Chương 22: Lòng Rồng

~7 phút đọc 1.382 từ

Ba ngày sau lễ Thượng Nguyên, tin Trần Quý phi vu oan Chiêu Nghi đã lan khắp hậu cung.

Không ai nói thẳng — trong cung, không ai bao giờ nói thẳng. Nhưng khi Trần Quý phi đi qua, cung nữ cúi đầu thấp hơn bình thường — không phải vì kính trọng, mà vì sợ. Và khi Chiêu Nguyệt đi qua, ánh mắt theo sau nàng — nhiều hơn, lâu hơn, mang theo thứ gì đó mới: nể phục.

*Một Chiêu Nghi mới vào cung chưa đầy nửa năm — đã hóa giải đòn vu bùa chú của Quý phi. Không khóc. Không kêu oan. Chỉ — bình tĩnh xin Thái hậu kiểm tra.*

Câu chuyện ấy — trong hậu cung — đáng giá hơn bất kỳ tước vị nào.

---

Nguyệt Hoa Cung, giờ Mão.

Chiêu Nguyệt ngồi trước gương, Tiểu Hà đứng sau chải tóc. Nàng béo hôm nay vui ra mặt — cười cả khi chải, cười cả khi cài trâm, cười đến mức suýt cài ngược.

"Nương nương — nô tỳ nghe nói — bọn cung nữ bên Nghi Phượng Cung đang xì xào lắm." Tiểu Hà nói, giọng thì thầm nhưng mắt sáng rỡ. "Nói Quý phi nương nương mấy hôm nay không tiếp khách. Cửa đóng suốt. Nói là bệnh — nhưng nô tỳ nghe nói — là tức."

"Im." Chiêu Nguyệt nhắm mắt. "Không bàn chuyện Quý phi."

"Dạ..." Tiểu Hà xịu mặt, nhưng tay vẫn chải đều.

Chiêu Nguyệt biết — Trần Ngọc Dao đang nghĩ kế mới. Nàng ta không phải loại thua một lần rồi bỏ cuộc. Kiếp trước — sau khi vu bùa chú thành công — Trần Ngọc Dao lập tức chuyển sang kế tiếp: giao du với ngoại thần, xây dựng thế lực bên ngoài triều. Kiếp này, vu bùa chú thất bại — nàng ta sẽ phải tìm đường khác.

*Nhưng — kiếp này ta không cần đoán. Chỉ cần chờ. Vì ta biết bản chất nàng ta: khi thua ở bên trong cung — nàng ta sẽ tìm sức mạnh bên ngoài. Trần gia. Tổng đốc Giang Nam. Những thế lực mà ngay cả Hoàng đế cũng phải dè chừng.*

Tiếng bước chân ngoài cửa — nhanh, gấp. Một thái giám xuất hiện, quỳ trước thềm.

"Chiêu Nghi nương nương — Hoàng đế triệu kiến. Xin nương nương qua điện Càn Thanh ngay."

---

Điện Càn Thanh — nơi Hoàng đế xử lý chính sự. Phi tần ít khi được triệu đến đây — trừ khi có chuyện quan trọng.

Chiêu Nguyệt bước vào, cúi đầu quỳ. "Thiếp tham kiến bệ hạ."

"Đứng dậy." Giọng Tiêu Dạ Trầm — khác. Không lạnh. Không ấm. Mà — nặng. Giọng của người đang nén giận.

Y ngồi sau long án, tay chống cằm, mắt nhìn nàng — sắc, thẳng, xuyên suốt. Trước mặt y — một tập giấy, viết chữ nhỏ.

"Trẫm đã biết chuyện lễ Thượng Nguyên," y nói. "Tào Đức Hải khai — hắn định đặt bùa chú vào Nguyệt Hoa Cung theo lệnh Quý phi."

Chiêu Nguyệt giữ mặt bình thản, nhưng tim — đập nhanh hơn.

*Y biết rồi. Nhanh hơn ta tưởng.*

"Bệ hạ..." Nàng bắt đầu, nhưng y giơ tay ngăn.

"Ngươi khóa cung — vì ngươi biết trước?" Y hỏi, giọng thấp.

*Câu hỏi nguy hiểm.* Chiêu Nguyệt nghĩ nhanh. *Nếu ta nói biết trước — y sẽ hỏi sao biết. Nếu ta nói không biết — y sẽ không tin, vì ta rõ ràng đã phòng bị.*

"Thiếp — không biết cụ thể." Nàng đáp, cúi đầu. "Nhưng — thiếp cảm thấy bất an. Từ khi bệ hạ đến Nguyệt Hoa Cung — thiếp biết sẽ có người ghen tị. Trong cung — được sủng ái là điều nguy hiểm. Thiếp chỉ — cẩn thận."

Im lặng.

Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng — rất lâu. Mắt y — đọc nàng, soi nàng, tìm kẽ hở. Y là hoàng đế. Y đa nghi bẩm sinh. Nhưng — Chiêu Nguyệt không nói dối. Nàng nói thật — chỉ là không nói *hết*.

"Ngươi cẩn thận." Y lặp lại, giọng nhẹ hơn. "Hừ. Trong cung này — cẩn thận hơn bất cứ ai trẫm từng gặp."

"Thiếp — chỉ muốn sống." Nàng ngẩng đầu, nhìn y. Đôi mắt — trong, sáng, nhưng ẩn giấu chiều sâu mà y không thể nhìn thấu. "Bệ hạ — sẽ xử lý Quý phi thế nào?"

Câu hỏi trực tiếp — gần như bất kính. Nhưng Chiêu Nguyệt cố ý. Vì — kiếp trước — nàng chưa bao giờ dám hỏi thẳng. Nàng chờ, nàng đợi, nàng hy vọng. Và kết quả — y không xử lý gì, vì y không muốn đụng đến Trần gia khi chưa sẵn sàng.

*Kiếp này — ta không chờ. Ta hỏi. Để y phải đối mặt.*

Tiêu Dạ Trầm — ngạc nhiên. Một thoáng — rất nhanh — mắt y hơi mở rộng. Rồi y cười. Lần đầu tiên Chiêu Nguyệt thấy y cười — không phải nụ cười lịch sự, mà là cười thật. Miệng khẽ nhếch, mắt hơi nheo, như thể y thấy điều gì đó thú vị giữa triều chính buồn tẻ.

"Ngươi — dám hỏi trẫm?" Y nghiêng đầu.

"Thiếp bị vu oan. Thiếp có quyền biết."

"Quyền?" Y lặp lại, giọng kéo dài. Rồi y gật đầu — chậm, nặng. "Được. Trẫm sẽ nói. Trẫm — không xử Quý phi."

Chiêu Nguyệt — không ngạc nhiên. Nhưng nàng để mắt hơi nhíu, cho y thấy nàng thất vọng.

"Trần gia đang mạnh." Y nói, giọng thấp — như tự nói với mình nhiều hơn. "Thừa tướng Trần nắm nửa triều thần. Nếu trẫm phạt Quý phi — Trần gia sẽ phản kháng. Trẫm chưa đủ sức đối đầu trực tiếp." Y nhìn nàng. "Ngươi hiểu?"

*Hiểu. Kiếp trước cũng thế. Y không phải không muốn — y không dám. Chưa dám.*

"Thiếp hiểu." Nàng cúi đầu. "Bệ hạ — cần thời gian. Thiếp — sẽ đợi."

Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng — và trong mắt y, lần đầu tiên — không phải sự thu hút, không phải tò mò, mà là — trân trọng. Một phi tần bị vu oan, nhưng không đòi trả thù, không khóc lóc, mà — hiểu. Hiểu thế cục. Hiểu khó khăn của y.

*Kiếp trước — ta không hiểu. Ta khóc. Ta trách. Và y — càng xa cách.*

"Chiêu Nghi," y nói, đứng dậy. "Trẫm sẽ không phạt Quý phi. Nhưng — trẫm sẽ bảo vệ ngươi."

Y bước đến gần — gần hơn bình thường, gần đến mức nàng ngửi thấy mùi trầm hương trên áo. Y nhìn xuống — Chiêu Nguyệt nhỏ hơn y gần một cái đầu. Nàng ngẩng đầu — mắt gặp mắt.

"Đừng sợ." Y nói, giọng nhẹ — gần như thì thầm. "Dù trẫm chưa động được Trần gia — không ai trong cung này được phép động đến ngươi."

---

Chiêu Nguyệt rời điện Càn Thanh, bước trên hành lang dài. Mặt bình thản. Bước chân đều. Nhưng bên trong — bão tố.

*Y nói "bảo vệ." Y nói "đừng sợ." Y nhìn ta — gần, thẳng, như nhìn người y muốn giữ bên cạnh.*

*Kiếp trước — phải hai năm y mới nói những lời này. Và khi y nói — đã quá muộn.*

*Kiếp này — chưa đầy nửa năm.*

*Nhưng — cũng chưa đủ.*

*Vì "bảo vệ" chưa phải "yêu." Và "đừng sợ" chưa phải "ta sẽ chọn ngươi."*

*Con đường còn dài. Và Trần Ngọc Dao — vẫn là Quý phi.*

Nàng bước ra khỏi điện, ánh nắng xuân chiếu thẳng vào mặt — ấm, chói, như lời hứa chưa thành hình.

Tiểu Hà chạy đến, mắt tròn xoe. "Nương nương — bệ hạ nói gì?"

"Nói — ta cẩn thận." Chiêu Nguyệt mỉm cười. "Và từ hôm nay — ngươi hãy chuẩn bị thêm một bộ bát đĩa trong cung."

"Thêm — để chi?"

"Để đón khách." Nàng nhìn về phía điện Càn Thanh, ánh mắt xa xăm. "Sẽ có khách đến thường xuyên hơn."

Tiểu Hà không hiểu. Nhưng — nàng thấy khóe miệng nương nương cong lên, đôi mắt sáng rực dưới nắng xuân — và biết rằng đây là tin tốt.

Rất tốt.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí