Chương 25: Thuốc Và Nước Mắt
Cung Từ Ninh — nơi ở của Thái hậu — trầm mặc và uy nghiêm hơn bất kỳ cung nào trong Tử Cấm Thành.
Tường cao, mái cong, bốn góc treo đèn lồng vàng thay vì đỏ — dấu hiệu của bậc mẫu nghi thiên hạ. Trong sảnh chính, trầm hương cháy suốt ngày đêm, khói bay lười biếng trong không khí ấm. Trên tường, bức tranh sơn thủy lớn — núi mây hư ảo — treo từ triều tiên đế, chứng kiến bao đời phi tần đến rồi đi.
Chiêu Nguyệt quỳ trước Thái hậu, dâng khay trà và một bình thuốc nhỏ bọc lụa đỏ.
"Thái hậu — thiếp tự tay pha Thanh Tâm Thang theo phương cổ. Thiếp nghe nói Thái hậu gần đây hay đau đầu — mong bình thuốc nhỏ này giúp Thái hậu an giấc."
Dương Thái hậu nhìn bình thuốc, rồi nhìn Chiêu Nguyệt — lâu. Đôi mắt bà — sáu mươi tuổi nhưng vẫn sắc — đọc nàng từ đầu đến chân.
"Ngươi biết pha thuốc?" Giọng bà — không ngạc nhiên, không nghi ngờ, chỉ — tò mò.
"Dạ — thiếp từ nhỏ ở quê, mẫu thân hay ốm. Thiếp học vài bài thuốc dân gian." Chiêu Nguyệt cúi đầu. *Nói dối. Kiếp trước ta học từ Thái Y Viện — nhưng không ai cần biết điều đó.*
"Hừ." Thái hậu nhấc bình thuốc, mở nắp, ngửi nhẹ. Mắt bà — hơi mở rộng — nhận ra mùi: bạch truật, cam thảo, xuyên khung, thiên ma. Đúng phương Thanh Tâm Thang cổ — phương mà chỉ thái y lâu năm mới biết.
"Tốt." Bà nói. "Để đây. Nếu hiệu nghiệm — ai phả, ta sẽ gọi ngươi lại."
"Dạ. Thiếp cảm ơn Thái hậu."
---
Ba ngày sau — Thái hậu gọi.
Lý nữ quan đứng ở cổng Từ Ninh, gương mặt nghiêm trang nhưng không lạnh. Bà là phụ nữ năm mươi, tóc búi chặt, áo xám giản dị, tay luôn chắp trước bụng — dáng của người quen phục vụ, quen im lặng, quen nhìn mà không nói.
"Nguyệt Phi nương nương — Thái hậu mời nương nương vào."
Chiêu Nguyệt bước theo Lý nữ quan, mắt quan sát — cách bà đi (nhanh, nhẹ, không tiếng), cách bà mở cửa (khom người, để Chiêu Nguyệt vào trước), cách bà đứng sau Thái hậu (không sát quá, không xa quá — đúng một sải tay).
*Ba mươi năm bên Thái hậu. Bà ta biết mọi thứ. Mọi bí mật.*
"Thuốc ngươi pha — hiệu quả." Thái hậu nói, ngồi trên ghế, tay cầm chén trà. "Đêm qua ta ngủ từ giờ Hợi đến giờ Dần — lâu nhất mấy tháng nay."
"Thiếp mừng cho Thái hậu."
"Ngồi." Thái hậu chỉ ghế đối diện. "Nói chuyện."
---
Họ nói chuyện — về trà, về thời tiết, về hoa trong vườn. Chiêu Nguyệt giữ giọng nhẹ nhàng, chủ đề an toàn. Nàng không hỏi gì về quá khứ, không nhắc gì đến phi tần cũ hay tiên đế. Chỉ — nói chuyện. Như cháu gái nói chuyện với bà ngoại.
Thái hậu — dần dần — bớt cảnh giác. Không hoàn toàn — bà là người cung, không bao giờ hoàn toàn mất cảnh giác. Nhưng — giọng bà mềm hơn. Mắt bà bớt soi xét.
"Ngươi khác những phi tần khác," Thái hậu nói, đặt chén trà xuống. "Không nịnh. Không sợ. Nói chuyện — bình thường."
"Thiếp — không biết nịnh." Chiêu Nguyệt cười. "Thiếp chỉ biết nói chuyện."
*Và lắng nghe.*
Khi Chiêu Nguyệt rời Từ Ninh, Lý nữ quan tiễn nàng ra cổng. Hai người đi trên hành lang dài, im lặng.
Rồi — Chiêu Nguyệt dừng bước.
"Lý nữ quan."
"Dạ, nương nương."
"Nương nương — gọi ta Nguyệt Phi là được." Chiêu Nguyệt quay lại, nhìn Lý nữ quan — nhẹ nhàng, không đe dọa. "Nữ quan — phục vụ Thái hậu lâu rồi nhỉ?"
"Dạ — ba mươi năm."
"Ba mươi năm. Vất vả." Chiêu Nguyệt nói, chân thành. "Nữ quan — có bao giờ mệt không?"
Lý nữ quan — sững. Một thoáng — rất nhanh — mắt bà lóe lên thứ gì đó: ngạc nhiên. Vì — ba mươi năm trong cung, không ai hỏi bà câu đó. Không ai quan tâm bà mệt hay không.
"Nương — Nguyệt Phi." Lý nữ quan cúi đầu. "Lão nô — quen rồi."
"Quen — không có nghĩa là không mệt." Chiêu Nguyệt mỉm cười, quay đi. "Lần sau ta đến — ta sẽ mang thêm thuốc. Cho Thái hậu — và cho nữ quan."
Nàng bước đi, không quay lại.
Lý nữ quan đứng nhìn theo — tay chắp trước bụng, gương mặt không biểu cảm. Nhưng — trong mắt bà — lần đầu tiên sau rất lâu — có thứ gì đó lay động.
---
Chiêu Nguyệt đến Từ Ninh bảy lần trong tháng tiếp theo.
Mỗi lần — mang thuốc mới, trà mới, và những câu chuyện nhẹ nhàng. Thái hậu quen dần với sự hiện diện của nàng — không thân thiết, nhưng không phản đối. Một mối quan hệ — thận trọng, từ từ, như cây mọc rễ trong đá.
Và mỗi lần — Chiêu Nguyệt dành vài phút nói chuyện với Lý nữ quan. Không hỏi gì quan trọng. Chỉ hỏi thăm — sức khỏe, bữa ăn, giấc ngủ. Những câu hỏi mà không ai trong cung bận tâm hỏi một nữ quan.
Đến lần thứ năm — Lý nữ quan mỉm cười khi thấy nàng.
Đến lần thứ bảy — Lý nữ quan chủ động nói: "Nguyệt Phi — hôm nay Thái hậu vui. Phi vào đi — bà đang đợi."
*Bước một — hoàn thành.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Lý nữ quan — đã không còn coi ta là phi tần xa lạ. Bà ta coi ta — như người quen. Người đáng tin.*
*Bước hai — mới bắt đầu.*
---
Đêm đó, sau lần thỉnh an thứ bảy, Chiêu Nguyệt ngồi trong Hiệp Nguyệt Điện, lật cuốn sổ ghi chép.
*Lý nữ quan — tên đầy đủ: Lý Phương Liên. Vào cung năm hai mươi. Phục vụ Thái hậu từ khi bà còn là Hoàng hậu. Từng chứng kiến — mọi thứ.*
*Nhưng — bà ta trung thành. Không phải loại trung thành vì sợ — mà vì ơn nghĩa. Thái hậu cứu gia đình bà ta khỏi nạn đói năm Thiên Hưng thứ 3. Bà ta — sẽ chết vì Thái hậu.*
*Vậy — làm sao để bà ta nói?*
*Không thể ép. Không thể dụ. Phải — để bà ta tự muốn nói.*
*Và người ta chỉ tự muốn nói — khi họ cần ai đó nghe. Khi nỗi đau quá lớn, giữ một mình quá lâu.*
Chiêu Nguyệt đặt bút xuống, nhìn ra trăng.
*Kiếp trước — Lý nữ quan chết trong im lặng. Mang theo mọi bí mật xuống mồ.*
*Kiếp này — ta phải khiến bà ta muốn sống. Muốn nói. Muốn — được giải thoát khỏi gánh nặng ba mươi năm.*
*Và điều đó — không thể làm bằng mưu kế.*
*Phải bằng — chân tâm.*
Nàng nhắm mắt, thở dài. Lần đầu tiên — nàng cảm thấy ranh giới giữa "tính toán" và "thật lòng" — mờ hơn bao giờ hết.
*Ta thương Lý nữ quan thật không? Hay ta thương vì cần bà ta?*
*Hay — cả hai?*
Câu hỏi ấy — nàng không trả lời được. Và có lẽ — không cần.
Vì dù lý do là gì — bà ta vẫn xứng đáng được ai đó quan tâm. Sau ba mươi năm.