Chương 12: Ghen

~5 phút đọc 873 từ

Ngọc Lan Các — cung mới của Chiêu Nguyệt — nằm phía Đông Nam, gần hồ Thái Dịch. Rộng gấp ba lần Trường Xuân Các, có vườn trước, sân sau, phòng riêng cho bốn cung nữ. Tiểu Hà mừng rơi nước mắt khi dọn đồ sang.

"Nương nương! Có bàn trang điểm thật! Có gương đồng!Có—"

"Tiểu Hà." Chiêu Nguyệt cười. "Cung đẹp không quan trọng bằng cung an toàn. Kiểm tra từng góc — đặc biệt bếp, giếng nước, và tất cả cung nữ được phân bổ. Ghi lại tên, quê, ai phái đến."

Tiểu Hà chớp mắt, rồi gật đầu quyết liệt. "Dạ!"

Chiêu Nguyệt nhìn con bé chạy đi, lòng ấm. Tiểu Hà kiếp này — vẫn vậy. Trung thành, hồn nhiên, chân thành. Nhưng kiếp này nàng sẽ dạy Tiểu Hà thêm một thứ: *cảnh giác*.

---

Mọi thứ thay đổi nhanh sau khi nàng được phong Chiêu Nghi.

Phi tần các cung bắt đầu chia phe rõ rệt. Hứa Minh Châu — nay là Hứa Chiêu Dung, cũng vừa được thăng — chạy sang Ngọc Lan Các mỗi ngày, mắt sáng rỡ, miệng líu lo. Cô bé xem Chiêu Nguyệt như chị gái ruột — theo sát, nghe lời, không hỏi tại sao.

Vương Mỹ nhân — người của Trần Quý phi — bắt đầu theo dõi Ngọc Lan Các. Hai lần Chiêu Nguyệt thấy cung nữ lạ lượn quanh vườn — nhìn thì như đi ngang, nhưng mắt lúc nào cũng hướng về cửa chính.

Và Trần Quý phi — im lặng. Không gây sự. Không nói gì. Im lặng đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

*Nàng ta đang chuẩn bị.* Chiêu Nguyệt biết. *Kiếp trước, khi ta được phong Phi — muộn hơn nhiều — Trần Quý phi đã vu cho ta dùng bùa chú. Kiếp này, ta lên nhanh hơn... nàng ta sẽ ra tay sớm hơn.*

---

Chiều. Dưỡng Tâm Điện.

Hoàng đế triệu Chiêu Nguyệt — lần thứ ba trong tháng. Mỗi lần gặp, y ít nói nhưng nghe nhiều. Chiêu Nguyệt kể chuyện dân gian Giang Nam, nói về thuốc lá cỏ, về cách bà ngoại nàng chữa rắn cắn bằng lá trầu. Y nghe — và thỉnh thoảng, hỏi lại.

"Mẹ ngươi — khỏe chưa?"

Câu hỏi bất ngờ. Giữa chuyện thuốc lá cỏ — y hỏi về mẹ nàng.

Chiêu Nguyệt dừng lại. "Dạ... mẹ thiếp vẫn ho. Thiếp đã gửi thuốc về nhà, nhưng đường xa..."

"Trẫm sẽ sai người mang thuốc thái y về Giang Nam cho mẹ ngươi."

Im lặng.

Chiêu Nguyệt nhìn y — lần này không phải chiến thuật, không phải nửa giây tính toán. Nàng nhìn y vì *ngạc nhiên*. Thật sự ngạc nhiên.

Kiếp trước — mười hai năm — y chưa bao giờ hỏi về gia đình nàng. Chưa bao giờ quan tâm nàng có mẹ hay không, mẹ khỏe hay bệnh. Nàng chỉ là Tài nhân, rồi Chiêu Nghi, rồi Đức phi — nhưng trong mắt y, nàng không bao giờ là *người*.

"Hoàng... thượng." Giọng nàng run — run *thật*. "Thiếp... cảm ơn."

Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng. Rồi quay đi, cầm bút, tiếp tục phê tấu chương.

"Đi thăm em gái trẫm. Nó nhắc ngươi suốt."

Chiêu Nguyệt cúi đầu, tay nắm chặt tà áo. Bước ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, nàng đứng trên bậc thang đá, gió thổi vào mặt.

*Đừng yêu y.* Nàng tự nhủ. *Đừng lại mắc bẫy. Y tốt với ta bây giờ — nhưng kiếp trước y cũng tốt những năm đầu. Rồi khi Trần Quý phi nói ta phản bội — y tin ngay. Không hỏi. Không điều tra. Tin ngay.*

*Nhưng... mắt y khi nói "mẹ ngươi"... y thật sự muốn giúp.*

Nàng lắc đầu. Bước nhanh về Minh Nguyệt Cung — thăm công chúa.

*Đừng. Yêu. Y.*

Gió thổi mạnh hơn. Nhưng lòng nàng — vẫn ấm.

---

Tối. Nguyệt Hoa Cung.

Trần Quý phi ngồi trước gương, tay vuốt mái tóc dài. Vương Mỹ nhân đứng sau, báo cáo:

"Nương nương, Hoàng thượng triệu Lâm Chiêu Nguyệt đến Dưỡng Tâm Điện ba lần tháng này. Và hôm nay — y sai người mang thuốc về quê cho mẹ nàng ta."

Trần Quý phi dừng tay. Trong gương, đôi mắt hạnh nhân đẹp đẽ — lạnh như đá.

"Ba năm." Giọng nàng ta nhẹ, đều. "Ba năm ta ở đây, Hoàng thượng chưa bao giờ hỏi mẹ ta khỏe không. Một con bé Tài nhân đến chưa đầy hai tháng — y hỏi mẹ nó."

"Nương nương..."

"Im." Trần Quý phi đặt lược xuống — nhẹ nhàng, chính xác. "Con bé này không đơn giản. Ta đánh giá sai."

"Nương nương muốn—"

"Chưa. Để ta nghĩ." Nàng ta nhìn mình trong gương — khuôn mặt hoàn hảo, nụ cười kinh điển. "Muốn diệt một bông hoa — không cần nhổ gốc. Chỉ cần cắt nước."

Vương Mỹ nhân cúi đầu, lùi ra.

Trần Quý phi quay lại ngắm mình trong gương. Đẹp. Hoàn mỹ. Không một khuyết điểm.

Nhưng trong đôi mắt đẹp ấy — lần đầu tiên — có một thứ mà Chiêu Nguyệt gọi là *sợ hãi*.

Và kẻ sợ hãi — luôn nguy hiểm nhất.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí