Chương 6: Từ Trường Bảo Vệ
Khách tên Hùng.
Cao một mét tám, da ngăm, cười toe toét. Ngồi ngay bàn VIP và gọi trà sữa lia lịa.
Nhưng anh ta không uống.
Anh ta chỉ nhìn Tiểu Mộng.
"Em ơi, cho anh xin số điện thoại."
Tiểu Mộng nhíu mày.
"Anh gọi trà sữa hay gọi số? Đây là quán trà, không phải app hẹn hò."
"Ơ, em dễ thương quá mà. Nóng nảy vậy, anh thích."
Tiểu Mộng muốn đổ trà lên đầu hắn.
Nhưng cô là chủ quán. Phải giữ phong độ.
"Cảm ơn anh. Trà sữa bốn mươi nghìn. Thanh toán giúp em."
Hùng cười, quay sang:
"Ê, anh nhân viên kia, bạn trai cổ hả?"
Lăng Dạ Tinh đang lau bàn. Ngẩng đầu.
"Bạn trai?"
"Ừ, bạn trai! Boy friend! Cô chủ kia có phải bạn gái mày không?"
Lăng Dạ Tinh nghiêng đầu, xử lý thuật ngữ Trái Đất.
"Cô ấy là hôn phu thiên mệnh của ta."
"Ơ? Hôn phu? Kiểu gì?"
"Kiểu — ai chạm vào ta trước, người đó là hôn phu. Luật vũ trụ."
Hùng nhìn Dạ Tinh, nhìn Tiểu Mộng, rồi phá lên cười.
"Đùa hay thật đấy! Chú mày hài hước nhỉ! Kệ, để anh tán cô chủ."
Hùng đứng dậy, bước về phía Tiểu Mộng.
Cầm tay cô.
"Em—"
Khoảnh khắc đó.
Lăng Dạ Tinh buông khăn lau.
Đôi mắt tím — sáng rực.
Và —
"BÙM!"
Mọi thiết bị điện tử trong quán nổ cùng lúc.
Đèn vỡ. Máy pha chế bốc khói. Tivi nổ. Loa phát tiếng "xì" rồi chết.
Cả quán chìm trong bóng tối.
Khách hét.
Hùng lùi lại, mặt tái mét.
Và trong bóng tối — Lăng Dạ Tinh đứng đó.
Da phát sáng ngân. Mắt tím chiếu xuyên bóng đêm.
Không phải con người.
"Buông. Tay. Cô ấy. Ra."
Giọng lạnh. Lạnh hơn 28°C rất nhiều.
Hùng buông tay Tiểu Mộng, lùi như cua, va vào bàn, lật ghế, chạy ra cửa.
"ĐIÊN! QUÁN ĐIÊN!"
Biến mất.
Tiểu Mộng đứng giữa quán tối om, nhìn đống đổ nát.
Đèn. Tivi. Máy pha. Loa. Tủ lạnh.
Toàn bộ.
"LĂNG DẠ TINH!"
"Ta... xin lỗi."
Đôi mắt tím tắt dần, trở lại bình thường.
"Ta không kiểm soát được. Khi thấy hắn chạm vào ngươi... từ trường của ta bùng phát."
"ANH VỪA PHÁ HỦY CẢ CÁI QUÁN!"
"Ta sẽ sửa..."
"ANH BIẾT SỬA Á?"
"...Không."
Tiểu Mộng ngồi thụp xuống, ôm đầu.
Ba mươi triệu đồng thiết bị. Nổ hết.
Nước mắt ứa ra — không phải buồn, mà tức.
Rồi —
Một bàn tay lạnh đặt lên vai cô.
"Tiểu Mộng. Ta thật sự xin lỗi. Ta... chỉ không muốn ai chạm vào ngươi."
Giọng anh ta nhẹ. Buồn.
Tiểu Mộng ngẩng đầu.
Trong bóng tối, mắt tím của anh ta — không còn lạnh. Mà lo lắng. Và —
Chân thành.
Cô thở dài.
"Lần sau... nói bằng miệng, đừng nổ bằng điện."
"Hứa."
"Và anh trả tiền sửa."
"Ta không có tiền Trái Đất."
"THÌ ĐI KIẾM!"
Mochi nhảy lên quầy, ngáp.
Dạ Tinh sợ hãi né sang bên.
Tiểu Mộng bất giác bật cười giữa đống đổ nát.
Điên thật.