Chương 11: Ân Sủng Và Bão Tố
Tháng Tư. Hậu cung xôn xao.
Hoàng đế triệu Lâm Chiêu Nguyệt đến Dưỡng Tâm Điện — lần đầu tiên trong lịch sử ai nhớ được, một Tài nhân được mời riêng vào nơi làm việc của Thiên tử.
Chiêu Nguyệt bước qua cánh cửa khảm vàng, đầu cúi vừa phải. Mặt bình tĩnh, nhưng mắt ghi nhận mọi thứ: bốn cây cột chạm rồng, bức hoành phi "Minh Đức" treo chính giữa, chồng tấu chương cao ngất trên bàn ngự. Và Tiêu Dạ Trầm — ngồi sau bàn, long bào đen, mắt nhìn nàng từ khoảnh khắc nàng bước vào.
"Lâm Tài nhân." Y đặt bút xuống. "Trẫm nghe thái y nói ngươi biết chữa ho bằng thảo dược. Đúng không?"
"Dạ, thiếp biết một chút."
"Công chúa Tiêu Nguyệt Dao — em gái trẫm — bị ho lâu ngày. Thái y kê thuốc không đỡ." Y nhìn nàng, ánh mắt bình thản nhưng Chiêu Nguyệt đọc ra — một chút lo lắng ẩn phía sau. "Ngươi thử xem."
Công chúa Tiêu Nguyệt Dao. Kiếp trước, nàng biết — cô bé mười hai tuổi, sức khỏe yếu, sống cô quạnh trong Minh Nguyệt Cung. Hoàng đế yêu thương em nhưng ít biểu hiện. Và Trần Quý phi — kiểm soát người hầu quanh công chúa, dùng cô bé như con tin ngầm.
"Dạ. Thiếp xin cố gắng."
---
Minh Nguyệt Cung yên tĩnh như một thế giới riêng.
Chiêu Nguyệt theo thái giám đi qua sân trồng quế, hương thơm dìu dịu. Bên trong, công chúa Nguyệt Dao nằm trên giường, tấm chăn lụa kéo đến cổ. Khuôn mặt nhỏ xanh xao, mắt to nhưng mệt mỏi, tóc dài xõa trên gối.
"Ai đấy?" Giọng cô bé khàn, yếu ớt.
"Thiếp là Lâm Chiêu Nguyệt — Tài nhân. Hoàng thượng sai thiếp đến xem bệnh cho công chúa."
Nguyệt Dao nhìn nàng, mắt lớn lấp lánh tò mò. "Không phải thái y?"
"Không ạ. Thiếp chỉ biết chút thảo dược dân gian." Chiêu Nguyệt ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng. "Công chúa cho thiếp xem lưỡi được không?"
Cô bé há miệng — ngoan ngoãn, tin tưởng. Lưỡi trắng nhợt, rêu dày. Chiêu Nguyệt sờ trán — hơi nóng, không sốt cao. Nàng kiểm tra nhịp thở — nông, có tiếng rít nhẹ.
*Ho do phong hàn nhập phế.* Nàng nghĩ. *Kiếp trước, cô bé uống thuốc thái y — toàn thuốc thanh nhiệt. Sai hoàn toàn. Cô bé cần ấm phế, không phải làm mát.*
"Công chúa, thiếp sẽ pha cho người một chén nước gừng tươi, thêm mật ong và cam thảo. Uống ấm, ngày ba lần. Đêm đặt bát nước nóng có lá bạch đàn cạnh giường — hít hơi nước ấm sẽ giúp phổi dễ thở."
"Chỉ vậy thôi?" Nguyệt Dao hỏi, mắt ngạc nhiên.
"Chỉ vậy thôi." Chiêu Nguyệt mỉm cười. "Đôi khi thuốc đơn giản mới là thuốc đúng."
Cô bé cười — nụ cười yếu ớt nhưng sáng bừng cả căn phòng. "Tỷ tỷ nói chuyện hay."
Chiêu Nguyệt bật cười. Mười hai tuổi. Cô đơn. Thiếu tình thương. *Giống ta kiếp trước — chỉ nhỏ hơn.*
"Thiếp sẽ đến thăm công chúa mỗi ngày. Được không?"
Nguyệt Dao gật đầu hào hứng. Rồi vội ho — tiếng ho dài, khô, khiến thân hình nhỏ bé run rẩy. Chiêu Nguyệt đỡ cô bé, xoa lưng nhẹ nhàng, hát ru — bài hát mẹ nàng từng hát.
Khi cô bé ngủ lại, Chiêu Nguyệt đứng dậy, mắt ấm nhưng lòng lạnh.
*Trần Quý phi kiểm soát người hầu ở đây.* Nàng nhìn hai cung nữ đứng góc phòng — mặt vô cảm, mắt theo dõi. *Nàng ta dùng công chúa để giữ Hoàng đế trong tay. Nếu ta chữa khỏi cho công chúa — ta sẽ được lòng Hoàng đế, nhưng cũng đặt công chúa vào nguy hiểm.*
*Phải cẩn thận.*
---
Ba ngày sau. Công chúa đỡ ho. Năm ngày — hết hẳn.
Tin truyền đến Dưỡng Tâm Điện. Hoàng đế — lần đầu tiên — nở nụ cười trong triều. Không rõ ràng, chỉ một đường cong nhẹ ở khóe môi — nhưng Tào Đức Hải nhìn thấy, và tối hôm đó, lão ta truyền tin cho Trần Hữu Cung.
Hoàng đế ban chỉ: thăng Lâm Chiêu Nguyệt từ Tài nhân lên Chiêu Nghi.
Hậu cung rung chuyển.
---
Nghi Phụng Điện. Buổi công bố.
Chiêu Nguyệt quỳ giữa sảnh, thánh chỉ đọc vang:
"...xét Lâm thị có công chữa bệnh cho công chúa, tâm thiện, hiểu biết — phong Chiêu Nghi, ban Ngọc Lan Các làm nơi ở."
Tiếng xì xào lan khắp sảnh. Từ Tài nhân lên Chiêu Nghi — nhảy qua hai bậc. Chưa từng có tiền lệ chỉ sau ba tuần nhập cung.
Chiêu Nguyệt cúi đầu: "Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng."
Nàng ngẩng lên — bắt gặp ánh mắt Trần Quý phi.
Lạnh. Sắc. *Nguy hiểm.*
Nhưng Chiêu Nguyệt không cúi xuống. Nàng giữ ánh mắt — nửa giây — rồi mới cúi. Giống cách nàng nhìn Hoàng đế ngày đầu.
Chỉ nửa giây. Nhưng thông điệp rõ ràng: *Ta không sợ ngươi.*
Sóng — đã bắt đầu thật sự.