Chương 6: Bước Vào Nội Môn

~12 phút đọc 2.349 từ

Nội viện Thanh Phong Tông nằm ở lưng chừng núi — cao hơn ngoại viện ba trăm bậc đá, không khí linh khí đặc gấp đôi. Từ đây nhìn xuống, ngoại viện chỉ còn là một mảng màu nâu xám mờ mờ dưới sương sớm.

Trần Dương đứng trước cổng nội viện — hai cánh cổng gỗ quý khắc rồng phượng, cao ba trượng, nặng ít nhất ngàn cân. Hai vệ sĩ đứng hai bên, Luyện Khí tầng 7, nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét rồi gật đầu khi thấy lệnh bài mới.

Lệnh bài nội môn — miếng ngọc xanh biếc, khắc tên "Trần Dương" và ba chữ "Nội Môn Đệ Tử" bằng triện thư. Nặng trong tay, lạnh, nhưng ấm lòng.

Lưu Hạo đứng ở bậc cuối cùng — ranh giới giữa ngoại viện và nội viện. Hắn không được vào.

"Dương ca..." Lưu Hạo mắt đỏ hoe — lại khóc, thằng này khóc chuyên nghiệp hơn tu luyện. "Huynh... huynh nhớ ăn đúng bữa, đừng có tu luyện quên ăn..."

"Ta biết." Trần Dương quay lại, vỗ vai Lưu Hạo. "Mỗi sáng Chủ nhật, ngoại viện được lên thư viện nội viện đọc sách. Ta sẽ đợi ở đó."

Lưu Hạo gật đầu, lau mắt, cố cười.

Trần Dương bước qua cổng. Không quay đầu lại — không phải vì không lưu luyến, mà vì hắn biết nếu quay lại, Lưu Hạo sẽ khóc to hơn.

*Mỗi lần deploy lên production, đều phải rời khỏi dev environment,* hắn nghĩ. *Nhưng dev server vẫn luôn ở đó.*

---

Phòng ở nội viện — khác biệt trời vực so với ngoại viện.

Mỗi đệ tử nội môn có phòng riêng — tám trượng vuông, giường gỗ trầm hương, bàn đá cẩm thạch, cửa sổ nhìn ra thác nước. Linh khí trong phòng dày đặc đến mức thở vào cũng cảm nhận được — như uống nước thay vì hít không khí.

Nhưng thứ khiến Trần Dương hào hứng nhất không phải phòng ở.

Mà là Tàng Kinh Các.

Ba tầng. Tầng một: pháp quyết cơ bản, mở cho tất cả nội môn. Tầng hai: pháp quyết trung cấp, cần đóng góp điểm công hoặc được trưởng lão cho phép. Tầng ba: cấm — chỉ chân truyền đệ tử và trưởng lão.

Trần Dương bước vào tầng một, và — hắn thở hắt ra.

Sách. Sách khắp nơi. Giá sách bằng gỗ tùng đen, cao đến trần, xếp thành mười hai hàng dọc. Mỗi giá chứa hàng trăm cuốn — cuộn trúc giản, sách vải, bản khắc đá thu nhỏ. Mùi giấy cũ pha lẫn mùi mực trầm hương — mùi mà Trần Dương, cả kiếp trước lẫn kiếp này, chưa bao giờ thấy chán.

"Ha..." Hắn thở ra, mắt sáng lên. Đây — đây mới là thiên đường.

*Nếu Vạn Thú Lâm là production environment, thì đây là Stack Overflow + GitHub + toàn bộ documentation mà ta từng mơ ước.*

Hắn bắt đầu đọc.

Không phải đọc từng cuốn rồi quay lại — hắn đọc theo hệ thống. Tối Ưu Kinh Mạch Pháp vốn là phương pháp phân tích, giờ hắn áp dụng vào kiếm quyết.

Ngày đầu tiên: quét toàn bộ mục lục tầng một. 47 bộ kiếm quyết, 23 bộ đao pháp, 15 bộ quyền pháp, 8 bộ thương pháp, và 12 bộ thân pháp. Tổng 105 bộ công pháp.

Ngày thứ hai đến ngày thứ mười: đọc hết 47 bộ kiếm quyết.

Không phải đọc để thuộc — đọc để **phân tích**. Mỗi bộ kiếm quyết, hắn trích xuất: nguyên lý core (tốc độ? lực? biến hóa?), pattern tấn công (trực tuyến? vòng cung? xoáy?), điểm yếu (frame nào lộ sơ hở? chiêu nào chuyển tiếp chậm?), và synergy (có thể kết hợp với bộ nào khác không?).

47 bộ kiếm quyết. 47 file phân tích. Trong đầu hắn, chúng không còn là những cuốn sách riêng lẻ — chúng là 47 module, mỗi module có API riêng, có input/output riêng, có strengths và weaknesses riêng.

Và khi 47 module nằm cạnh nhau — pattern bắt đầu hiện ra.

*Thanh Phong Kiếm Quyết thiên về tốc độ, nhưng thiếu biến hóa. Huyền Thuỷ Kiếm Pháp nhiều biến hóa nhưng thiếu lực. Liệt Hoả Kiếm Quyết mạnh về lực nhưng chậm. Hàn Băng Kiếm Pháp tốt ở phòng thủ nhưng kém tấn công...*

*Nếu — nếu ta lấy core principle của từng bộ, bỏ phần thừa, kết hợp thành một framework tổng hợp...*

*Microservices architecture cho kiếm thuật.*

---

"Ngươi lại đây nữa à?"

Giọng nói — trầm, thẳng thắn, hơi cộc — vang lên sau lưng Trần Dương.

Hắn ngẩng lên khỏi cuốn "Minh Nguyệt Kiếm Quyết — Quyển Thượng." Đã bốn ngày liên tiếp ngồi ở Tàng Kinh Các từ sáng đến tối, hắn gần như quên thế giới bên ngoài tồn tại.

Lý Thanh Vân đứng ở cuối hàng sách, tay cầm cuốn "Thanh Phong Cơ Bản Kiếm Pháp — Thuyết Giải." Cao hơn Trần Dương nửa đầu, vai rộng, mặt góc cạnh, mắt thẳng — kiểu người nhìn vào là biết không thích nói vòng vo.

"Bốn ngày liên tiếp," Lý Thanh Vân nói, ngồi xuống đối diện. "Từ giờ Mão đến giờ Hợi. Ngươi đọc kiếm quyết như ăn cơm."

"Ta đọc cơm cũng nhanh không kém." Trần Dương đáp, mặt bình thản.

Lý Thanh Vân nhìn hắn ba giây, rồi — bật cười. Tiếng cười ngắn, gọn, như một tiếng kiếm chém vào không.

"Ngươi vui tính hơn ta tưởng." Hắn ngồi xuống, đặt sách lên bàn. "Lý Thanh Vân. Nội môn đệ tử, Luyện Khí tầng 6. Ngươi đã biết tên ta rồi — Vương Thiên Hào hét khá to hôm đó."

"Trần Dương. Vừa lên nội môn." Trần Dương gấp sách, nhìn thẳng. "Ngươi điều tra Vương Thiên Hào."

Không phải câu hỏi. Lý Thanh Vân cũng không phủ nhận.

"Phải." Hắn nói, giọng trầm xuống. "Nửa năm nay, Vương Thiên Hào thu linh thạch từ ngoại viện, ép người, đánh người. Ta nộp đơn lên trưởng lão hội hai lần — cả hai lần bị 'thất lạc.'" Lý Thanh Vân nghiến răng. "Vương trưởng lão ém đi. Lão ta không chỉ bao che cháu — lão ta có vấn đề lớn hơn."

Trần Dương gật đầu. "Ta biết."

Lý Thanh Vân nhướng mày. "Ngươi biết?"

"Một đệ tử quản lý ngoại viện sáu tháng, cháu thu linh thạch bất hợp pháp, không ai dám phản đối, hai lần đơn tố cáo bị ém — đây không phải là 'nuông chiều cháu nội.' Đây là hệ thống." Trần Dương nói chậm, rành mạch. "Vương trưởng lão có business riêng. Cháu hắn chỉ là front — của hàng. Lão ta mới là boss."

Lý Thanh Vân im lặng. Nhìn Trần Dương — ánh mắt thay đổi. Từ tò mò sang nể phục, rồi sang quyết tâm.

"Ngươi muốn làm gì?" Lý Thanh Vân hỏi.

"Bây giờ? Đọc sách." Trần Dương nhấc cuốn Minh Nguyệt Kiếm Quyết lên. "Thu thập data rồi mới hành động. đừng có fix bug khi chưa hiểu root cause."

Lý Thanh Vân nhíu mày. "Data? Bug? Root cause? Ngươi nói cái gì?"

*Quên — jargon IT kiếp trước, không ai hiểu ở đây.* Trần Dương hắng giọng.

"Ý ta là — ta cần thêm thời gian. Chưa đủ mạnh, chưa đủ bằng chứng. Nếu tố cáo bây giờ, Vương trưởng lão sẽ ém lần nữa, và lần này — sẽ không chỉ ém đơn."

Lý Thanh Vân gật đầu, trầm ngẩm. "Đúng. Lão ta Trúc Cơ trung kỳ. Chúng ta — hai thằng Luyện Khí — chống kiểu gì."

"Vậy nên. Đọc sách. Luyện kiếm. Mạnh lên." Trần Dương nói. "Và — chờ cơ hội."

"Chờ bao lâu?"

"Đến khi có một người đủ mạnh và đủ công bằng để nghe chúng ta nói."

*Tông chủ Thương Vân,* Trần Dương nghĩ nhưng không nói ra. *Nhưng chưa đến lúc.*

Lý Thanh Vân nhìn hắn, rồi gật đầu — chậm, nặng, dứt khoát.

"Được. Ta chờ." Hắn đứng dậy. "Nhưng ta không giỏi chờ. Nên — ngươi đọc sách, ta luyện kiếm. Ai mạnh trước thì đi trước."

"Deal." Trần Dương đáp.

Lý Thanh Vân bước ra cửa, rồi dừng. "À — ngươi đánh Vương Thiên Hào hôm đó. Chiêu cuối — cú đẩy vào lưng. Linh lực đó... mạnh hơn tầng 5 bình thường. Ngươi giấu cái gì?"

Trần Dương mỉm cười — khẽ, nhẹ, không trả lời.

Lý Thanh Vân nhìn, rồi phẩy tay. "Được rồi, giữ bí mật đi. Ta không ép." Hắn bước đi, bóng lưng thẳng tắp biến sau hàng sách.

*Ally acquired,* Trần Dương nghĩ. *Trust level: medium. Sẽ tăng theo thời gian.*

---

Ngày thứ mười lăm ở nội viện.

Trần Dương đã đọc xong 47 bộ kiếm quyết tầng một. Trong đầu hắn, 47 hệ thống kiếm thuật đã được giải mã, phân tích, và — sẵn sàng tái cấu trúc.

Đêm. Phòng riêng. Cửa sổ mở, ánh trăng tràn vào.

Hắn ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt. Long Châu trong đan điền phát sáng dìu dịu, rung nhẹ — như biết hắn sắp làm điều gì đó quan trọng.

*47 bộ kiếm quyết. 47 module. Mỗi module có core principle riêng. Bây giờ — refactor.*

Hắn bắt đầu trong tâm trí.

Bước 1: Trích xuất core principle từ mỗi bộ. - Thanh Phong: tốc độ + gió - Huyền Thuỷ: biến hóa + nước - Liệt Hoả: sức mạnh + lửa - Hàn Băng: phòng thủ + băng - Minh Nguyệt: chính xác + ánh sáng - ...

Bước 2: Loại bỏ duplicate logic. Nhiều bộ kiếm quyết chia sẻ cùng nguyên lý cơ bản — khác nhau chỉ ở biến thể. Trần Dương gom chúng lại, giữ bản tốt nhất.

47 module → 12 core principles.

Bước 3: Thiết kế interface. Mỗi core principle trở thành một "chiêu thức gốc" — không phải chiêu cố định, mà là template. Khi chiến đấu, chọn template → fill parameter → execute.

Bước 4: Kết nối. 12 chiêu thức gốc phải chuyển đổi mượt mà giữa các chiêu — tốc độ → sức mạnh → biến hóa → phòng thủ — không có gap, không có delay.

*Tối Ưu Kinh Mạch Pháp cho kiếm thuật,* hắn nghĩ. *Không phải 47 bộ riêng lẻ. Mà là một framework — Vạn Pháp Kiếm Quyết.*

Long Châu rung mạnh — đồng ý. Một tia năng lượng vàng kim tỏa ra, len vào kinh mạch tay phải, tay trái, chân — toàn thân. Như thể nó đang giúp hắn... compile.

Trần Dương mở mắt. Nhảy xuống giường, đứng giữa phòng. Ra kiếm.

Chiêu đầu tiên — tốc độ. Thanh Phong core, nhưng quỹ đạo lấy từ Minh Nguyệt, lực lấy từ Liệt Hoả. Kiếm khí bùng phát từ đầu ngón tay, vẽ một đường cong trong không — nhanh đến mức không khí rít lên.

Chiêu thứ hai — chuyển sang phòng thủ. Hàn Băng core, nhưng footwork lấy từ Huyền Thuỷ. Thân xoay, kiếm quay, tạo thành vòng tròn linh khí trước ngực — từ tấn công sang phòng thủ trong 0.3 giây.

Chiêu thứ ba — biến hóa. Huyền Thuỷ core, nhưng ending lấy từ Thanh Phong — một nhát cắt ngang, bất ngờ, từ góc mà không ai ngờ.

Ba chiêu. Mười hai giây. Mượt mà. Không gap.

Trần Dương đứng lại, thở nhẹ. Tay hơi run — không phải vì mệt, mà vì phấn khích.

*Nó hoạt động,* hắn nghĩ. *Vạn Pháp Kiếm Quyết v0.1 — alpha release. Còn thô, còn nhiều bug, nhưng — core logic chạy được.*

Hắn cười — lần đầu tiên kể từ khi xuyên tới thế giới này, cười thật sự. Không phải nhe răng, không phải nhếch mép — mà cười, mắt sáng, khóe miệng cong lên, như đứa trẻ vừa ghép xong mô hình lego phức tạp nhất đời.

*47 bộ kiếm quyết, không ai kết hợp được — bởi vì không ai nghĩ đến software architecture. Họ coi mỗi bộ là một sản phẩm độc lập. Nhưng ta — ta coi chúng là code. Và code — luôn có thể refactor.*

Bên ngoài, gió đêm thổi từ đỉnh núi xuống, mang theo mùi tùng bách quen thuộc. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, rơi lên sàn gỗ — vẽ thành những vệt sáng bạc.

Và trong bóng tối — rất xa, ở phía tây nội viện, phòng làm việc của trưởng lão — Vương Phục Hải ngồi trước bàn, mắt lạnh như rắn.

Trước mặt lão là một phong thư đen, đóng dấu sáp đỏ — ấn tín của một tổ chức mà không ai trong Thanh Phong Tông biết lão có liên hệ. Hắc Thương Hội — tổ chức buôn bán đan dược, pháp bảo, và... đệ tử tài năng chui.

"Trần Dương..." Lão thì thầm, ngón tay gõ nhẹ lên phong thư. "Linh căn hạ phẩm mà đột phá nhanh như vậy... ngươi có bí mật."

Giọng lão chậm rãi, nhưng trong mắt lão — sự tham lam lóe lên như ngọn lửa.

"Và bí mật — ta sẽ lấy."

Lão mở phong thư, viết thêm một dòng ở cuối: *"Cần người điều tra đệ tử tên Trần Dương, nội môn Thanh Phong Tông. Mục tiêu: xác định nguồn gốc đột phá bất thường. Phần thưởng: 500 viên trung phẩm linh thạch."*

Đóng dấu. Gửi đi. Mực đen trên giấy — như nọc độc ngấm vào đêm.

Trần Dương không biết. Hắn vẫn đang luyện kiếm trong phòng, mồ hôi lấm tấm, nụ cười trên môi. Vạn Pháp Kiếm Quyết vẫn đang chạy — chiêu thứ tư, thứ năm, thứ sáu — mỗi chiêu mượt hơn chiêu trước.

*Version 0.1, build 1,* hắn nghĩ, ra chiêu thứ bảy. *Đến lúc submit pull request vào production.*

Nhưng production — không bao giờ êm đẹp như development environment.

Và Trần Dương sắp hiểu — hiểu rất rõ ràng — rằng ở thế giới tu luyện, bug lớn nhất không phải nằm trong code.

Mà nằm trong lòng người.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí