Chương 4: Khách Lạ
Một tuần sau sự kiện "soái ca trà sữa" nổi khắp mạng xã hội, quán Mộng Trà trở thành điểm check-in hot nhất phố.
Hàng ngày, hàng dài thiếu nữ xếp hàng — mua trà sữa chỉ là phụ, chính là để nhìn Lăng Dạ Tinh.
Tiểu Mộng vừa mừng vừa lo.
Mừng vì doanh thu tăng vọt, cô gần trả hết nợ mua máy xay mới.
Lo vì Lăng Dạ Tinh càng ngày càng... quen với Trái Đất.
Và khi anh ta quen, anh ta bắt đầu làm những việc kỳ lạ hơn.
Ví dụ: xem phim truyền hình.
Vì không thể chạm vào tivi (nó sẽ nổ), Tiểu Mộng mở phim trên laptop đặt ở xa, cho anh ta xem.
Hôm nay là bộ phim ngôn tình Hàn Quốc.
"Tại sao cô gái kia khóc?" Lăng Dạ Tinh hỏi.
"Vì anh chàng hiểu lầm cô ấy."
"Tại sao không giải thích?"
"Vì nếu giải thích thì hết phim."
"Quy luật kỳ lạ."
Mười phút sau.
"Tại sao họ hôn nhau?"
"Vì họ yêu nhau."
Lăng Dạ Tinh nghiêng đầu.
"Trên Andromeda, thể hiện tình cảm bằng cách trao đổi ánh sáng từ lõi tim."
"Nghe... đau."
"Không đau. Rất ấm."
Anh ta nhìn cô.
"Ngươi muốn thử không?"
"KHÔNG!"
Tiểu Mộng ném gối vào mặt anh ta.
---
Chiều hôm đó, một vị khách lạ bước vào quán.
Đàn ông, khoảng ba mươi tuổi. Mặc vest đen, tóc vuốt gọn gàng. Đeo kính đen.
Anh ta ngồi vào góc, gọi một ly trà đào.
Tiểu Mộng mang trà ra, cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Khách này nhìn cô chằm chằm.
"Anh... cần gì ạ?"
"Không. Chỉ nghĩ cô quen thôi."
Anh ta mỉm cười.
Tiểu Mộng quay lại quầy, thấy hơi rờn rợn.
Lăng Dạ Tinh đang lau bàn (công việc duy nhất không liên quan đến đồ điện tử), bỗng dừng lại. Mũi anh ta hít hít.
"Mùi lạ."
Anh ta thì thầm vào tai Tiểu Mộng.
"Người đàn ông đó không phải Trái Đất nhân."
Tiểu Mộng chớp mắt.
"Gì?"
"Mùi của hắn. Không phải mùi người. Hắn là Tinh Giới nhân. Như ta."
Trái tim Tiểu Mộng nhảy một nhịp.
"Người ngoài hành tinh... thêm một người nữa?"
"Im. Đừng nhìn hắn."
Lăng Dạ Tinh bình tĩnh lau bàn, nhưng cơ thể anh ta căng lên.
Người đàn ông vest đen uống hết ly trà đào, đặt tiền lên bàn, và rời đi.
Không nói thêm gì.
Nhưng trước khi ra cửa, anh ta dừng lại, quay đầu, nhìn thẳng vào Lăng Dạ Tinh.
Và mỉm cười.
Nụ cười lạnh.
Cửa đóng sập. Tiểu Mộng thấy lưng mình ướt mồ hôi.
"Anh ta là ai?"
Lăng Dạ Tinh im lặng.
"Dạ Tinh?"
"Người của hoàng huynh."
Giọng anh ta trầm xuống.
"Hắn đến dò la. Hoàng huynh đã biết ta ở đâu."
Tiểu Mộng nuốt nước bọt.
"Vậy... chúng ta có nguy hiểm không?"
Lăng Dạ Tinh quay sang cô, đôi mắt tím nghiêm túc chưa từng thấy.
"Ta sẽ bảo vệ ngươi. Dù phải đối đầu cả Tinh Giới."
Tim Tiểu Mộng đập mạnh.
Không phải vì sợ.
Mà vì... lý do khác.
"Đồ ngốc. Lo bảo vệ bản thân anh trước đi."
Cô quay đi, tai đỏ bừng.
Lăng Dạ Tinh nhìn theo, nghiêng đầu.
"Mùi hoa đào. Rõ hơn hôm trước nhiều."
"IM ĐI!"