Chương 3: Siêu Năng Lực Vô Dụng
Ba ngày trôi qua.
Tiểu Mộng phát hiện ra rằng Lăng Dạ Tinh không chỉ có khả năng phá hỏng đồ điện tử.
Anh ta còn có mấy "siêu năng lực" khác.
Siêu năng lực thứ nhất: Đọc cảm xúc.
Anh ta có thể cảm nhận cảm xúc của người xung quanh qua mùi hương.
"Ngươi đang tức giận. Mùi ớt."
"Tôi ĐANG tức vì anh vừa làm vỡ cái máy xay thứ ba!"
"Ngươi đang buồn. Mùi mưa."
"Tất nhiên buồn! Máy xay ba triệu đồng!"
"Ngươi đang... ngại? Mùi hoa đào. Rất nhẹ."
"Tôi KHÔNG ngại!"
Cô ngại. Vì anh ta đang đứng quá gần.
Siêu năng lực thứ hai: Nói chuyện với thực vật.
Sáng nọ, Tiểu Mộng thấy anh ta đứng trước chậu cây xanh trong quán, thì thầm.
"Anh làm gì vậy?"
"Cây này nói nó khát nước. Và nó ghét bài hát ngươi hay mở."
"Cây... ghét nhạc của tôi?"
"Cây nói nhạc của ngươi làm nó héo nhanh hơn."
Tiểu Mộng nhìn chậu cây.
Nó đúng là có hơi héo.
Điên rồi, cô thật sự đang cân nhắc lời của một cái cây do người ngoài hành tinh phiên dịch.
Siêu năng lực thứ ba: Cực kỳ mạnh.
Buổi chiều, xe tải giao nước đến. Tài xế bê từng thùng nước, mỗi thùng 20 lít, mồ hôi nhễ nhại.
Lăng Dạ Tinh đi ra, xách bốn thùng một lúc — hai tay hai thùng, nách kẹp thêm hai — bước vào quán nhẹ nhàng.
Tài xế há hốc.
Tiểu Mộng há hốc.
Lăng Dạ Tinh ngơ ngác.
"Sao? Nặng lắm à?"
"Anh... anh là người hay là Hulk?"
"Hulk là tông phái nào? Có mạnh hơn ta không?"
"Thôi bỏ đi."
Nhưng —
Siêu năng lực bốn: Sợ mèo.
"AAAAH!"
Con mèo hoang lại vào quán. Lăng Dạ Tinh — kẻ xách 80 lít nước như không — nhảy lên nóc tủ.
"Đuổi nó đi! Đuổi đi!"
Tiểu Mộng bế con mèo, vuốt ve.
"Đây là Mochi. Nó hiền lắm."
"Nó nhìn ta bằng ánh mắt sát thủ!"
Mochi ngáp.
"Anh thật sự sợ mèo đến thế?"
Lăng Dạ Tinh trên nóc tủ, nghiêm túc gật đầu.
"Trên Andromeda, sinh vật tương tự mèo là Hỏa Miêu — loài ăn thịt cấp SS. Một con có thể tiêu diệt cả một đội quân."
"Nhưng đây là mèo Trái Đất! Nó chỉ ăn cá hộp!"
"Ngươi không hiểu! Nhìn móng vuốt kia! Nhìn đôi mắt kia! Đó là ánh mắt của kẻ mạnh!"
Mochi liếm chân.
Tiểu Mộng thở dài.
---
Tối hôm đó, quán đã đóng cửa.
Tiểu Mộng ngồi tính sổ. Doanh thu tuần này tăng gấp ba, nhờ "hiệu ứng soái ca bán trà sữa" lan truyền mạng xã hội.
Lăng Dạ Tinh ngồi đối diện, uống ly trà sữa thứ bảy trong ngày.
"Ngươi có biết vì sao ta bị đày không?"
Tiểu Mộng ngẩng đầu.
"Anh nói vì ăn vụng bánh của mẹ."
"Đó là... lý do chính thức."
Anh ta đặt ly trà sữa xuống.
"Thật ra, ta phát hiện hoàng huynh — anh cả của ta — đang bí mật lên kế hoạch chinh phục các hành tinh nhỏ để mở rộng lãnh thổ. Trong đó có..."
Anh ta nhìn cô.
"Trái Đất."
Tiểu Mộng chớp mắt.
"Cái gì?"
"Hoàng huynh muốn biến Trái Đất thành thuộc địa của Andromeda. Ta phản đối, bị vu oan, bị đày xuống đây."
Anh ta mỉm cười buồn.
"Nhưng bị đày lại là cách tốt nhất để bảo vệ hành tinh này. Vì ta ở đây, hoàng huynh không dám động thủ."
Tiểu Mộng nhìn anh ta lâu.
Lần đầu tiên, cô thấy anh ta không vui. Dưới vẻ ngoài ngơ ngác hài hước, anh ta cũng có nỗi buồn riêng.
"Vậy... anh hy sinh bản thân để bảo vệ Trái Đất?"
"Đừng nói hay vậy. Ta chỉ thích ăn bánh mì trứng của ngươi thôi."
Anh ta cười, mắt tím lấp lánh.
Tiểu Mộng quay đi, giấu nụ cười.
"Đồ ngốc. Uống hết ly trà sữa rồi rửa ly đi."
"Vâng, hôn phu."
"KHÔNG PHẢI HÔN PHU!"
Ngoài cửa sổ, ánh sao nhấp nháy.
Và có một ngôi sao — xa tít ngoài thiên hà Andromeda — đang sáng hơn bình thường.
Như đang dõi theo.