Chương 23: Phong Phi
Mùa xuân đến muộn trong Tử Cấm Thành.
Hoa đào nở dọc hành lang Đông cung — hồng nhạt, mỏng manh, từng cánh bay lơ lửng trong gió ấm. Dưới chân tường, cỏ non nhú lên qua kẽ gạch, xanh mướt, bướng bỉnh. Cả hậu cung như thở ra sau mùa đông dài — nhưng bên dưới lớp hoa lá ấy, những nước cờ vẫn lặng lẽ di chuyển.
Hai tháng sau lễ Thượng Nguyên.
Hai tháng — Hoàng đế đã đến Nguyệt Hoa Cung mười bốn lần. Ngày nào không đến, y sai thái giám mang quà — quạt ngọc, bình trà sứ, cuốn sách mới. Không phô trương. Không tuyên bố. Nhưng — cả hậu cung đếm. Và con số ấy — nói nhiều hơn bất kỳ thánh chỉ nào.
Chiêu Nguyệt biết — đây là cách Tiêu Dạ Trầm bảo vệ nàng. Không phải bằng quyền lực, mà bằng sự hiện diện. Y đến thường xuyên — nghĩa là ai hại nàng, là hại người y đang chú ý. Đơn giản. Hiệu quả. Và — rất Tiêu Dạ Trầm.
---
Sáng hôm ấy — thánh chỉ đến Nguyệt Hoa Cung.
Thái giám truyền chỉ đứng nghiêm trang, cuộn vàng mở ra, giọng véo von:
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Chiêu Nghi Lâm thị, đức hạnh kiêm ưu, ôn lương thục đức, đáng gánh trọng trách hậu cung. Nay phong Chiêu Nghi Lâm thị làm — Nguyệt Phi. Tứ phong Hiệp Nguyệt Điện làm chính cung. Khâm thử."
Chiêu Nguyệt quỳ nhận chỉ, cúi đầu, hai tay đỡ cuộn vàng — nhẹ, nhưng nặng như sơn hà.
*Nguyệt Phi.*
*Kiếp trước — phải một năm rưỡi mới được phong Phi. Và phong vì — ta mang thai, không phải vì "đức hạnh."*
*Kiếp này — chưa đầy tám tháng. Phong vì — y muốn.*
Tiểu Hà quỳ sau lưng, nước mắt chảy ròng ròng. "Nương nương — nương nương là Phi rồi! Là Phi rồi!"
"Im." Chiêu Nguyệt nói, nhưng khóe mắt — cũng ấm. "Đứng dậy. Còn nhiều việc phải làm."
---
Lễ phong Phi diễn ra ba ngày sau, tại điện Thái Hòa.
Chiêu Nguyệt mặc phượng bào — đỏ thẫm, thêu phượng hoàng vàng xòe cánh trên vai và tà. Mũ phượng đính ngọc trai, tóc búi cao, trâm vàng — không cài chiếc trâm ngọc cũ. Hôm nay là ngày chính thức — phải theo lễ nghi hoàng gia.
Nàng quỳ trước Thái hậu — nhận chén rượu, uống một hớp, cúi đầu.
Dương Thái hậu nhìn nàng — ánh mắt bà khó đọc. Kiếp trước — Thái hậu không ưa nàng, vì Trần Quý phi khéo léo xuyên tạc. Kiếp này — sau chuyện lễ Thượng Nguyên — Thái hậu không ghét nàng, nhưng cũng chưa tin.
"Nguyệt Phi," Thái hậu nói, giọng đều, "— được phong Phi là vinh dự lớn. Nhưng — vinh dự đi kèm trách nhiệm. Hậu cung — cần người biết giữ hòa khí. Ngươi — làm được không?"
"Thiếp — sẽ cố hết sức." Chiêu Nguyệt đáp, cúi đầu.
*Giữ hòa khí — nghĩa là không gây sự với Trần Quý phi. Thái hậu — đang bảo ta biết phận.*
*Được. Ta biết. Nhưng "biết phận" và "chịu nhục" — là hai thứ khác nhau.*
Trần Ngọc Dao đứng bên phải Thái hậu — vẫn là Quý phi, vẫn đứng trên Chiêu Nguyệt. Nàng ta mỉm cười — đẹp, ấm, hoàn hảo.
"Chúc mừng muội muội." Giọng ngọt ngào.
"Cảm ơn Quý phi tỷ tỷ." Chiêu Nguyệt đáp, cười dịu dàng.
Hai người nhìn nhau — mắt đối mắt — và trong khoảnh khắc ấy, dưới những nụ cười hoàn hảo, là thép.
---
Sau lễ, Lý Uyển Nhi tìm đến Hiệp Nguyệt Điện.
Nàng đến một mình, không mang thị nữ, tay xách hộp quà nhỏ — một cặp trâm bạc đơn giản.
"Tặng ngươi." Uyển Nhi đặt hộp xuống, mặt hơi đỏ. "Không — không phải vì ngươi là Phi. Mà vì — ngươi cứu ta hôm đó."
Chiêu Nguyệt mở hộp, nhìn cặp trâm — thủ công tinh xảo, bạc chạm hình hoa lan nhỏ. Đẹp. Và — không đắt. Uyển Nhi không giàu — nàng xuất thân tướng quân, có võ mà không có tiền.
"Tôi không cứu tỷ tỷ," Chiêu Nguyệt nói, nhẹ. "Tôi chỉ — nói sự thật."
"Sự thật — cũng cần dũng khí." Uyển Nhi ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc hơn bình thường. "Lâm — Nguyệt Phi. Ta muốn hỏi."
"Tỷ tỷ cứ hỏi."
"Trần Quý phi — nàng ta có phải là người tốt không?"
Im lặng.
Chiêu Nguyệt nhìn Uyển Nhi — nàng thấy trong mắt người đối diện không phải nghi ngờ, mà là — sợ hãi. Sợ rằng câu trả lời sẽ phá vỡ thứ gì đó mà nàng vẫn muốn tin.
*Kiếp trước — Uyển Nhi tin Trần Quý phi đến phút cuối. Tin đến khi bị nàng ta hy sinh làm con tốt thí. Tin đến khi bị giáng vị, đuổi khỏi cung, chết trong cô đơn ở quê nhà.*
"Tỷ tỷ," Chiêu Nguyệt nói, chậm, cân nhắc từng chữ, "— câu hỏi không phải 'Quý phi có tốt không.' Câu hỏi là — 'Quý phi tốt với ai.' "
Uyển Nhi mở mắt to.
"Nàng ta tốt với những người có ích cho nàng ta. Và khi người đó — hết ích..." Chiêu Nguyệt mỉm cười — buồn. "Tỷ tỷ thông minh. Tỷ tỷ tự nghĩ xem — những lần Quý phi 'giúp' tỷ tỷ — có lần nào tỷ tỷ không phải trả giá?"
Uyển Nhi — sững.
Nàng mở miệng, muốn phản bác. Nhưng — không có gì để nói. Vì — Chiêu Nguyệt đúng. Mỗi lần Trần Quý phi "giúp" — Uyển Nhi đều phải làm gì đó: gây sự với phi tần khác, tạo tiếng xấu, làm bia đỡ đạn. Nàng nghĩ đó là "bạn bè giúp nhau." Nhưng...
"Ta... ta để ta nghĩ." Uyển Nhi đứng dậy, vẻ mặt phức tạp. "Cảm ơn — Nguyệt Phi."
"Không cần gọi tước vị." Chiêu Nguyệt nói, nhẹ. "Gọi ta — Chiêu Nguyệt."
Uyển Nhi nhìn nàng — lâu. Rồi — gật đầu, quay đi.
---
Đêm đó, Chiêu Nguyệt ngồi trước bàn, viết thư. Không phải thư cho ai — mà là ghi chép. Kiếp trước, nàng không có thói quen này. Kiếp này — nàng ghi lại mọi thứ: ai nói gì, khi nào, ở đâu. Bằng chứng. Luôn luôn — bằng chứng.
*Đã phong Phi. Thế lực vững vàng hơn. Uyển Nhi — đang ngả về phía ta, dù chưa hoàn toàn.*
*Nhưng — có điều ta cần làm. Điều kiếp trước ta không dám.*
Nàng nhấc cuốn sổ lên, lật đến trang cuối — trang nàng đã viết từ ngày đầu trọng sinh:
*"Bí mật mẹ ruột Hoàng đế — điều tra."*
Kiếp trước — nàng phát hiện bí mật này quá muộn. Khi nàng biết mẹ Hoàng đế không phải chết bệnh mà bị Thái hậu hạ độc — nàng đã không còn quyền lực để làm gì. Bí mật ấy bị chôn vùi cùng nàng trong lãnh cung.
*Kiếp này — ta phải tìm hiểu sớm. Vì bí mật này — là chìa khóa.*
*Chìa khóa để Hoàng đế tin ta hoàn toàn.*
*Và cũng là — chìa khóa để phá Trần gia.*
Nàng đặt bút xuống, nhìn ra cửa sổ. Trăng mùa xuân — mỏng, sáng, treo giữa trời đêm như một lời hứa chưa thành.
*Con đường phía trước — dài. Nhưng ta không còn một mình.*
*Có Tiểu Hà. Có Uyển Nhi — sắp có. Và Hoàng đế — đang học cách nhìn ta.*
*Phượng hoàng — đã xòe cánh. Chưa bay. Nhưng — đã sẵn sàng.*