Chương 5: Sát Ma Vô Niệm
Tin tức Lãnh Vô Trần — phế vật lớn nhất Lạc Tinh Trấn — tay không vặn nát bàn tay của Lâm Hiên, Luyện Thể Tầng Sáu oai tráng, như một trận cuồng phong càn quét qua mọi ngóc ngách của thị trấn ngay trong buổi chiều hôm đó.
Người người bán tín bán nghi. Nhưng khi tận mắt chứng kiến kiệu phu nhà họ Lâm hớt hải khênh vị đại thiếu gia mặt mày biến dạng, tay bọc gạc nhuốm máu chạy thẳng về phủ viện thì không ai dám cười nhạo nữa.
Tại Lãnh phủ, không khí lại chìm trong sự hoang mang tột độ.
"Nghiệt chướng! Đúng là nghiệt chướng!"
Lãnh Bá Thiên, tộc trưởng Lãnh gia, đập mạnh tay xuống bàn trà bằng gỗ lim khiến chiếc chén ngọc bạch ngọc vỡ tan tành.
"Lâm gia là một trong Tứ đại gia tộc, Lâm Hiên lại là đệ tử dòng đích. Thằng oắt con Lãnh Vô Trần đó ăn nhầm gan hùm hay sao mà dám phế một tay của hắn? Lâm Tộc Trưởng đã đưa tối hậu thư, nếu trước hoàng hôn không giao thằng phế vật đó ra chịu tội, Lâm gia sẽ cắt đứt toàn bộ nguồn cung cấp Dược Thiết cho chúng ta!"
Các vị trưởng lão ngồi dọc hai bên điện đường đều nhăn mặt cau mày. Bọn họ còn lạ gì cái thân thể ma ốm của Lãnh Vô Trần. Chuyện nó có thể đánh bại Lâm Hiên Luyện Thể Tầng Sáu, nói thế nào cũng giống chuyện cổ trần gian mọc lông quạ.
Nhưng hậu quả thì rành rành ngay trước mắt.
"Đại ca bớt giận," Nhị trưởng lão vuốt râu mỏng. "Có chăng thằng ranh con đó vớ được vận cứt chó, nhặt được ám khí gì đó ở hậu sơn nên mới giở trò ám toán được Lâm Hiên. Một thằng Luyện Thể Tầng Hai đến chó cũng đánh không lại, lấy đâu ra bản lĩnh thật?"
"Đúng thế!" Tam trưởng lão đập đùi. "Dù nó có lấy đâu ra bản lĩnh, thì đắc tội Lâm gia tội đáng muôn chết. Người đâu! Đến viện Lãnh Băng Nhi trói thằng phế vật đó lại, kéo ra Ngọa Long Nhai giao cho Lâm gia xử trí! Nhanh!"
Bên ngoài gia đường, một tiếng "Tuân lệnh" vang lển. Lão quản gia mang theo một đội gia đinh Luyện Thể Tầng Bốn hùng hổ tiến về tiểu viện tồi tàn phía Tây.
***
Lúc này, trong sân ngập cỏ dại của tiểu viện, Lãnh Vô Trần đang khoanh chân ngồi trên một tảng đá.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm thức, hắn đang điên cuồng luyện hóa ba mươi viên Hạ phẩm Tinh thạch để đẩy nhanh tiến độ trùng cấu thân xác.
Linh khí từ tinh thạch tràn vào cơ thể, hòa cùng huyết khí tinh khiết, từng tấc thịt, mạch máu, và gân cốt đều đang rên rỉ vặn vẹo. Nhưng Lãnh Vô Trần cảm thụ nỗi đau đó bằng một nụ cười thỏa mãn.
Chỉ một canh giờ trôi qua, hai mươi lăm viên tinh thạch bốc thành bột phấn. Luyện Thể Tầng Sáu!
Nhưng vẫn chưa đủ. Huyết Sát Ma Công tiêu hao năng lượng một cách đáng gầm. Nếu là một kẻ khác, ba mươi viên tinh thạch đủ để đột phá từ Tầng Năm lên Tầng Tám. Với hắn, mới chỉ lấp đầy cái dạ dày không đáy của Ma Công được một lớp mỏng.
"Đệ... Trần đệ!"
Tiếng khóc nghẹn ngào của Lãnh Băng Nhi vang lên. Nàng lảo đảo chạy vào sân, sắc mặt nhợt nhạt như giấy, trên trán rịn đầy mồ hôi ướt đẫm mái tóc.
"Tỷ, có chuyện gì?" Lãnh Vô Trần mở mắt, hàn quang chợt lóe.
"Trần đệ, chạy đi... mau chạy đi!" Nàng túm chặt lấy tay áo hắn, kéo xệch đi. "Ta vừa nghe lén bọn a hoàn trong tiểu viện đồn... đệ... đệ đánh gãy tay Lâm Hiên! Gia chủ đã nổi trận lôi đình, sai người đến bắt đệ giao cho Lâm gia chịu tội! Đệ mau trốn qua ngả núi phía Tây, tỷ có giấu một ít bạc..."
Lãnh Vô Trần đứng im như núi.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vòng qua vuốt mái tóc xõa tung của nàng, điềm nhiên mỉm cười.
"Tỷ. Bọn họ muốn tìm đệ sao? Vừa hay, đệ cũng đang muốn tìm bọn họ tính một món nợ cũ. Tỷ cứ vào trong nhà pha một bình trà nóng. Đợi trà ấm, mọi chuyện sẽ xong."
Băng Nhi nghẹn ngào, chưa kịp nói thêm câu nào thì cánh cửa tiểu viện đã bị đạp tung bung bản lề.
Rầm!
"Cẩu nô tài Lãnh Vô Trần! Mau cút ra đây nhận tội!"
Lão quản gia béo ịch, hai tay chống hông, dẫn đầu một đội tám gia đinh cơ bắp cuồn cuộn ập vào sân. Ánh mắt lão độc ác quét qua Lãnh Băng Nhi đang run rẩy, rồi dừng lại ở Lãnh Vô Trần.
"Kêu Lãnh Bá Thiên đến đây nói chuyện với ta," Lãnh Vô Trần chậm rãi lấy tay phủi bụi ở tay áo, nhàn nhạt đáp.
"Láo xược!" Quản gia hét lớn. "Dám gọi thẳng tục danh của tộc trưởng? Tội thêm một bậc! Người đâu, đánh gãy hai chân hắn trước rồi mới xích lại!"
Tám tên gia đinh Luyện Thể Tầng Bốn rút mã tấu và xích sắt xông tới. Ở cái Lạc Tinh Trấn nhỏ bé này, Tầng Bốn đã tính là tinh anh võ sư của gia đình. Đối phó với thằng phế vật Tầng Hai, bọn chúng chẳng thèm nhìn ngang liếc dọc.
Nhưng chúng đâu biết kẻ đang đứng trước mặt là một vực thẳm giết chóc từ địa ngục bò lên.
Lãnh Vô Trần không động thủ. Môi hắn mấp máy một âm thanh không rõ.
"Sát."
Một chữ lạnh lùng bay vào không trung.
Bùm! Bùm! Bùm!
Ba tên dũng hãn nhất lao lên đầu tiên bỗng dưng khựng lại. Mắt bọn chúng trừng lớn đỏ quạch. Dưới áp lực của sát khí ngưng tụ thành thực chất, thần kinh chịu lực kém nhất của chúng bị xé toạc.
Chúng không nổ tung tự sát, nhưng lại quay ngoắt mã tấu, điên cuồng chém thẳng vào những tên gia đinh phía sau. Tiếng thét thất thanh, máu me bắn tung tóe. Chỉ trong vỏn vẹn hai mươi hơi thở, tám tên gia đinh đã chém giết lẫn nhau tới mức toàn bộ tàn tật, máu chảy đầm đìa, gục thành một đống ngổn ngang.
Kỹ thuật 'Huyễn Sát Vô Niệm' của Huyết Ma Tôn giả. Khống chế và gieo rắc sự điên cuồng vào não bộ bằng sát khí. Tuy thân xác hiện tại quá cùi bắp, chỉ ảnh hưởng được vài tên Luyện Thể sơ cấp ngu muội, nhưng thế là quá đủ.
Lão quản gia mập mạp kinh hãi đến mức hai cái chân bủn rủn, ngã phịch xuống đất, vũng nước khai vàng khè chảy tràn ra đũng quần lụa.
Lãnh Vô Trần bước từng bước trên vỉa hè đầy máu, đi đến trước mặt lão quản gia.
"Trở về nói với Lãnh Bá Thiên. Muốn xử tội ta? Rửa cổ sạch sẽ, vác xác đến đây mà quỳ xuống xin lôi."
Một cái tát nhẹ của Lãnh Vô Trần vỗ vào vai lão béo.
Rắc rắc!
Toàn bộ xương vai của lão quản gia vỡ nát như mảnh kính. Lão ố á rú lên thảm thiết rồi lăn ra ngất xỉu.
Lãnh Băng Nhi đứng sững ở hiên nhà, bụm miệng không dám tin vào những gì diễn ra. Đây là đệ đệ của nàng sao? Trông bộ dạng hắn bình thản đi giữa đống tàn xác đẫm máu mà phảng phất uy nghi tựa bậc ma thần vô thiên vô pháp.
Lãnh Vô Trần mỉm cười quay lại, xoa cằm nhìn núi đồ tể nằm chất đống dưới đất.
"Tỷ, xem ra đệ lại làm loạn rồi. Nơi này e là không ở được lâu nữa."