Chương 3: Giao Dịch Với Các Lão Cửu

~7 phút đọc 1.343 từ

Bóng tối dần buông xuống phủ lấy Lạc Tinh Trấn. Những cơn gió lạnh lẽo thổi qua con đường nhỏ hẹp dẫn đến khu chợ đêm phía Nam — nơi tập trung đủ mọi loại người: từ phường lưu manh, thợ săn yêu thú, cho tới những kẻ chuyên tuồn hàng phi pháp không dám giao dịch giữa thanh thiên bạch nhật.

Lãnh Vô Trần chậm rãi tản bộ trên con phố đen tối. Hắn đã dùng một mảnh vải đen che nửa khuôn mặt để tránh tai mắt. Dù hiện tại đã khôi phục Luyện Thể Tầng Năm, trong mắt hắn, sức mạnh này vẫn quá yếu kém. Nếu gặp sát thủ Luyện Khí Kỳ chân chính tụ khí xuất cơ thể, hắn hoàn toàn bất phân thắng bại.

Hắn cần tài nguyên.

Tiền tệ trong thế giới tu chân ở vùng này là Tinh thạch. Hạ phẩm Tinh thạch cũng là vật xa xỉ đối với tử đệ hạ cấp của Lãnh gia chứ đừng nói một kẻ mang danh 'phế vật'. Trong túi Lãnh Vô Trần hiện tại không có nổi nửa viên hạ phẩm Tinh thạch, chỉ có vài đồng bạc lẻ.

"Hồi phục bằng hút máu dị thú cần mua thú nhục tươi sống hoặc huyết tinh. Lấy gì để mua?"

Lãnh Vô Trần mỉm cười tự giễu. Là Tôn giả đỉnh cấp Cửu Châu năm đó, tài phú đếm không xuể, đan dược chất thành núi, linh thạch trải thay sỏi, nay lại phải đau đầu vì vài viên tiền lẻ phàm nhân.

Nhưng đường đường là đại sư luyện dược, kiêm tông chủ trận pháp đệ nhất thiên hạ, kiếm tiền ở một cái trấn nhỏ bé thế này có khó gì?

Hắn bước chân vào một cửa tiệm rách nát mang tên 'Thông Vạn Giới'. Tên thì vô cùng uy phong, nhưng bên trong chỉ là một cửa hàng cầm đồ tồi tàn, ngập ngụa mùi đồ cổ mốc meo và linh dược cấp thấp để lâu ngày bốc hơi chua lòm.

Trong quầy, một lão già gầy gò, mắt nheo lại như đường chỉ, đang dùng chiếc kính lúp soi một mẩu quặng sắt hỏng, miệng lẩm bẩm chửi rủa.

"Cút đi, tối nay không mở cửa làm ăn." Lão già chẳng buồn ngẩng đầu khi Lãnh Vô Trần bước vào.

Đây là Lão Cửu, kẻ nổi tiếng keo kiệt, buôn gian bán lận nhất cái khu chợ đêm này. Nhưng bù lại, Lão Cửu thu mua mọi thứ không màng xuất xứ và luôn có tiền mặt.

Lãnh Vô Trần không nói một tiếng, đi thẳng đến quầy. Hắn thò tay vào ngực áo, rút ra một mảnh xương thú màu trắng đục tạc thành hình ngọc bội — vật tùy thân cùi bắp nhất của cơ thể cũ.

"Lão Cửu, lão không mở cửa làm ăn, hay là đôi mắt chó của lão không nhìn nổi chân diện mục của bảo bối?"

Lão Cửu khựng lại. Ở cái đất này, kẻ dám nói giọng xấc xược với lão thường bị gã hộ vệ bầm dập vứt ra ngoài đường. Nhưng lão bị âm tiết lạnh tanh, điềm tĩnh của kẻ mang mạng che mặt làm cho tò mò.

Lão ngẩng đầu lên, trừng mắt. "Tiểu tử thối, khẩu khí không nhỏ. Mày có vật gì mà dám làm mất thời gian của lão phu? Một mảnh cốt yêu thú Tầng một thấp kém nứt nẻ này mà gọi là bảo bối?"

Lãnh Vô Trần bật cười, ném thẳng mảnh xương lên bàn. Cạch.

"Với kẻ phàm phu, nó là rác. Với ta, rác cũng biến thành tuyệt bảo. Lão nhìn kỹ đi."

Lãnh Vô Trần đặt một ngón tay lên mảnh xương. Hắn vận chuyển linh khí yếu ớt thuộc về Luyện Thể Tầng Năm, nhưng thay vì chỉ truyền năng lượng vào, hắn dùng linh lực dẫn dắt sát khí tinh thuần ngưng tụ nhờ Huyết Sát Ma Công đi thẳng vào lõi mảnh xương.

Một tia máu mờ ảo xẹt qua mảnh cốt nham nhở. Đột nhiên, từ mảnh xương tưởng như đổ nát kia phát ra một dải sáng màu cam mờ nhạt. Một cỗ nhiệt lượng kinh người phả thẳng vào mặt Lão Cửu, ngay lập tức, hoa văn trên mặt bàn gỗ của lão cháy xém đen kịt.

Lão Cửu hoảng hốt rụt tay lại, văng cả kính lúp.

"Hỏa... Hỏa phù trận! Sao có thể? Mảnh xương Toái Thạch Thử không có thuộc tính hỏa, làm sao có thể dùng nó làm vật dẫn khắc Hỏa trận?!"

Lão Cửu dù là gian thương nhưng vẫn là kẻ am hiểu hàng hóa trong chợ đen. Lão kinh hãi tột độ khi nhận ra mảnh xương vô dụng vừa được dùng làm 'Phù khí' một lần. Khắc trận pháp lên chất liệu cấp thấp đòi hỏi khả năng điều khiển linh khí tinh vi đến mức ngay cả Trận Pháp Sư tam cấp ở phủ thành cũng chưa chắc làm được.

"Hỏa Phá Phù hỏng bét này có thể phát huy sức nổ tương đương một đòn dốc sức của Tu sĩ Luyện Khí Tầng Một." Lãnh Vô Trần nhàn nhạt nói, rút ngón tay lại. Nhiệt lượng lập tức thu liễm. "Ta chỉ làm mẫu. Nếu Lão Cửu cần, ta có thể khắc thêm mười mảnh như vậy."

Mắt Lão Cửu sáng lên như đèn lồng.

Một lá Hỏa bạo phù cấp một trên thị trường đã có giá hai viên Hạ phẩm Tinh thạch. Nếu mảnh xương này uy lực tương đương, mà chi phí làm ra chưa đến một đồng xèng... thì đây là món lợi khổng lồ!

Lão nuốt nước bọt, thay đổi thái độ 180 độ, cười híp mắt.

"Tiểu huynh đệ... không, Đại Sư! Lão Cửu ta mắt mù không nhận ra núi Thái Sơn. Đại Sư muốn... bán thế nào?"

"Ba viên Hạ phẩm tinh thạch một mảnh. Ta sẽ cung cấp cho lão mười mảnh. Lão đem ra ngoài bán năm viên hay sáu viên, bán cho gia tộc nhà nào, là việc của lão. Ta chỉ lấy ba mươi viên Hạ phẩm Tinh thạch."

Lãnh Vô Trần ra một mức giá thấp so với linh phù thật sự để Lão Cửu dễ dàng sinh lời ngắn hạn.

Lão Cửu đảo mắt, lẩm nhẩm tính toán. Ba mươi viên Tinh thạch là một khoản tiền lớn với đám khách vãng lai, nhưng lão thừa sức trả nổi.

"Được! Lão Cửu ta chốt đơn này! Nhưng Đại Sư lấy gì đảm bảo..."

"Lấy danh dự của Huyết– Của ta." Lãnh Vô Trần lạnh lùng cắt ngang. Hắn rút luôn một miếng ngọc sứt và vài mẫu cành củi khô bẻ dưới sân Lãnh gia ra. Ngay trước ánh mắt khiếp đảm của Lão Cửu, ngón tay hắn như bay, điêu khắc những trận văn cực vi mô, phong ấn từng sợi tàn dư Huyết Sát khí vào vật thể.

Trong vòng nửa nén nhang, mười cái 'Hỏa Phá Phù' hình hài rác rưởi đã đặt ngay ngắn trên bàn.

Lão Cửu run rẩy kiểm tra. Không sai! Oai lực bị áp súc bên trong hoàn toàn chân thực!

Lão run rẩy vào trong nhà, bưng ra một chiếc túi da nhỏ ném lên bàn. Khi mở ra, ánh sáng dìu dịu của ba mươi viên linh thạch lấp lánh hắt lên tường.

Lãnh Vô Trần vơ lấy túi Tinh thạch, ném vào ngực áo, quay người định bước đi.

"Khoan đã, Đại Sư!" Lão Cửu gọi giật lại, mồ hôi ướt trán. "Nếu sau này Đại Sư còn kiệt tác gì..."

"Chuẩn bị tiền đi. Lần sau ta đến, giao dịch sẽ không phải con số ba mươi Tinh thạch hèn mọn này đâu." Lãnh Vô Trần không ngoảnh đầu lại, bỏ lại một câu lãnh ngạo rồi biến mất trong bóng đêm.

Có ba mươi viên Tinh thạch.

Lãnh Vô Trần mỉm cười.

Khởi đầu như vậy đối phó với cái L락 Tinh Trấn nhỏ tẹo này, là quá đủ.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí