Chương 16: Đồng Minh Bất Ngờ
Sáng sớm, sương mù phủ kín hậu cung như một tấm lụa trắng mỏng manh.
Chiêu Nguyệt ngồi trước gương, để Tiểu Hà chải tóc. Mái tóc đen dài buông xuống vai, ánh nến sớm chiếu lên từng sợi tơ mềm. Nàng nhìn bóng mình trong gương — khuôn mặt vẫn trẻ, vẫn trong, nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt ấy đã nhìn thấy mười hai năm phía trước, đã nhìn thấy cái chết.
"Nương nương, hôm nay mặc áo gì ạ?" Tiểu Hà hỏi, tay vẫn nhẹ nhàng luồn lược qua tóc.
"Áo thường thôi. Màu thiên thanh." Chiêu Nguyệt đáp. "Hôm nay ta không cần ai chú ý."
*Trừ một người.*
---
Vườn Bách Hoa nằm phía đông cung Khôn Nghi — nơi các phi tần thường dạo chơi buổi sáng. Hoa mai trắng nở rải rác trên cành khẳng khiu, hương thơm nhẹ quyện trong không khí lạnh. Mặt hồ nhỏ phía trước phủ một lớp sương mỏng, mấy con cá chép vàng lười biếng quẫy đuôi dưới tầng nước trong.
Chiêu Nguyệt đi chậm rãi dọc theo con đường lát đá, Tiểu Hà theo sau cách ba bước. Xung quanh, vài cung nữ đang quét lá khô. Một thái giám nhỏ bê bình trà đi nhanh qua, cúi đầu chào rồi biến mất sau khúc quanh.
Nàng không đến đây để ngắm hoa.
Nàng đến — vì biết Lý Uyển Nhi mỗi sáng đều ngồi ở đình Vọng Nguyệt bên hồ. Một mình.
Quả nhiên, từ xa đã thấy bóng người ngồi trong đình. Áo gấm đỏ thẫm, tóc búi cao cài trâm ngọc bích, lưng thẳng nhưng vai hơi chùng — tư thế của một người đang cố giữ phẩm giá trong khi tâm trạng suy sụp.
Thuận phi Lý Uyển Nhi — kiếp trước, nàng ta là người đầu tiên công khai gây hấn với Chiêu Nguyệt, là kẻ hay ghen nhất hậu cung, là con cờ mà Trần Quý phi giật dây rồi vứt bỏ.
Kiếp này — *nàng ta sẽ là đồng minh quan trọng nhất của ta.*
---
"Thuận phi nương nương." Chiêu Nguyệt dừng bước ngoài đình, cúi chào. "Thiếp vô tình ngang qua, thấy nương nương ngồi một mình. Có được phép ngồi cùng không ạ?"
Lý Uyển Nhi ngẩng đầu, mắt hơi đỏ — khóc? không, chỉ là thiếu ngủ. Nàng ta nhìn Chiêu Nguyệt, thoáng ngạc nhiên, rồi lạnh mặt.
"Chiêu Nghi có việc gì?" Giọng sắc, nhưng không có lực như trước.
Chiêu Nguyệt mỉm cười nhẹ, bước vào đình, ngồi xuống đối diện. Tiểu Hà khéo léo rót trà từ bình Uyển Nhi mang theo — nàng gật đầu ra hiệu, Tiểu Hà hiểu ý, lui ra ngoài.
"Thiếp đến vì — nghe nói nương nương bị phạt quỳ hương ba canh giờ tối qua."
Mắt Uyển Nhi co lại. "Ai nói với ngươi?"
"Không ai nói. Thiếp nhìn đầu gối nương nương — sưng, dù nương nương cố giấu dưới váy dài." Chiêu Nguyệt hạ giọng, ánh mắt dịu lại. "Quỳ ba canh trên gạch lạnh mùa đông — đau lắm."
Uyển Nhi quay mặt đi, môi mím chặt. Một lúc lâu, nàng ta mới nói, giọng run nhẹ:
"Ta tự gây ra. Ta — chọc giận Hoàng đế khi y đang bàn chuyện với Trần Quý phi. Y phạt ta quỳ hương. Trần Quý phi — ngồi bên cạnh, uống trà, nhìn ta quỳ."
*Ta biết.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Kiếp trước, chuyện này xảy ra giống hệt. Và sau lần quỳ này, Uyển Nhi — nàng đã khóc suốt ba đêm, rồi bắt đầu tin rằng Trần Quý phi là "chị gái tốt bụng" vì nàng ta giả vờ an ủi. Từ đó, Uyển Nhi trở thành con rối trong tay Trần gia.*
*Lần này — ta sẽ không để điều đó xảy ra.*
"Nương nương," Chiêu Nguyệt nói, chậm rãi, "thiếp hỏi thật — ai khuyên nương nương vào gặp Hoàng đế lúc ấy?"
Im lặng.
Uyển Nhi quay lại, nhíu mày. "Không ai khuyên. Ta tự —" Nàng ta ngừng giữa câu, mắt chớp. "...Ta tự biết Hoàng đế đang ở Cam Tuyền Cung."
"Tự biết — hay có người vô tình nhắc?"
Uyển Nhi im lặng lần nữa. Lâu hơn.
Chiêu Nguyệt không ép. Nàng nhấp trà — trà Long Tỉnh, loại thượng hạng, nhưng pha hơi đặc. Trà của người khó ngủ.
"Là — cung nữ của Trần Quý phi," Uyển Nhi cuối cùng nói, giọng nhỏ dần. "Nàng ta ghé qua, nói bâng quơ — 'Hoàng đế hôm nay vui lắm, đang uống trà một mình ở Cam Tuyền.' Ta nghe — ta nghĩ đây là cơ hội..." Giọng nàng ta nghẹn lại. "Nhưng khi ta đến, Trần Quý phi đã ở đó rồi."
Chiêu Nguyệt nhìn Uyển Nhi — không phải bằng ánh mắt xót thương giả tạo, mà bằng ánh mắt của người đã từng rơi vào cái bẫy tương tự.
"Nương nương," nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng qua vườn mai. "Nếu một người — lần nào cũng 'vô tình' cho nương nương biết Hoàng đế ở đâu, và lần nào nương nương đến cũng gặp rắc rối — nương nương nghĩ... đó có thật sự là vô tình không?"
---
Uyển Nhi nhìn Chiêu Nguyệt, mắt trợn to.
"Ngươi — ngươi dám nói Trần Quý phi cố ý hại ta?"
"Thiếp không nói." Chiêu Nguyệt đặt chén trà xuống, mỉm cười. "Thiếp chỉ hỏi. Còn câu trả lời — nương nương tự biết."
Nàng đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, cúi chào.
"Thiếp xin cáo lui. Nương nương — xin bảo trọng đầu gối. Đến mùa xuân, hoa trong vườn sẽ nở đẹp lắm. Sẽ tiếc nếu nương nương không thể đi dạo được."
Nàng bước ra khỏi đình, Tiểu Hà vội vàng theo sau.
Phía sau, Uyển Nhi ngồi bất động. Chén trà trong tay nguội lạnh. Đôi mắt nàng ta — lần đầu tiên — không cháy bừng ghen tuông, mà rực lên một thứ ánh sáng khác.
*Hoài nghi.*
---
Trưa hôm đó, Chiêu Nguyệt nhận tin từ Tiểu Hà — Lý Thuận phi đã cho người đi hỏi thăm cung nữ trong cung Thụy Phúc, hỏi về lịch trình của Trần Quý phi những ngày qua.
Nàng ngồi bên cửa sổ, nắng xiên qua rèm tre, rọi sáng nửa khuôn mặt.
*Uyển Nhi — nàng không ngốc. Chỉ là nàng quá thẳng, quá nóng nảy, nên dễ bị lợi dụng. Nhưng một khi nghi ngờ đã gieo — nó sẽ mọc rễ.*
*Ta không cần nàng ta tin ta ngay. Ta chỉ cần nàng ta bắt đầu không tin Trần Ngọc Dao.*
---
Chiều muộn, Chiêu Nguyệt đang đọc sách trong phòng thì Tiểu Hà chạy vào, mặt hơi biến sắc.
"Nương nương! Trần Quý phi sai người mời nương nương đến cung Thụy Phúc dùng trà chiều."
Chiêu Nguyệt không ngẩng đầu. Ngón tay vẫn lật trang sách — chậm rãi, đều đặn.
"Mời," nàng lặp lại, nếm thử từng chữ. "Trần Quý phi — mời ta."
"Dạ. Cung nữ nói là Quý phi muốn làm quen với Chiêu Nghi nương nương, vì — 'hậu cung chị em nên thân thiện.'"
*Mời ta dùng trà.* Chiêu Nguyệt mỉm cười — nụ cười không lên đến mắt. *Kiếp trước, đây là lần đầu tiên nàng ta mời ta — cũng bằng lý do tương tự. Và ta đã đi, đã tin, đã uống trà nàng ta rót.*
*Trà có pha nhục đậu khấu — thứ khiến ta nói nhiều hơn bình thường. Và ta đã — vô tình tiết lộ chuyện gia đình trước mặt nàng ta. Nàng ta dùng thông tin đó suốt ba năm sau.*
"Nói với Trần Quý phi," Chiêu Nguyệt gấp sách lại, đứng dậy, "thiếp rất vinh hạnh. Thiếp sẽ đến."
Tiểu Hà lo lắng. "Nương nương, Trần Quý phi..."
"Ta biết." Chiêu Nguyệt nhìn nàng, ánh mắt bình thản. "Nhưng lần này, ta biết trà nào có thể uống — và trà nào không."
Nàng bước ra cửa, nắng chiều rọi lên bóng áo thiên thanh mỏng manh.
*Trần Ngọc Dao — nàng mời ta đến hang cọp.*
*Nhưng nàng không biết — ta đã vào hang này rồi. Và lần trước, ta là con mồi. Lần này — ta là thợ săn.*
Tiểu Hà nhìn bóng lưng chủ nhân bước đi trong nắng chiều. Dáng người mảnh mai, nhưng cái bóng kéo dài trên mặt đất — vững vàng, thẳng tắp, như bóng một gốc tùng già trước bão.
Nàng siết chặt tay, bước theo.
*Nương nương — lần này, thiếp sẽ không để ai hại nương nương nữa.*