Chương 4: Kẻ Bắt Nạt
Sáng sớm, chuông tu luyện vang khắp ngoại viện — ba tiếng ngân dài, như tiếng gõ của một thế giới nhắc nhở: ngươi vẫn ở đáy.
Trần Dương mở mắt. Tia nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa gỗ mục, rơi vào đúng mắt trái hắn — chính xác, đúng giờ, như một cái cron job của trời đất.
"Dương ca, dậy chưa?" Lưu Hạo ở giường dưới đã ngồi dậy từ lúc nào, mặt mũi còn ngái ngủ nhưng tay đã cầm sẵn hai cái bánh nếp. "Em lấy phần cho huynh rồi, hôm nay là bánh nhân đậu đỏ."
"Cảm ơn." Trần Dương nhảy xuống giường, chân chạm đất nhẹ nhàng — nhẹ hơn một tuần trước. Luyện Khí tầng ba, cơ thể đã linh hoạt hơn đáng kể. Mỗi bước đi, hắn cảm nhận linh khí trong không khí chạm vào da, len lỏi qua lỗ chân lông — cảm giác mà tuần trước hoàn toàn không có.
"Huynh..." Lưu Hạo nhìn hắn, ngập ngừng. "Hôm nay là ngày phát linh thạch hàng tháng ở Khố Phòng. Cái đó..."
"Sao?"
Lưu Hạo cắn môi. "Vương sư huynh — Vương Thiên Hào — hay chặn người ở cổng Khố Phòng. Ai yếu thì bị ép nộp một nửa linh thạch cho hắn. Ai không chịu thì..." Lưu Hạo đưa tay chỉ vào vết bầm trên cánh tay mình, đã chuyển sang màu xanh nhạt.
Trần Dương nhìn vết thương. Anh béo này bị đánh mà không dám kể. Hắn ghi nhận thông tin, giọng bình thản: "Bao lâu rồi?"
"Nửa năm. Kể từ khi Vương trưởng lão được bổ nhiệm quản lý ngoại viện." Lưu Hạo thở dài. "Ai dám phản đối? Ông nội hắn là Trúc Cơ trung kỳ, ngoại viện ai chống nổi?"
Trần Dương gật đầu, không nói gì thêm. Hắn ăn hết cái bánh nếp — mềm, dẻo, nhân đậu đỏ ngọt nhẹ — rồi đi rửa mặt.
Trong đầu, hắn đang lập bảng.
*Ticket #001: Vương Thiên Hào — Luyện Khí tầng 5, backer: Vương trưởng lão (Trúc Cơ trung kỳ). Hành vi: cưỡng thu linh thạch, bạo lực. Risk level: HIGH. Giải quyết ngay: KHÔNG — chưa đủ data.*
*Ticket #002: Vương trưởng lão — quản lý ngoại viện 6 tháng. Khả năng tham nhũng: CAO. Cần thu thập bằng chứng trước khi escalate.*
---
Cổng Khố Phòng đông nghịt.
Hơn trăm đệ tử ngoại môn xếp hàng dài, mặt mũi căng thẳng — không phải vì sợ phải chờ, mà vì cái bóng đứng ngay cổng.
Vương Thiên Hào.
Hắn đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, áo đệ tử nội môn xanh biếc sạch sẽ — khác hẳn màu nâu xám bẩn thỉu của đám ngoại môn. Đằng sau hắn, hai tên đệ tử ngoại môn — tay sai, loại bán linh hồn để được bảo kê — đứng chắn hai bên.
"Tiếp theo." Vương Thiên Hào nói, giọng lười biếng.
Một đệ tử gầy nhom, mặt tái mét, run rẩy bước lên. "V-Vương sư huynh..."
"Hai phần ba." Vương Thiên Hào giơ ba ngón tay. "Tháng này ta cần thêm. Ông nội ta bảo ngoại viện cần đóng góp cho... dự án xây dựng."
"Nhưng..." Đệ tử kia mắt đỏ hoe. "Tiểu đệ chỉ nhận được ba viên linh thạch... nếu nộp hai viên thì..."
"Thì sao?" Vương Thiên Hào nghiêng đầu, mỉm cười. Nụ cười đó — lịch sự, nhẹ nhàng — lạnh hơn cả kiếm.
Đệ tử kia cúi đầu, tay run, đặt hai viên linh thạch lên bàn tay Vương Thiên Hào. Mắt hắn ướt, nhưng không dám khóc.
Trần Dương đứng cách đó năm mét, nhìn toàn cảnh. Hắn đếm — đã bảy người nộp linh thạch. Mỗi người nộp từ một nửa đến hai phần ba. Vương Thiên Hào thu được tổng cộng khoảng mười lăm viên — đủ mua ba viên Tụ Khí Đan trung phẩm.
*Thu nhập thụ động từ việc bắt nạt kẻ yếu,* Trần Dương nghĩ. *Business model ổn định, margin cao, zero cost. Chỉ có điều — model này dựa trên một assumption: không ai dám phản kháng.*
"Ei, thằng ở dưới cùng kia."
Trần Dương ngẩng lên. Vương Thiên Hào đang nhìn thẳng vào hắn.
"Trần Dương phải không? Nghe nói ngươi vừa làm nhiệm vụ Bách Thảo Viên một mình?" Vương Thiên Hào bước tới, từng bước chậm rãi. Linh áp Luyện Khí tầng 5 tỏa ra — nặng trĩu, đè lên vai Trần Dương như một tảng đá vô hình.
Mấy đệ tử xung quanh lùi lại.
Trần Dương đứng yên. Linh áp tầng 5 đè lên tầng 3 — khó chịu, như đang chạy app nặng trên máy cấu hình thấp. Nhưng chịu được.
"Vâng, là tại hạ." Trần Dương đáp, giọng bình thản.
"Giỏi nhỉ." Vương Thiên Hào dừng cách hắn một bước, mắt nheo lại. "Bách Thảo Viên mà cũng dám vào một mình. Gan lớn. Nhưng — gan lớn ở Thanh Phong Tông thường không sống lâu."
Hắn giơ tay — lòng bàn tay ngửa lên.
"Linh thạch. Tất cả. Coi như... phí bảo hộ." Vương Thiên Hào mỉm cười. "Ngươi mới chỉ là Luyện Khí tầng hai, đệ tử ngoại môn hạng bét. Đừng tưởng làm được một nhiệm vụ là ghê gớm lắm."
*Tầng hai?* Trần Dương nhận ra — Vương Thiên Hào không biết hắn đã đột phá tầng ba. Thông tin không đối xứng — lợi thế lớn nhất trong mọi cuộc đàm phán.
Hắn cúi đầu. Nhẫn nhịn.
"Tại hạ... không có nhiều linh thạch." Trần Dương móc túi, đưa ra hai viên. Thật ra hắn còn năm viên nữa giấu trong đan điền — Long Châu có thể lưu trữ vật thể nhỏ, một tính năng hắn phát hiện hai ngày trước.
Vương Thiên Hào cầm hai viên linh thạch, nhìn qua, rồi nhếch mép. "Ít thế? Ngươi kiếm được bao nhiêu từ Bách Thảo Viên?"
"25 lượng bạc. Mua hai viên Tụ Khí Đan hết 20 lượng. Còn 5 lượng mua gạo." Trần Dương đáp — nửa thật nửa giả, giọng bình thản đến mức hoàn hảo.
Vương Thiên Hào nhìn hắn ba giây, rồi phẩy tay. "Lần sau, nhớ nộp đủ. Cút."
Trần Dương cúi đầu, lùi lại, hòa vào đám đông.
Lưu Hạo chờ ở góc, mặt trắng bệch. "Dương ca! Huynh... huynh không sao chứ?"
"Không sao." Trần Dương bình thản. "Chỉ mất hai viên linh thạch."
"Nhưng... nhưng tháng sau hắn sẽ đòi nhiều hơn! Hắn luôn đòi nhiều hơn!" Lưu Hạo nắm tay áo Trần Dương, mắt đỏ. "Trước đây có Trương sư huynh phản đối, kết quả bị đánh gãy chân, nằm bệnh xá hai tháng, rồi bị khai trừ vì 'vi phạm tông quy.' Vương trưởng lão dàn xếp hết!"
Trần Dương ghi nhận. *Bug report #003: Trương sư huynh bị khai trừ oan. Có thể là witness cho case chống Vương trưởng lão sau này.*
"Ta biết." Trần Dương vỗ vai Lưu Hạo. "Nhưng bây giờ chưa phải lúc."
"Lúc nào mới là lúc?" Lưu Hạo hỏi khẽ.
Trần Dương không trả lời. Hắn nhìn về phía cổng Khố Phòng — Vương Thiên Hào vẫn đứng đó, cười, thu linh thạch. Như một con sâu đục khoét cây cổ thụ từ bên trong.
*Lúc ta đủ mạnh,* hắn nghĩ. *Và đủ bằng chứng.*
---
Một tháng sau.
Trần Dương gần như biến mất khỏi ngoại viện. Hắn dành mười sáu canh giờ mỗi ngày tu luyện — sáng sớm vận hành 'Tối Ưu Kinh Mạch Pháp v0.2' (đã nâng cấp, hiệu suất tăng 15%), trưa luyện kiếm pháp cơ bản ở vách đá sau viện, chiều đọc sách trong thư viện ngoại viện, tối tu luyện với Tụ Khí Đan.
Long Châu hợp tác hoàn hảo. Mỗi đêm, nó cung cấp thêm một tia năng lượng tinh thuần — không nhiều, nhưng đều đặn. Như một background process chạy âm thầm, tối ưu hóa mọi thứ trong cơ thể hắn.
Tuần thứ hai, đột phá Luyện Khí tầng bốn.
Tuần thứ tư, đột phá Luyện Khí tầng năm.
Tốc độ điên rồ. Bình thường, từ tầng ba lên tầng năm mất ít nhất hai năm với linh căn trung phẩm. Trần Dương — linh căn hạ phẩm — làm trong một tháng.
Nhưng không ai biết. Hắn giấu tu vi, che giấu linh áp, đi đứng bình thường. Trong mắt mọi người, hắn vẫn là Trần Dương — đệ tử ngoại môn tầng hai, yếu đuối, không đáng chú ý.
*Premature optimization is the root of all evil,* hắn nhắc mình. *Chưa đến lúc reveal.*
---
Chiều một ngày mưa, Trần Dương ngồi đọc sách ở góc thư viện ngoại viện. Mưa xuân gõ nhẹ lên mái ngói, tiếng đều đều ru ngủ. Hắn đang đọc "Thanh Phong Kiếm Quyết — Quyển Hạ," cuốn sách bị đa phần đệ tử bỏ qua vì cho rằng quá cơ bản.
*Cơ bản mới là nền tảng,* Trần Dương nghĩ. *Framework nào cũng phải hiểu core trước khi customize.*
"Rầm!"
Cánh cửa thư viện bật mở. Ba người xông vào — Vương Thiên Hào, cùng hai tên tay sai. Mặt hắn đỏ gay, mắt quét khắp phòng, rồi dừng ở Trần Dương.
"Trần Dương!" Vương Thiên Hào bước tới, giật cuốn sách khỏi tay hắn, ném xuống đất. "Ngươi — dám — đi — phàn nàn?"
Trần Dương nhìn cuốn sách trên sàn, rồi ngẩng lên, mặt bình thản. "Phàn nàn gì?"
"Đừng giả ngây!" Vương Thiên Hào nắm cổ áo Trần Dương, kéo đứng dậy. Linh áp tầng năm bùng phát — nhưng Trần Dương bây giờ cũng tầng năm. Hắn cảm nhận áp lực... và nhận ra nó không còn nặng nề như trước. Bằng nhau.
Nhưng hắn vẫn giả yếu. Người loạng choạng, mặt tái đi.
"Có người báo với nội môn rằng ta thu linh thạch ở cổng Khố Phòng!" Vương Thiên Hào gầm. "Lý Thanh Vân — cái thằng đệ tử nghèo rớt mồng tơi từ thị trấn Bình Sơn — đang hỏi han điều tra! Ngươi khai gì cho hắn?"
*Lý Thanh Vân?* Trần Dương ghi nhận cái tên. *Nội môn đệ tử, dám điều tra Vương Thiên Hào? Interesting.*
"Tại hạ không nói gì với ai." Trần Dương đáp, giọng run run — diễn rất tốt. "Tại hạ chỉ... đọc sách."
Vương Thiên Hào nhìn hắn, mắt nheo lại. Rồi hắn buông tay, đẩy Trần Dương ngã xuống ghế.
"Tốt nhất là vậy." Vương Thiên Hào quay đi, rồi dừng lại ở cửa. "À — tháng sau, linh thạch tăng gấp đôi. Tất cả mọi người. Coi như... phí bảo trì."
Ba người bước ra. Cánh cửa đóng lại. Mưa vẫn rơi.
Trần Dương nhặt cuốn sách lên, phủi bụi. Tay hắn không run — từ đầu đến cuối, tay hắn không hề run.
*Lý Thanh Vân,* hắn nghĩ. *Nội môn đệ tử, chính trực, dám đối đầu Vương gia. Đây là potential ally.*
*Nhưng chưa vội. Trước tiên — cần level up thêm. Tầng năm chưa đủ an toàn.*
Hắn mở lại cuốn sách, đọc tiếp. Bên ngoài, mưa nặng hạt hơn. Và trong đan điền, Long Châu rung nhẹ — như đang nói: *đúng rồi, chưa vội.*
---
Ba tuần nữa trôi qua.
Trần Dương tu luyện như lên dây cót. 'Tối Ưu Kinh Mạch Pháp' đã lên v0.3 — tốc độ hấp thu linh khí tăng thêm 20%, đường dẫn kinh mạch ngắn hơn, ít tắc nghẽn hơn.
Lưu Hạo — dù nhát gan — vẫn trung thành mang tin tức. Hắn kể rằng Lý Thanh Vân đã nộp đơn lên trưởng lão hội, yêu cầu điều tra Vương Thiên Hào. Nhưng đơn bị "thất lạc." Hai lần.
"Vương trưởng lão ém đi," Lưu Hạo thì thầm. "Ai cũng biết, nhưng ai dám nói?"
Trần Dương gật đầu, lưu thông tin.
Rồi tin lớn hơn: Khảo hạch ngoại môn hàng năm — diễn ra trong hai tuần nữa.
Khảo hạch ngoại môn là cơ hội duy nhất để đệ tử ngoại môn thăng lên nội môn. Format: đấu lôi đài, thắng năm trận liên tiếp → thăng hạng. Vương Thiên Hào — dù đã là nội môn — có quyền tham gia với tư cách "thử thách viên," tức là đứng đợi ở trận cuối cùng để đánh gục bất kỳ ai dám mơ thăng hạng.
*Gatekeeping,* Trần Dương nhận ra. *Hắn chặn đường thăng hạng để kiểm soát nguồn cung ngoại viện. Clever. Nhưng sick.*
"Dương ca..." Lưu Hạo nhìn hắn, dò xét. "Huynh... huynh sẽ tham gia khảo hạch chứ?"
Trần Dương nhìn ra cửa sổ. Trăng lưỡi liềm treo trên ngọn núi, mỏng manh nhưng sáng.
"Sẽ." Hắn đáp.
"Nhưng... nhưng huynh mới tầng hai..."
"Tầng hai à?" Trần Dương mỉm cười — nụ cười nhẹ, khẽ, nhưng trong mắt hắn lóe lên thứ ánh sáng mà Lưu Hạo chưa bao giờ thấy.
"Huynh... huynh đột phá rồi sao?!" Lưu Hạo bật dậy, mắt tròn xoe.
"Đi ngủ đi." Trần Dương vỗ vai hắn. "Còn hai tuần. Đủ thời gian."
Lưu Hạo nằm xuống, lăn qua lăn lại, ngủ không yên.
Trần Dương ngồi xếp bằng, nhắm mắt. Long Châu trong đan điền phát sáng dìu dịu.
*Khảo hạch ngoại môn,* hắn nghĩ. *Five fights. Trận cuối — Vương Thiên Hào.*
*Feature launch. Production deployment. Không có staging, không có rollback. All or nothing.*
Hắn hít thở sâu, bắt đầu vận hành kinh mạch. Linh khí từ trời đất cuộn vào cơ thể, chảy qua 361 huyệt đạo — mượt mà, không tắc nghẽn, như dòng nước trong vắt.
Hai tuần nữa. Sprint cuối cùng trước deadline.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua rừng trúc, tạo ra âm thanh xào xạc — như tiếng vỗ tay từ xa, từ rất xa, khích lệ một kẻ mà không ai tin tưởng.