Chương 4: Trả Nợ Bằng Cốt
Sáng hôm sau.
Khu chợ Nam Lạc Tinh Trấn sầm uất hơn thường lệ vì hôm nay là ngày khai mở phiên đấu giá nhỏ định kỳ của Dược Khí Đường. Khắp đường phố, người của Tứ đại gia tộc Lạc Tinh Trấn (Lâm, Lãnh, Vương, Lý) đi lại tấp nập.
Lâm gia đại thiếu gia — Lâm Hiên, kẻ cướp Tuyết Liên Hoa của Lãnh Vô Trần hôm qua — đang chắp tay sau lưng, dạo bước qua các gian hàng bảo khí với vẻ kiêu ngạo thường thấy. Hai tên cẩu nô tài đi theo nịnh bợ không dứt lời.
"Thưa thiếu gia, hôm qua ngài ra tay dạy dỗ tên phế vật Lãnh Vô Trần kia thật là đẹp mắt! Nghe nói Lãnh gia cũng vứt hắn mặc xác ngoài đường nguyên đêm, chắc đã bị chó hoang nhai xương rồi."
Lâm Hiên cười nhếch mép, vỗ nhẹ gốc Xích Tuyết Liên Hoa đang nằm gọn trong hộp gấm ở ngực áo.
"Một thằng rác rưởi cũng đòi hái linh dược. Tối qua bổn thiếu gia nhờ luyện dược sư điều chế cành lá Tuyết Liên này thành canh, cảm thấy kinh mạch cường kiện không ít. Chỉ cần mua thêm một bình Tụ Tức Đan tại Dược Khí Đường hôm nay, bổn thiếu gia chắc chắn đột phá Luyện Khí Kỳ! Đến lúc đó, Lãnh Băng Nhi... hừ hừ, cái loại nô tỳ đan phòng đó, ta sẽ bắt nàng ta phải chủ động chui vào giường hầu hạ."
Lâm Hiên cười dâm đãng. Nhưng nụ cười của gã tức khắc cứng đờ khi đụng phải một bóng người chắn ngang lối đi.
Một thiếu niên gầy gò, khoác áo vải thô, tóc buộc hờ cẩu thả, đang khoanh tay tựa lưng vào cột đình, bình thản nhìn gã chằm chằm.
"Lãnh... Lãnh Vô Trần?" Hai tên tay sai dụi mắt, lỡ mồm hét lên ngạc nhiên.
Lâm Hiên cau mày, sau thoáng giật mình, sự kiêu ngạo lập tức trở lại. Thằng phế vật bị gã đánh thừa sống thiếu chết sao mới một đêm đã lành lặn đi lại rồi? Trông dáng vẻ lại hoàn toàn điềm nhiên.
"Mệnh chó của mày cũng dai thật đấy, Lãnh phế vật. Thấy bổn thiếu gia còn không mau dập đầu lết dạt ra, hay là ngứa đòn muốn ta đánh gãy nốt chân kia?"
Lãnh Vô Trần buông tay, từ từ bước đến. Mỗi bước đi của hắn nhẹ như lông hồng không phát ra âm thanh, nhưng chẳng hiểu sao khiến đám đông xung quanh cảm thấy áp lực ngột ngạt lén nép sang hai bên.
Đôi mắt đen láy tĩnh mịch như mặt nước hồ không đáy chiếu thẳng vào ánh nhìn khinh bỉ của Lâm Hiên.
"Đồ vật của ta, ngươi giữ có ấm chỗ không, Lâm Hiên?"
Giọng Lãnh Vô Trần cực kỳ điềm đạm, không cảm xúc, không sợ hãi.
Lâm Hiên sững người trước thái độ xấc xược chưa từng thấy của kẻ nhát gan bậc nhất Lạc Tinh Trấn. Gã tức giận gầm lên:
"Ngu xuẩn! Hai thằng tụi bay, đánh gãy hai tay hắn cho ta!"
Hai tên chó săn Luyện Thể Tầng Ba lập tức nhe răng cười nhào tới. Bọn chúng rút côn sắt bên đùi phang một đường nhắm thẳng vào đầu Lãnh Vô Trần không nương tay.
Đôi mắt Lãnh Vô Trần bỗng xẹt qua sát ý đỏ rực.
Bộp! Rắc!
Không ai thấy Lãnh Vô Trần di chuyển thế nào. Chỉ thấy một khắc trước hắn đứng yên, khắc sau, hai cánh tay cầm côn sắt của hai tên gia đinh đã bị vặn ngoặt ra sau lưng một góc 180 độ kinh dị.
Tiếng xương gãy giòn giã kèm theo tiếng thảm thiết chói tai vang vọng trên con phố.
Lãnh Vô Trần như ném rác, vứt mớ bùi nhùi bầm dập là hai tên tay sai phịch xuống đất, chân đá côn sắt văng sang một bên. Hắn vẩn thủng thẳng bước tới trước mặt Lâm Hiên — kẻ sắc mặt nháy mắt trắng bệch như sáp.
Luyện Thể cảnh chỉ đọ thuần lực tay. Lãnh Vô Trần đã Tầng Năm, cộng thêm sự bồi dưỡng xương tủy từ Huyết Sát Ma Công và kinh nghiệm cận chiến giết cả ngàn người, hai tên Tầng Ba như chuồn chuồn bị nhổ cánh.
"Mày... mày giấu giếm tu vi?! Lửa hận bốc lên, nhưng nỗi sợ mơ hồ khiến Lâm Hiên run chân lùi lại một bước nửa nhịp. Vung tay vận toàn bộ lực lượng Luyện Thể Tầng Sáu đấm thẳng vào mặt Lãnh Vô Trần: "Nghiệt súc, chết đi! Phá Băng Quyền!"
Lực lượng ngàn cân đập đến mang theo tiếng gió rít.
Lãnh Vô Trần khẽ cười nhạt, không lách không trốn.
Hắn nâng tay phải, mở xòe năm ngón, bắt dính lấy nắm đấm của Lâm Hiên cách sống mũi chỉ vỏn vẹn một tấc.
Bùm!
Một tiếng va chạm kinh hồn, gạch dưới chân Lãnh Vô Trần vỡ vụn.
Lâm Hiên trợn tròn hai mắt. Nắm đấm dốc dồn tâm huyết của gã bị bàn tay thon gầy của Lãnh Vô Trần giữ chặt cứng như cùm sắt. Dù gã điên cuồng dồn sức đến đỏ gáy, không thể nhích thêm nửa ly, cũng không thể rút về.
"Chỉ... có thế thôi sao?" Giọng nói của Ma Tôn vang lên như thủ thỉ bên tai ác quỷ từ địa ngục vọng lại.
"Lực đạo trống rỗng. Khí kình phân tán. Ngươi đúng là một kẻ phế vật hàng thật giá thật của giới tu hành."
Lãnh Vô Trần siết phắt các ngón tay.
"Á Á Á Á!"
Tiếng gào hét xé họng của Lâm thiếu gia khiến toàn bộ chợ Nam đang sầm uất nháy mắt lặng ngắt như tờ. Những tiếng răng rắc vỡ nát từ các đốt ngón tay, xương bàn tay vang lên lộp độp truyền khắp đường kẽng. Bàn tay kiêu ngạo tung quyền ban nãy nay biến thành một bãi máu thịt lẫn vụn xương nát bét nằm gọn trong tay Lãnh Vô Trần.
Đạt tới Luyện Thể Tầng Sáu, xương cốt cứng như sắt. Nhưng dưới sức kìm kẹp kinh khủng tà dị của Lãnh Vô Trần, nó mềm hệt củ đậu.
Lãnh Vô Trần lỏng tay ném cái cơ thể vặn vẹo rên rỉ của Lâm Hiên xuống đất. Hắn dùng mũi giày dẫm vỡ ngực áo kẻ thù, lạnh lùng rút ra cái hộp gấm quen thuộc.
Mở ra nhìn, mảnh Xích Tuyết Liên Hoa vẫn còn được giữ. Cánh hoa đỏ như máu đập vào mắt Lãnh Vô Trần.
Hắn cúi người, vỗ vỗ lên cái má sưng vù của Lâm Hiên đang khóc ngất đi vì đau đớn.
"Đây là mới lấy lại lãi suất. Ba ngày nữa là gia tộc tỷ thí Lạc Tinh Trấn. Nhớ uống đan dược cho mau lành tay, đến đó đánh trọn một trận."
"Ta thề... Lão tử thề sẽ để phụ thân băm vằm mày ra làm vạn mảnh! Lãnh gia sẽ tự tay trói mày vì đắc tội với nhà họ Lâm!" Lâm Hiên vừa ngậm cả cục máu vừa gào tuyệt vọng.
"Cứ việc. Gọi cả thế giới đến đây cũng được." Lãnh Vô Trần từ từ đứng thẳng dậy, vung vẩy hộp ngọc cất đi, lướt mắt quét qua đám đông xung quanh đang xanh mặt, không một kẻ nào dám mở miệng nửa lời nhằm can ngăn.
Chống đối lại hắn? Năm đó trên Huyết Ma Phong, cả Cửu Châu hội họp còn bị hắn nổ tung chết thảm thiết. Đừng nói vài vũng nước trong Lạc Tinh Trấn nhỏ xíu này.
Ngạo mạn bỏ đi giữa sự khiếp sợ của hàng vạn người, Huyết Ma Tôn giả Lãnh Vô Trần đã thực sự bắt đầu bước đi những bước chân nhuốm máu định mệnh mới tại kiếp luân hồi này.