Chương 18: Chiếc Trâm Ngọc

~8 phút đọc 1.439 từ

Ngự uyển mùa đông trơ trụi nhưng không buồn.

Cây mai già ở góc vườn vẫn nở hoa — trắng muốt, từng bông nhỏ bám trên cành đen sần sùi, cứng cỏi giữa gió lạnh. Dưới gốc mai, một chiếc ghế đá phủ lớp sương mỏng. Phía xa, mặt hồ đóng băng một nửa, nửa còn lại phản chiếu bầu trời xám nhạt.

Chiêu Nguyệt ngồi dưới gốc mai, cuốn sách mở trên đùi nhưng mắt không đọc. Nàng nhìn cánh mai rơi — chậm rãi, nhẹ tênh, xoay vài vòng trước khi đậu xuống mặt đất ướt.

Hôm nay — theo ký ức kiếp trước — Hoàng đế sẽ dạo vườn buổi chiều. Một mình. Thói quen của y vào ngày mùng mười mỗi tháng — ngày giỗ mẹ ruột.

*Ngày y buồn nhất. Ngày y dễ bị lay động nhất.*

Nàng đã tính toán thời điểm này suốt mấy ngày. Không phải tình cờ. Không bao giờ tình cờ.

Tiểu Hà đứng sau cây liễu khô gần đó, canh chừng. Nàng béo phấn đã đỏ mũi vì lạnh nhưng vẫn kiên nhẫn — đứng từ giờ Mùi, giờ đã sang Thân.

Tiếng bước chân.

Nhẹ, đều, trên đường đá. Không phải thái giám — bước của thái giám nhanh và rón rén. Đây là bước chân của người quyền quý, không cần phải vội.

Chiêu Nguyệt không ngẩng đầu. Tay nàng lật trang sách — chậm rãi, tự nhiên, như thật sự đang đọc. Gió thổi qua, lay mấy sợi tóc mai bay ngang gò má.

"Chiêu Nghi?"

Giọng trầm, hơi khàn — giọng của người đã im lặng cả ngày và bây giờ mới mở miệng.

Chiêu Nguyệt "giật mình," vội đứng dậy, cuốn sách rơi khỏi tay. Nàng quỳ xuống, cúi đầu.

"Thiếp — thiếp tham kiến Hoàng đế! Thiếp không biết bệ hạ dạo vườn, xin bệ hạ thứ tội!"

Tiêu Dạ Trầm đứng cách nàng ba bước. Long bào thường phục — áo đen viền vàng, đơn giản hơn nhiều so với triều phục. Khuôn mặt — trẻ, nhưng đường nét cứng cỏi, mắt sâu, lông mày rậm hơi nhíu. Đẹp — nhưng đẹp kiểu lạnh lùng, kiểu người luôn đề phòng.

"Đứng dậy." Y nói, giọng không giận nhưng cũng không ấm. "Ngự uyển không cấm phi tần."

Chiêu Nguyệt đứng lên, cúi đầu, lùi nửa bước — vừa đủ lễ phép, vừa đủ không quá xa.

"Đọc gì?" Y hỏi, nhìn cuốn sách rơi dưới đất.

"Dạ — Kinh Thi. Thiến Trì Nguyệt Sắc." Nàng cúi xuống nhặt sách, phủi bụi nhẹ. "Thiếp thích bài 'Quan Thư' — tả tình cảm vợ chồng thật đẹp."

Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng — lâu hơn bình thường. Rồi y bước đến, ngồi xuống ghế đá, nhìn cây mai.

"Ngồi," y nói. Không phải mời — là lệnh, nhưng giọng mềm hơn.

Chiêu Nguyệt ngồi xuống — cách y một sải tay. Đủ gần để nói chuyện, đủ xa để giữ lễ.

Im lặng. Gió thổi. Cánh mai rơi.

"Hôm nay," Tiêu Dạ Trầm nói, giọng nhẹ, "là ngày giỗ mẫu hậu."

*Ta biết.* Chiêu Nguyệt im lặng, không nói. Để y nói.

"Trẫm thường ra vườn vào ngày này. Một mình." Y nhìn cây mai, mắt hơi xa xăm. "Mẫu hậu thích hoa mai."

"Bệ hạ nhớ mẫu hậu." Chiêu Nguyệt nói, nhẹ, không hỏi — khẳng định.

Y quay lại nhìn nàng. Một thoáng — rất nhanh — đôi mắt sâu thẳm ấy lóe lên thứ gì đó: ngạc nhiên. Vì nàng không hỏi "mẫu hậu mất vì gì" — câu hỏi mà mọi phi tần đều hỏi. Nàng — chỉ gật đầu, như thể hiểu mà không cần giải thích.

"Ngươi — không hỏi gì sao?" Y nói, hơi nghiêng đầu.

"Có những nỗi đau không cần kể." Chiêu Nguyệt nhìn cây mai, giọng dịu dàng. "Thiếp thấy bệ hạ ngồi đây nhìn hoa mai — thế là thiếp hiểu rồi. Không cần hỏi thêm."

Im lặng lần nữa. Nhưng lần này — im lặng ấm hơn.

---

Đúng lúc đó — một cơn gió mạnh thổi qua, tung tóc Chiêu Nguyệt bay loạn. Và — *theo kế hoạch* — chiếc trâm cài tóc tuột ra, rơi xuống đất.

"Ôi —" Nàng vội cúi xuống nhặt, nhưng Tiêu Dạ Trầm nhanh hơn.

Y cúi người, nhặt chiếc trâm lên.

Và — đông cứng.

Chiếc trâm ngọc nằm trong bàn tay y — ngọc cũ, mờ, khắc hình phượng hoàng ở đầu. Nhỏ. Tinh xảo. Và — quen thuộc.

*Không thể quen thuộc.* Tiêu Dạ Trầm nhíu mày, xoay chiếc trâm trong tay. *Trẫm chưa bao giờ thấy chiếc trâm này. Nhưng — hình phượng hoàng này — kiểu khắc này — là kiểu chỉ có trong kho ngự dụng của hoàng gia. Trẫm nhận ra vì — mẫu hậu có một chiếc tương tự. Trong hộp trang sức mà trẫm giữ sau khi bà mất.*

Y nhìn Chiêu Nguyệt. "Trâm này — ngươi lấy ở đâu?"

*Đây rồi.* Chiêu Nguyệt nghĩ, tim đập mạnh nhưng mặt bình thản.

"Dạ — thiếp mang theo từ nhà. Của mẫu thân thiếp để lại." Nàng đáp, đôi mắt hơi buồn — buồn thật, vì xúc cảm kiếp trước vẫn còn. "Bà nói — là vật gia truyền. Thiếp cũng không rõ nguồn gốc."

*Nói dối. Nhưng nói dối vừa đủ. Nếu nói thật — "chiếc trâm này là quà bệ hạ tặng thiếp ở kiếp trước" — y sẽ nghĩ ta điên.*

Tiêu Dạ Trầm xoay chiếc trâm — ngón tay lướt trên hình phượng hoàng khắc nổi. Mắt y — không nhìn trâm, mà nhìn sâu vào nó, như cố moi ra ký ức nào đó không tồn tại.

"Kiểu khắc này..." Y nói, chậm, tự nói với mình nhiều hơn. "Trẫm đã thấy ở đâu..."

"Bệ hạ?" Chiêu Nguyệt nghiêng đầu, giả vờ ngạc nhiên.

Y lắc đầu, đưa trâm lại cho nàng. Ngón tay hai người chạm nhau — một giây — rồi rời ra.

"Giữ cẩn thận." Y nói, giọng khác đi — nhẹ hơn, gần hơn. "Vật của mẫu thân — không nên để rơi."

"Dạ." Chiêu Nguyệt cầm trâm, cài lại vào tóc. Tay hơi run — không phải giả. Vì khi ngón tay y chạm — nàng nhớ lại kiếp trước. Y tặng chiếc trâm này — trong đêm tân hôn. Y nói: "Phượng hoàng — vì nàng là phượng hoàng của trẫm."

*Và rồi — y đa nghi nàng, y nghe lời Trần gia, y phế nàng. Chiếc trâm vẫn ở bên nàng — nhưng người tặng thì không.*

"Chiêu Nghi," Tiêu Dạ Trầm đứng dậy, chỉnh vạt áo, "buổi chiều — ngoài giờ thỉnh an — ngươi thường ở đâu?"

"Dạ — thường đọc sách trong cung. Hoặc ra vườn."

"Hừ." Y gật đầu, bước đi. Nhưng sau ba bước — y dừng lại, quay đầu.

"Ngày mai — trẫm sẽ ra vườn lúc giờ Thân." Y nói, rồi bước đi, không chờ nàng đáp.

Chiêu Nguyệt nhìn bóng lưng y khuất sau hàng liễu. Tay nàng chạm nhẹ chiếc trâm trên tóc — ngọc lạnh, nhưng chỗ ngón tay y vừa chạm — ấm.

*Y muốn gặp ta ngày mai.* Nàng nghĩ, tim đập nhanh hơn — không phải vì kế hoạch, mà vì — *kiếp trước, đây cũng là cách mọi thứ bắt đầu.*

*Sự khác biệt là — kiếp trước, ta yêu y mà không biết y là ai thật sự.*

*Kiếp này, ta biết y. Biết y tốt. Biết y xấu. Biết y yếu đuối. Biết y cô đơn. Biết y sẽ phạm sai lầm gì.*

*Và vẫn — tim ta vẫn đập nhanh khi y nhìn ta.*

Nàng thở dài, khẽ cười — cười buồn.

*Lâm Chiêu Nguyệt à Lâm Chiêu Nguyệt. Ngươi trọng sinh để trả thù — nhưng trái tim ngươi lại không trọng sinh cùng.*

Tiểu Hà chạy đến, hớt hải. "Nương nương! Hoàng đế — Hoàng đế nói chuyện với nương nương á? Lâu lắm á? Nói gì á?"

"Nói về hoa mai." Chiêu Nguyệt mỉm cười. "Và ngày mai — ta sẽ lại ra vườn."

Tiểu Hà chớp mắt, không hiểu. Nhưng nàng thấy khóe miệng chủ nhân mím nhẹ, đôi mắt sáng lên trong ánh hoàng hôn — và biết rằng dù không hiểu, thì mọi thứ đang đi đúng hướng.

Phía xa, trăng non đã mọc — mảnh, nhọn, như lưỡi kiếm treo trên nóc điện.

Và trên chiếc trâm ngọc cài trong tóc Chiêu Nguyệt — hình phượng hoàng nhỏ xíu lấp lánh dưới ánh trăng. Như đang — chờ tái sinh.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí