Chương 5: Dạy Hoàng Tử Sống Ở Trái Đất

~4 phút đọc 694 từ

Sau sự kiện "khách lạ Tinh Giới", Tiểu Mộng quyết định: phải dạy Lăng Dạ Tinh sống sót ở Trái Đất đàng hoàng.

Vì nếu có ai đến tìm, anh ta cần hòa nhập, không để lộ thân phận.

Bài học số 1: Đi siêu thị.

"Đây là siêu thị. Nơi người Trái Đất mua thức ăn."

Lăng Dạ Tinh nhìn quanh, mắt sáng rực.

"Nhiều màu sắc quá! Cái này là gì?"

"Táo."

Anh ta cắn ngay.

"KHÔNG! CHƯA TRẢ TIỀN!"

Tiểu Mộng giật quả táo, mặt đỏ bừng xin lỗi nhân viên.

Lăng Dạ Tinh nghiêng đầu.

"Phải trả tiền mới được ăn? Trên Andromeda, thức ăn là miễn phí."

"Đây. Là. Trái. Đất."

Đi qua quầy hải sản, anh ta dừng lại trước bể tôm.

"Sinh vật này! Trên Andromeda gọi là Giáp Trùng! Là đặc sản hoàng gia!"

Anh ta thò tay vào bể, bắt một con tôm, nói chuyện với nó.

"Ta là hoàng tử Lăng Dạ Tinh. Ngươi bị giam ở đây bao lâu rồi?"

Con tôm búng.

Nhân viên siêu thị gọi bảo vệ.

Tiểu Mộng lôi anh ta chạy.

---

Bài học số 2: Đi xe buýt.

"Xe buýt là phương tiện công cộng. Ngồi yên, không nói chuyện với người lạ."

Lăng Dạ Tinh ngồi ngoan.

Nhưng bà cụ bên cạnh bắt chuyện.

"Cháu đẹp trai quá! Cháu làm nghề gì?"

"Dạ, cháu là hoàng—"

Tiểu Mộng bịt miệng anh ta.

"Cháu nó là nhân viên bán trà sữa ạ!"

"Ôi! Trà sữa! Cho bà một ly được không?"

"Dạ được ạ, bà ghé quán Mộng Trà ở phố Hoa Hồng—"

Lăng Dạ Tinh bẹo tay cô.

"Ngươi đang quảng cáo."

"Im đi, học xong rồi hẵng nói."

Xe buýt chạy qua ổ gà, xóc mạnh. Lăng Dạ Tinh ngã vào Tiểu Mộng.

Mặt anh ta cách mặt cô mười cen-ti-mét.

Đôi mắt tím nhìn thẳng vào mắt cô.

"Mùi hoa đào. Đậm quá."

Tiểu Mộng đẩy anh ta ra, mặt đỏ tới tận tai.

Bà cụ cười khì.

"Ôi, hai đứa dễ thương quá!"

---

Bài học số 3: Dùng tiền.

"Đây là tiền. 1, 2, 5, 10, 20, 50, 100, 200, 500 nghìn. Nhớ cho kỹ."

Lăng Dạ Tinh cầm tờ 500 nghìn, soi dưới ánh sáng.

"Giấy có hình người. Trên Andromeda, tiền tệ là tinh thạch."

"Ở đây dùng giấy. Đừng hỏi nữa."

Cô cho anh ta 50 nghìn.

"Đi mua hai ly cà phê ở quán đối diện. Mỗi ly 25 nghìn. Đưa đúng tiền, nhận hàng, quay về. Đơn giản."

Lăng Dạ Tinh đi.

Mười phút sau, anh ta quay về với hai ly cà phê, một bó hoa, một cái mũ, và không còn đồng nào.

"Tại sao anh mua mũ?! Và hoa?!"

"Người bán hoa nói mua hoa tặng hôn phu sẽ được hạnh phúc."

"ANH NÓI VỚI NGƯỜI LẠ ANH CÓ HÔN PHU?!"

"Có vấn đề gì không?"

Tiểu Mộng ôm đầu.

Nhưng cô nhìn bó hoa hướng dương sáng rỡ, bất giác giữ lại.

Cắm vào lọ, đặt trên quầy.

Đẹp thật.

---

Tối hôm đó.

Tiểu Mộng nằm trên giường tầng hai (cô sống ngay trên quán), nhìn trần nhà.

Bên dưới, Lăng Dạ Tinh ngủ trên sofa quán. Anh ta không cần chăn — "28 độ, nhớ không?"

Cô trở mình.

Một tuần trước, cuộc sống cô chỉ có trà sữa, nợ nần, và con mèo Mochi.

Bây giờ, cô có thêm một hoàng tử ngoài hành tinh sợ mèo, một mối đe dọa từ thiên hà Andromeda, và trái tim cứ đập nhanh mỗi khi ngửi thấy "mùi hoa đào" vô hình.

"Tiểu Mộng."

Giọng anh ta vọng lên từ dưới.

"Gì?"

"Trên Andromeda, trước khi ngủ, mọi người nói 'Nguyện ánh sao dẫn lối giấc mơ.' Ngươi muốn nghe không?"

Cô im lặng.

Rồi --

"Nói đi."

"Nguyện ánh sao dẫn lối giấc mơ ngươi. Tiểu Mộng."

Giọng anh ta dịu dàng, ấm áp.

Tiểu Mộng kéo chăn trùm kín đầu.

Tim đập nhanh quá.

"Ngủ đi. Đồ ngốc."

Ngoài cửa sổ, vì sao nhấp nháy.

Và con mèo Mochi nằm cuộn tròn trước cửa, canh giấc mơ cho cả hai.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí