà đã ngủ — nàng béo co trong chăn, ngáy nhẹ, gương mặt bình yên. Bên ngoài, hai cung nữ trực đêm ngồi dưới mái hiên, thỉnh thoảng gật gù theo tiếng dế kêu.
Chiêu Nguyệt ngồi trước bàn, đèn dầu cháy lờ mờ. Trước mặt nàng — không phải sách, không phải thư. Mà là — một cuộn giấy cũ, mỏng, chữ viết đã mờ vì thời gian.
Cuộn giấy nàng lấy được từ kho lưu trữ Tàng Thư Các — nơi ghi chép hồ sơ phi tần từ đời trước. Nàng đến đó với lý do "tìm sách Kinh Thi bản cổ" — Tiểu Hà ôm hai cuốn sách bìa cũ, đủ ngụy trang. Thật ra — nàng tìm hồ sơ Lâm Uyên — mẹ ruột Hoàng đế.
*Kiếp trước — ta không biết chuyện này cho đến năm thứ mười. Một thái giám già trước khi chết — kể cho ta. Nhưng lúc đó ta đã bị phế, không có quyền lực, không thể điều tra.*
Cuộn giấy ghi: "Lâm Uyên, cung nữ, nhập cung năm Thiên Hưng thứ 6. Phục vụ tại cung Vĩnh Hòa. Bệnh mất năm Thiên Hưng thứ 9."
*Bệnh mất.* Ba chữ lạnh lùng. Nhưng — kiếp trước, thái giám già nói khác. Nói — Lâm Uyên không bệnh. Mà bị hạ độc. Bởi — Dương Thái hậu.
Nhưng tại sao?
---
Chiêu Nguyệt lật tiếp — phía sau hồ sơ Lâm Uyên, có vài trang ghi chép của Thái Y Viện. Nàng đã phải mất ba ngày — giả vờ đau bụng để được thái y chẩn mạch, nhân cơ hội xin xem sổ dược phẩm cũ "để hiểu bệnh mình" — mới lấy được bản sao.
Sổ ghi:
*"Thiên Hưng thứ 9, tháng 3: Lâm Uyên, cung nữ Vĩnh Hòa. Triệu chứng: đau bụng, nôn ra máu, mạch loạn. Chẩn đoán: ngộ độc. Đã dùng Thanh Độc Thang, không có tác dụng. Mất sau 3 ngày."*
*Ngộ độc.* Chiêu Nguyệt nhíu mày. Hồ sơ chính thức ghi "bệnh mất" — nhưng hồ sơ y tế ghi "ngộ độc." Ai đó — đã sửa hồ sơ chính thức. Và người có quyền sửa hồ sơ phi tần — chỉ có Hoàng hậu hoặc Thái hậu.
*Nhưng — tại sao Thái hậu lại hại một cung nữ vô danh?*
Nàng lật trang tiếp. Và — tim nàng dừng một nhịp.
Một dòng nhỏ, viết bằng mực đỏ ở góc trang — như thể người viết cố ghi lại trước khi bị ngăn:
*"Lâm Uyên mang thai. Theravada xác nhận. Mật chỉ."*
*Mang thai.*
*Lâm Uyên — mẹ Hoàng đế — mang thai khi còn là cung nữ. Và ai đó — đã ra "mật chỉ." Nghĩa là — ai đó biết. Và quyết định giấu.*
Chiêu Nguyệt đặt cuộn giấy xuống, tay run nhẹ. Không phải sợ. Mà là — suy nghĩ.
*Kiếp trước — thái giám già nói Thái hậu hạ độc Lâm Uyên. Nhưng — lão ta không nói tại sao. Bây giờ ta hiểu hơn.*
*Lâm Uyên — cung nữ — mang thai. Con của tiên đế. Nếu sinh ra — đó là hoàng tử. Và Dương Thái hậu — lúc đó còn là Hoàng hậu — không có con trai. Một cung nữ sinh hoàng tử — đe dọa trực tiếp đến ngôi vị của bà.*
*Nhưng — Lâm Uyên chết mà con vẫn sống.* Chiêu Nguyệt nhớ lại. *Tiêu Dạ Trầm — sinh ra sau khi mẹ mất ba tháng. Ai đó — cứu đứa bé. Và Thái hậu — nhận nuôi.*
*Tại sao?*
*Tại sao Thái hậu giết mẹ nhưng lại nuôi con?*
---
Câu hỏi ấy — kiếp trước nàng không tìm được câu trả lời. Kiếp này, nàng phải tìm.
Vì — đây là vũ khí. Không phải vũ khí chống Thái hậu — mà là vũ khí để Hoàng đế tin nàng hoàn toàn. Nếu nàng là người cho y biết sự thật về mẹ — y sẽ không bao giờ quên.
*Nhưng cũng — nguy hiểm.*
*Vì nếu Thái hậu biết ta điều tra — ta sẽ chết. Không phải bị phế, không phải bị giam. Mà — chết.*
Chiêu Nguyệt cuộn giấy lại, giấu dưới đáy hộp trang sức — dưới lớp lụa đỏ, dưới cặp trâm bạc Uyển Nhi mới tặng. Không ai sẽ tìm ở đây.
Nàng tắt đèn, nằm xuống giường. Nhưng mắt — mở, nhìn trần nhà tối đen.
*Ta cần thêm thông tin. Cần biết — ai cứu Tiêu Dạ Trầm khi mẹ y chết. Ai đưa y cho Thái hậu. Và — tại sao Thái hậu đồng ý nuôi con của người mà bà đã giết.*
*Người biết câu trả lời — có lẽ chỉ còn một người trong cung.*
*Lý nữ quan.*
*Nữ quan của Thái hậu — người đã phục vụ bà suốt ba mươi năm. Người duy nhất — ngoài Thái hậu — biết mọi bí mật.*
*Nhưng — làm sao tiếp cận Lý nữ quan mà không bị Thái hậu nghi ngờ?*
Chiêu Nguyệt nhắm mắt. Suy nghĩ xoay vòng, nhanh, chính xác, như tay cờ đang tính trước mười nước.
*Có một cách.*
*Thái hậu — gần đây hay đau đầu. Nàng ta cần người pha thuốc. Và Chiêu Nguyệt — kiếp trước — từng học chế dược từ thái y. Nàng biết — Thanh Tâm Thang, bài thuốc giảm đau đầu mà Thái hậu ưa dùng nhất.*
*Nếu ta dâng thuốc cho Thái hậu — ta sẽ được vào cung Từ Ninh thường xuyên hơn. Và gần Lý nữ quan.*
Nàng mở mắt, nhìn trăng chiếu qua cửa sổ — mỏng, sáng, lạnh.
*Chậm rãi. Cẩn thận. Từng bước.*
*Kiếp trước — ta chết vì tin người.*
*Kiếp này — ta sống vì không tin ai.*
---
Sáng hôm sau, Chiêu Nguyệt dậy sớm, dặn Tiểu Hà chuẩn bị lễ vật — một hộp trà long tỉnh và một bình thuốc Thanh Tâm Thang.
"Nương nương — sao lại dâng thuốc cho Thái hậu?" Tiểu Hà hỏi, ngơ ngác.
"Vì ta — là Phi." Chiêu Nguyệt mỉm cười. "Phi — có bổn phận thỉnh an Thái hậu. Và Thái hậu — hay đau đầu. Dâng thuốc — là hiếu hạnh."
"Ồ — nương nương thật chu đáo!"
*Không.* Chiêu Nguyệt nghĩ, nhưng không nói. *Ta không chu đáo. Ta — tính toán.*
*Nhưng — có lẽ — kiếp này, sự tính toán của ta... sẽ cứu nhiều người hơn sự ngây thơ kiếp trước.*
Nàng nhìn ra ngoài — hoa đào nở rộ, cánh hồng rơi đầy sân, gió xuân mang mùi đất ẩm và sinh sôi.
Mùa xuân — mùa của bắt đầu.
Và Chiêu Nguyệt — đang bắt đầu trò chơi nguy hiểm nhất trong đời.