Chương 7: Dạ Tinh Cứu Mochi
Mochi ốm.
Con mèo hoang — bạn thân duy nhất của Tiểu Mộng suốt hai năm — nằm bẹp trong góc quán, không ăn, không uống.
Tiểu Mộng hoảng.
"Mochi! Mochi ơi!"
Con mèo nhìn cô, mắt lờ đờ. "Meo" yếu ớt.
Cô ẵm Mochi, chạy đến phòng khám thú y gần nhất.
Bác sĩ kiểm tra.
"Con mèo bị nhiễm trùng ruột khá nặng. Cần truyền nước và kháng sinh. Nhưng... tình trạng không quá lạc quan."
Tiểu Mộng run.
"Nó... sẽ chết?"
"Tôi sẽ cố gắng. Nhưng nó yếu lắm."
Cô ngồi ngoài phòng khám, ôm đầu gối. Nước mắt rơi.
Mochi là gia đình. Khi cô mới mở quán, ế khách, nợ nần, cô đơn — Mochi là con mèo duy nhất đến bên cô.
Mưa hay nắng, Mochi luôn ở đó.
"Tiểu Mộng."
Lăng Dạ Tinh đứng trước phòng khám.
Anh ta chạy theo.
"Ngươi khóc. Mùi mưa. Rất nặng."
"Mochi... Mochi ốm nặng lắm. Bác sĩ nói—"
Cô không nói hết câu.
Lăng Dạ Tinh im lặng.
Rồi anh ta nói:
"Để ta thử."
"Gì?"
"Trên Andromeda, hoàng tộc có khả năng truyền sinh năng lượng cho sinh vật nhỏ. Ta... chưa bao giờ dùng trên sinh vật Trái Đất. Nhưng có thể cứu được."
"Nhưng anh sợ mèo!"
Dạ Tinh nhìn cô.
Đôi mắt tím, nghiêm túc.
"Ta sợ. Nhưng ngươi đang khóc. Ta sợ ngươi khóc hơn sợ mèo."
Tiểu Mộng sững lại.
Cô không nói gì. Chỉ dẫn anh ta vào.
---
Phòng điều trị.
Mochi nằm trên bàn, mắt nhắm.
Lăng Dạ Tinh đứng cách ba bước, mặt trắng bệch, toàn thân run.
Tiểu Mộng thấy tay anh ta nắm chặt đến bạch ra.
"Anh... không cần—"
"Im."
Anh ta bước tới.
Mỗi bước như đi trên than nóng. Mồ hôi — hay chất lỏng tương đương trên Andromeda — lấm tấm trên trán.
Đặt tay lên người Mochi.
Con mèo "meo" yếu ớt.
Dạ Tinh rùng mình. Nhưng không bỏ tay.
Ánh sáng ngân nhẹ phát ra từ lòng bàn tay anh ta, lan vào cơ thể Mochi.
Sinh năng lượng. Năng lượng sự sống từ tinh giới.
Một phút. Hai phút. Ba phút.
Mochi mở mắt.
"Meo!"
Con mèo nhảy dậy, liếm tay Dạ Tinh.
Dạ Tinh hét.
"AAAH!"
Nhảy lùi, va vào tủ thuốc, lọ thuốc rơi loảng xoảng.
"NÓ LIẾM TA! NÓ LIẾM TA!"
"Nó cảm ơn anh đó!"
Mochi nhảy lên vai Dạ Tinh.
Dạ Tinh đông cứng như tượng.
"Cứu... cứu ta..."
Tiểu Mộng cười — cười đến chảy nước mắt.
Vừa mừng vì Mochi sống, vừa xúc động vì —
Người sợ mèo nhất vũ trụ vừa cứu mèo.
"Lăng Dạ Tinh."
"Gì?"
"Cảm ơn anh."
Cô nói. Thật lòng.
Dạ Tinh nhìn cô, Mochi vẫn nằm trên vai. Anh ta mỉm cười — run rẩy.
"Không cần cảm ơn. Hôn phu mà."
Lần này, Tiểu Mộng không la.
Cô chỉ quay đi, tai đỏ bừng.
Bác sĩ thú y đứng ngoài cửa, há hốc.
Con mèo sắp chết — sống lại trong ba phút?
"Tôi... cần đổi nghề."