Chương 8: Thông Điệp Từ Andromeda

~4 phút đọc 654 từ

Quán Mộng Trà, 9 giờ tối.

Tiểu Mộng vừa sửa xong quán — đồ điện mới mua, nợ thêm mười triệu. Nhưng doanh thu "soái ca trà sữa" vẫn gánh được.

Mochi nằm cuộn tròn trên vai Lăng Dạ Tinh.

Đúng vậy. Trên vai.

Kể từ sau vụ cứu mạng, Mochi bám Dạ Tinh như keo. Dạ Tinh vẫn sợ — nhưng ít hơn. Giờ chỉ run nhẹ thay vì hét.

"Mochi thật sự thích anh," Tiểu Mộng cười.

"Nó đang đánh dấu lãnh thổ trên ta. Đây là hành vi chiếm hữu." Giọng Dạ Tinh nghiêm trọng.

"Anh nói như nhà khoa học."

"Ta LÀ nhà khoa học. Trên Andromeda, ta tốt nghiệp Học Viện Vạn Tinh, chuyên ngành Phân Tích Hành Vi Sinh Thể."

"Ooh, giáo sư hả? Vậy mà không biết xài tiền."

"Hai môn khác nhau!"

Tiểu Mộng bật cười. Những ngày này, cô cười nhiều hơn.

Bỗng — cửa quán mở.

Gió lạnh.

Người đàn ông vest đen.

Lại hắn.

Gián điệp Tinh Giới.

Lăng Dạ Tinh đứng dậy ngay, kéo Tiểu Mộng ra sau.

Người đàn ông bước vào, bình thản ngồi xuống.

Lần này, hắn không gọi trà.

Hắn đặt lên bàn một viên đá nhỏ, trong suốt, phát sáng xanh.

"Hoàng tử điện hạ, tin nhắn từ đại hoàng tử."

Hắn bấm viên đá.

Ánh sáng bùng lên — hologram.

Một hình ảnh 3D hiện ra giữa quán trà sữa.

Một người đàn ông — giống Dạ Tinh, nhưng già hơn, lạnh hơn. Mắt tím đậm. Áo giáp bạc.

Lăng Dạ Huy. Đại hoàng tử Andromeda.

"Đệ."

Giọng trầm, nghe như từ rất xa.

"Ta đã biết ngươi ở đâu. Hành tinh này — nhỏ bé, yếu ớt, vô giá trị. Nhưng ngươi cứ bám lại."

Dạ Huy mỉm cười.

"Ta cho ngươi ba ngày. Quay về Andromeda. Nếu không —"

Hologram phóng to — hình ảnh đội tàu chiến khổng lồ, bay trong không gian, hướng về phía Trái Đất.

"— Ta sẽ đến đón. Và khi ta đến, hành tinh này... sẽ không còn như cũ."

Hologram tắt.

Viên đá vỡ vụn.

Người vest đen đứng dậy, cúi chào, rồi bước ra cửa.

Biến mất trong đêm.

Im lặng.

Tiểu Mộng run.

"Dạ Tinh... ba ngày?"

Lăng Dạ Tinh đứng yên, mắt nhìn chỗ hologram vừa tắt.

Rồi anh ta quay sang cô.

"Tiểu Mộng. Ta phải nói thật."

"Gì?"

"Hoàng huynh... không đùa. Hắn có đủ lực để phá hủy một hành tinh."

Tiểu Mộng nuốt nước bọt.

"Và nếu ta quay về... hắn sẽ để yên Trái Đất. Nhưng nếu ta ở lại..."

Anh ta ngừng.

"Anh định quay về?"

Giọng cô run.

"Ta..."

Dạ Tinh nhìn cô.

Nhìn Mochi trên vai.

Nhìn quán trà sữa nhỏ bé, ấm áp.

Nhìn bó hoa hướng dương trong lọ — bó hoa anh mua cho "hôn phu".

"Ta không muốn đi."

Giọng anh ta nghẹn.

"Lần đầu tiên trong đời... ta không muốn rời một nơi. Trên Andromeda, ta là hoàng tử, nhưng không ai cần ta. Ở đây — ngươi cần ta."

"Tôi đâu có—"

"Mùi hoa đào. Rõ hơn bao giờ hết."

Tiểu Mộng im.

Nước mắt chảy.

Không giấu được nữa.

"Vậy... đừng đi."

Cô nói. Nhỏ. Nhưng rõ.

"Đừng đi. Chúng ta... sẽ tìm cách."

Lăng Dạ Tinh nhìn cô, mắt tím sáng lên.

Anh ta nắm tay cô.

Lạnh — 28°C — nhưng Tiểu Mộng thấy ấm.

"Ba ngày," anh ta nói. "Ba ngày để chuẩn bị."

"Chuẩn bị gì?"

"Đón hoàng huynh. Theo cách — của Trái Đất."

Anh ta mỉm cười.

Lần đầu tiên — nụ cười tự tin.

Mochi "meo" trên vai, như đlồng ý.

Tiểu Mộng lau nước mắt.

"Được. Ba ngày. Nhưng anh mà phá thêm cái gì — tôi đuổi thật đấy."

"Hứa."

Ngoài cửa sổ, trên bầu trời đêm, một ngôi sao sáng bất thường.

Và nó — đang đến gần hơn.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí