Chương 13: Đòn Đầu Tiên

~4 phút đọc 768 từ

Mùng Năm tháng Năm. Tết Đoan Ngọ.

Hậu cung tổ chức lễ lớn — phi tần dâng rượu hùng hoàng, cung nữ buộc chỉ ngũ sắc, trẻ nhỏ đeo túi thơm đuổi tà. Chiêu Nguyệt chuẩn bị kỹ — kiếp trước, Tết Đoan Ngọ năm đầu là lúc nàng bị đẩy vào rắc rối nhỏ đầu tiên: ai đó bỏ vật lạ vào phòng nàng, vu nàng dùng bùa.

Kiếp trước, nàng hoảng loạn, khóc lóc kêu oan. Không ai tin.

Kiếp này — nàng chuẩn bị sẵn.

"Tiểu Hà." Sáng sớm, trước khi lễ bắt đầu. "Khóa cửa Ngọc Lan Các. Tất cả cửa sổ khóa. Không ai được vào khi mình đi vắng."

"Dạ! Nhưng nương nương... tại sao?"

"Phòng hơn chữa."

---

Lễ Đoan Ngọ diễn ra tại Phụng Hi Điện. Tất cả phi tần tề tựu — áo lụa đủ sắc, hoa cài đầu, mùi hùng hoàng nồng nặc. Hoàng đế ngồi trên ngai, Trần Quý phi ngồi bên phải — vị trí bà chủ.

Chiêu Nguyệt ngồi ở hàng giữa — vị trí Chiêu Nghi, không cao không thấp. Lý Uyển Nhi ngồi phía trước, liếc nàng một cái — *bình thường, ta ở đây*.

Tiệc vui. Rượu ngọt. Nhưng Chiêu Nguyệt không uống nhiều — nàng giữ đầu óc tỉnh.

Đến giữa tiệc, một cung nữ hớt hải chạy vào, quỳ xuống:

"Bẩm! Phát hiện vật lạ trong Ngọc Lan Các — trong gối của Lâm Chiêu Nghi!"

Cả sảnh im bặt.

Chiêu Nguyệt không ngạc nhiên. Nàng đặt chén rượu xuống, mặt bình thản.

*Đây rồi.*

Trần Quý phi nhíu mày — vẻ lo lắng giả tạo: "Vật gì? Mang ra đây!"

Cung nữ run rẩy đưa ra — một mảnh vải đen, trên vẽ bùa chú bằng máu gà. Kinh dị, man rợ. Kiểu bùa yểm mà hậu cung cấm tuyệt đối.

Xì xào nổ ra. Mắt đổ dồn vào Chiêu Nguyệt.

"Lâm Chiêu Nghi!" Trần Quý phi đứng dậy, giọng nghiêm trọng. "Đây là bùa yểm! Ngươi có giải thích gì không?"

Chiêu Nguyệt đứng dậy. Từ tốn. Không run, không khóc.

"Bẩm Quý phi, bẩm Hoàng thượng." Giọng nàng rõ ràng, vang khắp sảnh. "Thiếp ra lệnh khóa tất cả cửa Ngọc Lan Các trước khi đến tiệc. Tiểu Hà — cung nữ hầu cận — giữ chìa khóa duy nhất."

Nàng quay sang cung nữ vừa chạy vào: "Muội vào Ngọc Lan Các bằng đường nào?"

Cung nữ sững. "Thiếp... cửa sau mở..."

"Cửa sau." Chiêu Nguyệt nhìn Trần Quý phi. "Cửa mà thiếp đã khóa. Nếu cửa mở — nghĩa là có người mở khóa đặt bùa vào, rồi mở cửa cho muội này 'phát hiện'."

Sảnh xôn xao.

Chiêu Nguyệt tiếp: "Thiếp xin Hoàng thượng cho kiểm tra — cung nữ này thuộc cung nào? Ai sai đến?"

Tiêu Dạ Trầm — từ đầu đến giờ im lặng — nhìn cung nữ. "Ngươi thuộc cung nào?"

Cung nữ run bần bật. "Thiếp... thiếp thuộc Phương Hoa Cung..."

Phương Hoa Cung — cung của Vương Mỹ nhân. Người của Trần Quý phi.

Bầu không khí thay đổi. Ánh mắt không còn chĩa vào Chiêu Nguyệt — mà hướng sang Trần Quý phi.

Trần Quý phi mặt thoáng trắng, nhưng nhanh chóng khôi phục: "Hoàng thượng, chắc chỉ là hiểu lầm. Cung nữ này chắc tự ý—"

"Đủ rồi." Tiêu Dạ Trầm cắt lời. Giọng y không lạnh — nhưng nặng như núi đè. "Trẫm sẽ cho điều tra. Ai vu hãm phi tần — trẫm không tha."

Một câu. Trọng lượng bằng cả ngàn lời.

Trần Quý phi cúi đầu: "Dạ."

Chiêu Nguyệt cũng cúi đầu, nhưng bên trong — tim đập thình thịch. Không phải sợ. Mà là *hưng phấn*.

Đòn đầu tiên — đỡ được.

---

Tối. Ngọc Lan Các.

Tiểu Hà ôm chặt Chiêu Nguyệt, khóc nức nở: "Con sợ quá! Con tưởng nương nương bị hại!"

"Không sao. Ta biết trước." Chiêu Nguyệt vỗ lưng con bé. "Vì vậy ta mới bảo khóa cửa. Nếu cửa khóa mà bùa vẫn vào được — nghĩa là có người *cố ý đặt*. Và người đó — không phải ta."

"Nương nương thông minh quá!"

"Không phải thông minh." Nàng nhìn ra cửa sổ. Bóng trăng rọi qua mành trúc. "Là vì ta đã sống qua một lần rồi."

Tiểu Hà không hiểu câu cuối — tưởng nàng nói ẩn dụ.

Chiêu Nguyệt mỉm cười.

*Trần Ngọc Dao, đòn đầu tiên của ngươi — kiếp trước thành công, kiếp này thất bại. Ngươi sẽ ngạc nhiên — và kẻ ngạc nhiên... sẽ mắc sai lầm.*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí