Chương 17: Trà Chiều Ở Thụy Phúc Cung

~8 phút đọc 1.505 từ

Cung Thụy Phúc nằm ở phía tây hậu cung, lớn gấp ba lần cung Chiêu Nguyệt đang ở. Mái ngói lưu ly xanh lấp lánh dưới nắng chiều, tường gạch trắng sạch sẽ không một vết bụi. Hai hàng hải đường trồng dọc lối đi cong, cánh hoa hồng nhạt rơi lả tả trên mặt đất lát đá xanh.

*Xa hoa.* Chiêu Nguyệt nghĩ, bước chậm rãi vào cổng cung. *Gia thế Trần gia — Thừa tướng phủ — không thiếu tiền để trang điểm cho một cung phi.*

Hai cung nữ áo tím nghiêng mình chào, dẫn nàng qua sảnh trước, vào hoa viên phía sau. Hồ nhỏ, cầu gỗ cong, bàn trà đặt dưới tán liễu già. Trần Ngọc Dao đã ngồi đó — áo gấm hồng phấn thêu phượng bạc, tóc búi cao, trâm san hô đỏ lung linh theo mỗi cử động.

"Chiêu Nghi tỷ tỷ!" Nàng ta đứng dậy, nụ cười tươi rói, ra vẻ thân thiện quá mức. "Ta đợi tỷ tỷ lâu rồi. Mau ngồi — trà mới pha."

*Tỷ tỷ.* Chiêu Nguyệt giấu nụ cười. *Nàng ta gọi ta tỷ tỷ — kiếp trước cũng vậy. Ngọt ngào đến mức — lần đầu, ta đã thật sự tin nàng ta tốt.*

"Quý phi nương nương khách khí quá." Chiêu Nguyệt ngồi xuống đối diện, khẽ cúi đầu. "Thiếp chỉ là Chiêu Nghi, nương nương lại mời đến cung mình — thật thẹn."

"Ôi, đừng nói vậy." Trần Ngọc Dao vẫy tay, ra hiệu cung nữ rót trà. "Hậu cung ta với nhau, phẩm cấp khác nhau nhưng cùng thờ Hoàng đế — chị em thân thiện mới phải."

*Cùng thờ Hoàng đế.* Chiêu Nguyệt ghi nhận. *Nàng ta cố tình nhắc — ta và nàng ta đang tranh giành cùng một người đàn ông. Nhắc ta biết vị trí.*

Trà được rót — chén sứ trắng viền vàng, nước trà trong, hương thơm nhẹ.

Chiêu Nguyệt nhìn chén trà. Nâng lên, đưa gần mũi, hít nhẹ.

*Lần đầu — nhục đậu khấu.* Nàng nhớ rõ ràng. *Nhục đậu khấu pha trong trà Long Tỉnh — mùi bị trà lấn, khó nhận. Nhưng nếu uống — sẽ nói nhiều, hưng phấn, mất cảnh giác trong khoảng nửa canh giờ.*

Hương trà đúng là Long Tỉnh. Nhưng bên dưới — lẩn khuất — một mùi ngọt lạ.

*Đây rồi.*

"Trà thơm quá," Chiêu Nguyệt nói, mỉm cười. Nàng nâng chén — nhưng chỉ chạm môi, không uống. Hạ chén xuống, dùng tay áo lau khẽ khóe miệng — điệu bộ tự nhiên, như đã quen.

"Nương nương pha trà giỏi lắm." Nàng khen. "Thiếp xấu hổ — pha trà như thiếp chỉ sợ Hoàng đế chê."

Trần Ngọc Dao cười nhẹ, nhưng mắt nàng ta — lướt nhanh xuống chén trà Chiêu Nguyệt. *Chưa uống?*

"Tỷ tỷ uống đi. Trà nguội mất ngon."

"Thiếp sợ nóng. Để chút nữa." Chiêu Nguyệt đáp, rồi chuyển đề tài. "Nương nương này — thiếp muốn hỏi thăm. Gần đây hậu cung nhiều chuyện, thiếp mới thăng Chiêu Nghi, không biết nên xử sự thế nào cho phải. Nương nương ở cung lâu, có thể chỉ dạy thiếp một hai điều không?"

*Vứt mồi.*

Trần Ngọc Dao ngồi thẳng hơn, ánh mắt sáng lên — nàng ta thích được cầu xin, thích đóng vai "tiền bối hiền lành."

"Hậu cung à..." Nàng ta thở dài, giả vẻ lo lắng. "Tỷ tỷ nói thật nhé — ở đây, người nào hay ghen nhất thường là người nguy hiểm nhất."

*Ám chỉ Uyển Nhi.* Chiêu Nguyệt ghi nhận. *Nàng ta muốn ta cũng xem Uyển Nhi là kẻ thù — giống như kiếp trước.*

"Nương nương nói phải." Chiêu Nguyệt gật đầu, vẻ ngoan ngoãn. "Thiếp sẽ cẩn thận."

---

Cuộc trà kéo dài nửa canh giờ. Trần Ngọc Dao hỏi — nhẹ nhàng, tự nhiên, như chị em tâm sự — về gia đình Chiêu Nguyệt, về sở thích, về mối quan hệ với Hoàng đế. Mỗi câu hỏi đều có mục đích. Mỗi nụ cười đều đo lường.

Chiêu Nguyệt trả lời — cũng nhẹ nhàng, cũng tự nhiên. Nhưng mỗi câu trả lời đều là câu nàng muốn Trần Ngọc Dao nghe. Thông tin thật xen thông tin giả — đủ thật để đáng tin, đủ giả để vô hại.

"Gia đình thiếp ở Giang Nam," nàng nói, "cha làm huyện thừa, nhà thanh bạch." — *Thật.*

"Thiếp thích đọc sách, nhất là Kinh Thi." — *Thật.*

"Hoàng đế ban cho thiếp bộ bút lông — thiếp cảm kích vô cùng, nhưng cũng sợ." — *Nửa thật, nửa giả. Ta muốn nàng ta nghĩ ta sợ thăng tiến.*

Trần Ngọc Dao nghe, gật đầu, mỉm cười. Mắt nàng ta — tính toán sau lớp cười.

*Đánh giá: Chiêu Nghi — nhà nghèo, thông minh nhưng nhút nhát, biết phận. Không phải mối đe dọa.*

*Sai.* Chiêu Nguyệt nghĩ, nâng chén trà lần nữa, vẫn chỉ chạm môi. *Nàng ta đánh giá sai ta — giống hệt kiếp trước. Và đó chính là lợi thế.*

---

Khi Chiêu Nguyệt cáo lui, bước qua cổng cung Thụy Phúc, nắng chiều đã tắt. Hoàng hôn nhuộm bầu trời thành sắc cam pha tím, bóng tối lan dần trên mái ngói cung điện.

"Nương nương," Tiểu Hà vội vàng chạy đến, nắm tay nàng. "Nương nương có sao không? Trà — nương nương có uống không?"

"Không uống." Chiêu Nguyệt nhìn xuống tay áo mình — nhìn kỹ sẽ thấy vết ướt nhỏ ở cổ tay, nơi nàng đổ trà vào tay áo mỗi lần giả vờ nhấp. "Nhục đậu khấu. Đúng như ta nhớ."

Tiểu Hà thở phào, mắt đỏ hoe. "Nương nương giỏi quá... thiếp ở ngoài sợ muốn chết..."

"Đừng sợ." Chiêu Nguyệt nắm tay cô bé, bóp nhẹ. "Ta đã đi qua đường này rồi. Lần này — ta biết từng hòn đá nào trơn."

Hai người bước về cung trong ánh hoàng hôn. Phía sau, cung Thụy Phúc sáng đèn, bóng Trần Ngọc Dao đứng bên cửa sổ, nhìn theo — nụ cười vẫn ở trên môi, nhưng mắt nàng ta hẹp lại.

"Nàng ta — không uống trà." Giọng Trần Ngọc Dao nhỏ, nói với cung nữ thân tín bên cạnh. "Cả buổi, chỉ chạm môi."

"Quý phi, hay là Chiêu Nghi không thích trà Long Tỉnh?"

"Không." Trần Ngọc Dao quay lại, ngồi xuống, tay gõ nhẹ lên bàn. "Nàng ta — biết."

Im lặng.

"Nhưng biết thế nào?" Cung nữ thân tín hỏi, giọng lo lắng. "Nhục đậu khấu hòa trong Long Tỉnh — ngay cả ngự y cũng khó phát hiện bằng mùi..."

Trần Ngọc Dao không trả lời. Nàng ta nhìn chén trà nguội lạnh trên bàn — chén của Chiêu Nguyệt — nước vẫn đầy, chỉ vơi đi vài giọt ở mép.

*Lâm Chiêu Nguyệt — ngươi không đơn giản như ngươi tỏ ra.*

Nàng ta nhấc chén trà, đổ xuống đất. Nước trà thấm vào gạch, để lại vết ướt hình bất quy tắc.

"Dọn đi," Trần Ngọc Dao nói. "Và — gọi Tào công công đến. Ta cần nói chuyện."

---

Đêm hôm đó, Chiêu Nguyệt ngồi bên cửa sổ, nhìn trăng lưỡi liềm treo trên nóc điện Thái Hòa.

Tay nàng cầm một vật nhỏ — chiếc trâm ngọc.

Không phải trâm mới. Ngọc đã cũ, đã mờ, khắc hình phượng hoàng nhỏ xíu ở đầu trâm. Vết khắc tinh xảo nhưng đã mòn — vì nàng đã cầm nó quá nhiều, quá lâu.

Chiếc trâm này — kiếp trước, là quà Hoàng đế tặng nàng trong năm đầu tiên. Năm hai người còn — hạnh phúc. Trước khi mọi thứ sụp đổ.

Khi trọng sinh, nàng tỉnh dậy — chiếc trâm vẫn nằm trong tay. Vật duy nhất từ kiếp trước theo nàng về.

*Tại sao?* Nàng đã tự hỏi suốt mấy tháng. *Tại sao chiếc trâm này theo ta?*

*Có lẽ — vì đây là thứ cuối cùng ta nắm chặt trước khi chết.*

Nàng nhìn chiếc trâm trong ánh trăng. Ngọc phát sáng mờ ảo, như giấu bên trong một thứ gì đó — ký ức, tình cảm, hay lời hứa đã vỡ.

*Theo outline — chiếc trâm sẽ là chìa khóa. Khi Hoàng đế nhìn thấy nó — y sẽ hoang mang. Vì y chưa tặng ta chiếc trâm này. Chưa — trong kiếp này.*

*Nhưng chưa đến lúc.*

Nàng cất chiếc trâm vào hộp gỗ trầm, giấu dưới đáy rương.

*Chưa đến lúc — nhưng sắp rồi.*

Bên ngoài, gió đông thổi qua hành lang, lay động đèn lồng đỏ. Một bóng người lướt qua — thái giám đi tuần — rồi biến mất trong bóng tối.

Hậu cung im lặng.

Nhưng dưới lớp im lặng ấy — mọi người đều thức.

Trần Ngọc Dao đang tính. Lý Uyển Nhi đang nghi. Tào Đức Hải đang nghe. Hoàng đế đang nghĩ.

Và Chiêu Nguyệt — đang chờ.

*Bão chưa đến. Nhưng ta đã chọn được nơi đứng.*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí