Chương 5: Khảo Hạch Ngoại Môn

~13 phút đọc 2.480 từ

Lôi đài sừng sững giữa Diễn Vũ Trường — một nền đá hoa cương rộng mười trượng, cao ba thước, bốn góc cắm bốn cọc đồng khắc trận pháp bảo hộ. Ánh nắng sáng sớm phủ lên mặt đá, biến nó thành một sân khấu vàng óng.

Hơn ba trăm đệ tử ngoại môn ngồi trên các bậc thang đá xung quanh, chen chúc, xì xào. Phía đối diện, một hàng ghế cao hơn — dành cho nội môn đệ tử đến "quan sát." Vương Thiên Hào ngồi ở ghế giữa, chân gác lên ghế trước, vẻ mặt buồn chán như đang xem một vở kịch mà hắn đã biết kết thúc.

"Khảo hạch ngoại môn năm Giáp Tuất, bắt đầu!" Quản sự Triệu — gã trung niên gầy nhom phụ trách ngoại viện — đứng trên lôi đài, giọng sang sảng. "Quy tắc: đấu loại trực tiếp, thắng năm trận liên tiếp thì đạt tiêu chuẩn nội môn. Cấm dùng pháp bảo, cấm đánh chỗ hiểm, nếu đối phương rơi khỏi đài hoặc bất tỉnh thì thua. Trận cuối — thử thách viên nội môn sẽ ra đài."

Tiếng xì xào rõ hơn.

"Thử thách viên năm nay lại là Vương Thiên Hào..."

"Năm ngoái không ai qua nổi trận cuối. Năm kia cũng vậy."

"Vậy thì khảo hạch có ích gì? Chẳng qua là sân chơi cho hắn thể hiện..."

Trần Dương ngồi ở góc cuối, mặc áo ngoại môn nâu xám, lẫn vào đám đông. Lưu Hạo ngồi bên cạnh, hai tay nắm chặt, mồ hôi ướt lòng bàn tay.

"Dương ca, huynh chắc chưa? Thật sự chắc chưa?"

"Chắc." Trần Dương đáp, nhìn lên lôi đài. Hắn đã nghiên cứu — hai tuần qua, mỗi tối hắn đều xuống sân tập quan sát các đệ tử ngoại môn luyện kiếm. Phân tích phong cách, ưu nhược, nhịp tấn công. Tất cả ghi lại trong đầu, phân loại, đánh tag.

*32 đệ tử đăng ký khảo hạch. 7 người có tu vi Luyện Khí tầng 4+. 3 người tầng 5. Pattern tấn công phổ biến nhất: Thanh Phong Kiếm Quyết bản cơ bản, 7 chiêu, chia làm 3 nhóm — chém ngang, đâm thẳng, quét chéo.*

"Trần Dương!" Quản sự Triệu gọi từ lôi đài. "Trận đầu. Lên đài."

Tiếng cười rộ lên.

"Trần Dương? Cái thằng linh căn hạ phẩm?"

"Luyện Khí tầng hai mà cũng dám đăng ký?"

"Chắc muốn nổi tiếng..."

Trần Dương đứng dậy, bước ra. Lưu Hạo đưa tay nắm tay áo hắn, rồi buông ra, mắt đỏ hoe.

Bước lên lôi đài. Gió thổi, tóc bay. Dưới chân, đá hoa cương lạnh toát.

Đối thủ trận một — Mã Kỳ, Luyện Khí tầng 4, thâm niên ngoại môn ba năm. Thân hình to lớn, vai rộng, tay cầm đại đao. Kiểu đánh trực diện, dựa vào sức mạnh.

*Type: brute force attacker. Ưu: mạnh, tầm đánh rộng. Nhược: chậm, lộ sơ hở khi chém hết chiêu.*

"Bắt đầu!" Quản sự hô.

Mã Kỳ lao tới, đại đao vung lên — gió dao quét qua mặt đài, rít lên xoáy. Một chiêu "Phá Sơn" — Thanh Phong Đao Pháp chiêu thứ ba, chém từ trên xuống, nặng như núi đổ.

Trần Dương bước sang phải — vừa đủ. Lưỡi đao cắm xuống nền đá, tia lửa bắn ra.

Mã Kỳ chưa kịp rút đao, Trần Dương đã xoay người — tay phải vận kiếm khí, chém vào cổ tay đối thủ. Không dùng thanh kiếm — kiếm khí thuần túy, ngưng tụ ở cạnh bàn tay, mỏng như lá lúa.

"Ack!" Mã Kỳ hét, tay tê dại, đại đao rơi. Trần Dương thuận thế đạp vào ngực — Mã Kỳ bay ra khỏi đài, rơi xuống sân, nằm ngửa.

Im lặng.

Rồi tiếng xì xào bùng nổ.

"Một chiêu?! Một chiêu hạ Mã Kỳ tầng 4?!"

"Kiếm khí ngưng tụ ở tay — cái đó... cần ít nhất tầng 4 mới làm được!"

"Thằng này giấu tu vi!"

Trần Dương đứng giữa đài, mặt bình thản. Hắn không quay lại nhìn đám đông — ánh mắt hướng thẳng về phía Vương Thiên Hào.

Vương Thiên Hào đã ngồi thẳng dậy. Chân không gác lên ghế nữa. Mắt nheo lại, nhìn Trần Dương — lần đầu tiên, không phải nhìn xuống.

---

Trận hai. Đối thủ: Hà Tiểu Vũ, Luyện Khí tầng 3, nhanh nhẹn, dùng đoản kiếm.

*Type: speed attacker. Ưu: nhanh, linh hoạt. Nhược: thiếu lực, không chịu được đòn nặng.*

Hà Tiểu Vũ tấn công trước — ba nhát chém liên hoàn, nhanh như gió. Mũi kiếm lóe bạc, vẽ ba đường cong trong không khí.

Trần Dương đỡ hai chiêu, né chiêu thứ ba, rồi bước vào — khoảng cách gần, nơi đoản kiếm mất lợi thế. Tay trái chặn cổ tay Hà Tiểu Vũ, tay phải đặt lên ngực đối phương — đẩy. Linh lực bùng phát từ lòng bàn tay.

Hà Tiểu Vũ bay lùi ba bước, vấp mép đài, xuýt rơi. Cậu ta giơ tay đầu hàng.

"Trận hai, Trần Dương thắng!" Quản sự Triệu tuyên bố, giọng hơi run — ông cũng bất ngờ.

---

Trận ba, Trận bốn — nhanh hơn.

Đối thủ trận ba: Triệu Hùng, tầng 4, thiên về phòng thủ. Trần Dương mất ba chiêu để phá thế phòng ngự, rồi hạ bằng một cú kiếm khí vào vai.

Đối thủ trận bốn: Tôn Lệ, tầng 4, dùng quyền pháp. Tay nhanh, footwork tốt, khó đoán. Trần Dương để cô tấn công ba mươi giây, quan sát pattern — rồi nhận ra: Tôn Lệ luôn nhấn chân trái trước khi đá phải. Hắn đếm nhịp, chờ, và khi chân trái cô nhấn — bước vào, tay kiếm chạm cổ.

"Đầu hàng." Tôn Lệ thở hổn hển, lùi lại. Trong mắt cô, không có tức giận — có gì đó giống sự tò mò.

Bốn trận. Bốn thắng. Trần Dương đứng giữa lôi đài, không hổn hển, không chảy mồ hôi. Như thể bốn trận đấu vừa rồi chỉ là unit test — chạy qua cho hoàn thành, chưa phải production.

Dưới đài, Lưu Hạo đã khóc. Hai tay nắm chặt, mắt đỏ, miệng mở nhưng không ra tiếng.

Xung quanh, ba trăm đệ tử ngoại môn im lặng. Cái im lặng nặng hơn cả tiếng hò reo — bởi vì họ đang chứng kiến điều không thể xảy ra.

Một đứa linh căn hạ phẩm, đệ tử hạng bét, bị coi như rác — đang đứng giữa lôi đài, bất bại.

---

"Trận năm." Quản sự Triệu hắng giọng. "Thử thách viên nội môn — Vương Thiên Hào."

Vương Thiên Hào đứng dậy. Áo nội môn xanh biếc phần phật trong gió. Hắn bước lên lôi đài, từng bước chậm rãi, mỗi bước giẫm lên bậc thang đá — nặng, có chủ đích. Linh áp tầng 5 tỏa ra, ép xuống mặt đài.

Hắn dừng cách Trần Dương năm bước.

"Ngươi giấu tu vi." Vương Thiên Hào nói, giọng lạnh. "Tầng mấy?"

Trần Dương nhìn thẳng vào mắt hắn. Lần đầu tiên kể từ khi quen nhau — nhìn thẳng, không cúi, không tránh.

"Bằng ngươi." Hắn đáp.

Linh áp của Trần Dương bùng phát — tầng năm. Hai luồng linh áp va vào nhau giữa không khí, tạo thành sóng gió, thổi tung bụi đá.

Tiếng hít hà từ khán đài.

"Tầng năm?! Hắn mới có mười sáu tuổi!"

"Linh căn hạ phẩm mà lên tầng năm trong... bao lâu?"

"Không thể tin được..."

Vương Thiên Hào nghiến răng. Mắt hắn không còn vẻ buồn chán — chỉ còn sự tức giận, sôi sục như nham thạch dưới lớp băng.

"Bắt đầu!" Quản sự hét.

Vương Thiên Hào rút kiếm — một thanh trường kiếm xanh biếc, kiếm khí phủ lên lưỡi kiếm, tỏa ra ánh lạnh. "Thanh Phong Thất Kiếm" — kiếm pháp chính truyền nội môn, bảy chiêu liên hoàn, mạnh gấp đôi bản cơ bản ngoại viện.

Chiêu thứ nhất — "Phong Khởi Vân Dũng." Kiếm quét ngang, kiếm khí hóa thành lưỡi liềm gió, bay thẳng vào mặt Trần Dương.

Trần Dương nghiêng người. Lưỡi liềm gió sượt qua vai, cắt rách vạt áo.

Chiêu thứ hai — "Cuồng Phong Loạn Vũ." Bảy nhát kiếm liên hoàn, mỗi nhát từ một góc khác nhau, nhanh đến mức tạo thành bức tường kiếm khí.

Trần Dương lùi ba bước, hai bước, một bước — đỡ, né, đỡ. Tay trái tê dại vì chấn động. Kiếm pháp nội môn mạnh hơn nhiều so với ngoại môn — cùng tầng 5, nhưng kỹ thuật chênh lệch.

*Diff: cùng version, nhưng hắn có thêm plugins. Thanh Phong Thất Kiếm mạnh hơn bản cơ bản 40-60%. Nếu đấu trực diện — bất lợi.*

Chiêu thứ ba — "Sơn Phong Liệt." Kiếm đâm thẳng, mũi kiếm nhắm ngực. Nhanh, mạnh, chính xác.

Trần Dương không né — hắn bước sang bên, tay phải đặt lên thân kiếm đối phương, thuận theo lực đẩy qua. Bốn lạng bạt ngàn cân — kiếm trượt qua, Vương Thiên Hào mất thăng bằng nửa giây.

Nửa giây đó — Trần Dương xoay người, đầu gối cong, hạ thấp trọng tâm. Tay phải ngưng tụ kiếm khí, vẽ một đường thẳng trong không — đơn giản, không hoa mỹ, nhưng chính xác đến từng milimét.

Đường kiếm chạm vào cổ tay Vương Thiên Hào. Không cắt — chỉ chạm. Nhưng kiếm khí xuyên qua da, làm tê liệt kinh mạch tay.

"AARGH!" Vương Thiên Hào hét, kiếm rơi. Tay phải mất cảm giác, buông thõng.

Hắn lùi lại, mắt đỏ ngầu. Tay trái nhặt kiếm, đổi tay — nhưng tay trái yếu hơn nhiều.

Trần Dương đứng yên, chờ.

*Pattern nhận diện hoàn thành,* hắn nghĩ. *Thanh Phong Thất Kiếm — 7 chiêu. Chiêu 1: quét ngang. Chiêu 2: liên hoàn. Chiêu 3: đâm thẳng. Chiêu 4, 5, 6, 7 — chưa thấy. Nhưng... đây là derived version từ Thanh Phong Kiếm Quyết cơ bản. Structure giống nhau, chỉ thêm biến thể.*

*Và ta đã đọc hết cả Thanh Phong Kiếm Quyết — Quyển Thượng lẫn Quyển Hạ.*

Vương Thiên Hào gầm gừ, lao tới. Tay trái vung kiếm — chiêu thứ tư, "Hàn Phong Thấu Cốt." Kiếm khí đông cứng không khí, nhiệt độ xung quanh giảm xuống, hơi lạnh phủ lên mặt đài.

Trần Dương đã biết trước. Chiêu bốn trong bản cơ bản là "Đông Phong Sương" — cùng hệ, cùng nguyên lý. Hắn biết điểm yếu: góc chết ở phía dưới bên trái, nơi kiếm khí mỏng nhất.

Hắn lao vào. Cúi thấp, trượt dưới lưỡi kiếm — lạnh cắt qua lưng, rách thêm một đường trên áo — rồi đứng dậy ngay sau lưng Vương Thiên Hào.

Tay phải đặt lên lưng đối thủ. Đẩy.

Linh lực bùng phát từ lòng bàn tay — mạnh, dồn dập, như sóng đánh vào bờ đá. Long Châu trong đan điền rung lên — bổ sung thêm một tia năng lượng, đẩy lực đấm mạnh thêm ba mươi phần trăm.

Vương Thiên Hào bay ra — bay qua mép đài — rơi xuống sân, lưng đập xuống đất, bụi bay mù mịt.

Im lặng.

Rồi — tiếng la hét vỡ vụn bật ra từ ba trăm cái miệng cùng lúc.

"THẮNG RỒI! HẮN THẮNG RỒI!"

"Trần Dương! Trần Dương hạ Vương Thiên Hào!"

"NĂM TRẬN TOÀN THẮNG!"

Lưu Hạo nhảy lên, khóc ngất, ôm người bên cạnh — một đệ tử lạ hoắc — kêu "Dương ca thắng rồi! Dương ca thắng rồi!" Đệ tử lạ bị ôm cứng, mặt ngơ ngác, nhưng cũng cười.

Dưới sân, Vương Thiên Hào nằm đó, mắt trợn trừng nhìn trời. Hắn không bất tỉnh — nhưng ước gì mình bất tỉnh. Bởi vì tỉnh — hắn nghe được ba trăm người đang cười, đang reo, đang vỗ tay cho kẻ đã đánh bại hắn.

"Trận năm, Trần Dương thắng!" Quản sự Triệu tuyên bố, giọng run — lần này là run vì xúc động. "Đạt tiêu chuẩn thăng hạng nội môn!"

Trần Dương đứng giữa lôi đài, gió thổi. Áo rách hai chỗ, tay trái hơi tê, nhưng lưng thẳng. Hắn nhìn xuống Vương Thiên Hào — đang được hai tay sai dìu dậy, mặt trắng bệch, mắt đầy sự kinh hoàng và thù hận.

Ánh mắt đó — Trần Dương nhớ rất rõ. Trong kiếp trước, hắn từng thấy ánh mắt đó ở một CTO bị junior developer vạch trần lỗi hệ thống trước meeting toàn công ty. Sự xấu hổ, sự tức giận, và — nguy hiểm nhất — sự quyết tâm trả thù.

*Vương Thiên Hào không phải là threat chính,* Trần Dương nghĩ, quay đi. *Threat chính là Vương trưởng lão. Hắn thua — ông nội hắn sẽ ra tay.*

*Bug đã trigger. Escalation incoming.*

Bên khán đài nội môn, một người đã đứng dậy từ lúc nào — cao, gầy, mặt góc cạnh, mắt sáng. Áo nội môn xanh biếc, kiếm đeo lưng, đứng thẳng như cây tùng.

Lý Thanh Vân.

Hắn nhìn Trần Dương, gật đầu một cái — nhẹ, chậm, đầy ý nghĩa. Như nói: *Ta thấy ngươi rồi.*

Trần Dương gật đầu lại. Một cái gật — nhẹ, chậm, bằng nhau.

*Potential ally confirmed,* hắn nghĩ. *Handshake protocol thành công.*

Hắn bước xuống lôi đài. Lưu Hạo lao tới, ôm chầm lấy, khóc ướt cả vai áo rách.

"Dương ca! Huynh... huynh giỏi quá! Tiểu đệ... tiểu đệ tự hào quá!"

"Buông ra, đè gãy xương ta rồi." Trần Dương nói, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên — rất nhẹ, rất nhanh, nhưng Lưu Hạo thấy.

"Huynh cười! Huynh cười rồi!" Lưu Hạo kêu, khóc to hơn.

Trần Dương thở dài. *Teamwork khó nhất không phải là code — mà là quản lý cảm xúc của đồng nghiệp.*

Nhưng hắn không gỡ tay Lưu Hạo ra. Để yên. Để anh béo này khóc cho đã.

Trên bầu trời, mây trắng trôi qua đỉnh Thanh Phong Sơn — chậm rãi, bình thản, như cuộc đời vẫn tiếp tục bất kể dưới kia có ai thắng, có ai thua.

Và ở lầu cao nhất của Thanh Phong đại điện, một bóng người đứng bên cửa sổ, nhìn xuống Diễn Vũ Trường. Áo trắng, tóc bạc búi cao, khuôn mặt uy nghiêm nhưng không lạnh — Tông chủ Thương Vân.

Bà nhìn Trần Dương. Nhìn rất lâu.

Rồi — góc miệng bà hơi nhếch.

"Thú vị," bà nói khẽ. Giọng bà nhẹ như gió — nhưng trong mắt bà, có thứ gì đó lóe lên. Sự tò mò. Sự kỳ vọng. Và — ẩn sâu bên dưới — sự lo lắng.

Bởi vì bà cảm nhận được — trong đan điền đứa trẻ mười sáu tuổi kia, có thứ gì đó... rất cổ xưa. Rất mạnh. Và rất, rất nguy hiểm.

Long Châu.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí