Chương 7: Thiên Cơ Các

~5 phút đọc 892 từ

Thiên Cơ Các nằm ở trung tâm Lạc Dương — một tòa nhà năm tầng, mái cong vút, tường sơn đen bóng, cổng chính có hai tượng kỳ lân đá canh gác. Không biển hiệu, không quảng cáo — ai cần biết thì đã biết.

Lâm Phong và Liễu Yên đến vào sáng sớm. Cổng chính mở, người ra vào thưa thớt — phần lớn là thương nhân giàu có, quan viên mặc quan phục, và thỉnh thoảng một tu sĩ kín đáo lẻn vào lẻn ra.

Một thiếu nữ mặc y phục xám đứng ở cổng. Mười bảy, mười tám tuổi, mặt lạnh như tuyết, mắt sáng như sao. Cô nhìn hai người lên xuống.

"Hai vị cần gì?"

"Mua thông tin," Liễu Yên đáp. "Và nếu cần, nhận nhiệm vụ."

Thiếu nữ gật đầu, dẫn họ vào trong. Tầng một là sảnh lớn — ghế gỗ, bàn trà, bình phong sơn mài ngăn từng khu riêng biệt. Khách ngồi uống trà, nói chuyện thì thầm. Không ai nhìn ai — quy tắc ngầm.

Họ được dẫn lên tầng ba — khu dành cho khách mua thông tin cấp cao. Một phòng nhỏ, kín, chống cách âm. Giữa phòng, một người đàn ông ngồi sau bàn gỗ — trung niên, khuôn mặt bình thường đến mức dễ quên, mặc áo xám giản dị.

"Tôi là Quản sự Châu," người đàn ông nói, giọng đều đều. "Thiên Cơ Các tầng ba phục vụ các câu hỏi cấp... nhạy cảm. Xin cho biết các vị muốn biết gì."

Lâm Phong nhìn Liễu Yên. Cô gật đầu — anh nói đi.

"Tôi muốn biết vị trí mảnh bản đồ Thiên Đế thứ hai."

Im lặng. Quản sự Châu không nhúc nhích, không thay đổi biểu cảm. Nhưng không khí trong phòng bỗng nặng trĩu — cậu cảm nhận được, bằng trực giác, rằng câu hỏi này đánh trúng thứ gì đó.

"Bản đồ Thiên Đế," Quản sự Châu lặp lại, giọng vẫn đều. "Câu hỏi thú vị. Thiên Cơ Các đã nhận được bảy câu hỏi tương tự trong năm qua." Hắn nghiêng đầu. "Và từ chối cả bảy."

"Tại sao?"

"Vì người hỏi không đủ... tư cách." Hắn nhìn Lâm Phong, mắt sáng lên. "Nhưng ông... khác. Ông mang theo thứ mà bảy người kia không có."

Huyết Phong Kiếm — không, kiếm Vân Sơn — rung nhẹ bên hông cậu, dù bọc kín trong vải. Quản sự Châu nhìn đúng vị trí thanh kiếm.

"Kiếm Vân Sơn. Bảo kiếm của Kiếm Thánh Mộ Dung Vân." Hắn gật đầu chậm rãi. "Ngài là người thừa kế."

"Ông biết về Kiếm Thánh?"

"Thiên Cơ Các biết mọi thứ. Đó là lý do chúng tôi tồn tại." Quản sự Châu rót trà — ba chén, một cho mỗi người. "Giá cho thông tin về mảnh bản đồ thứ hai: không phải tiền. Mà là một nhiệm vụ."

"Nhiệm vụ gì?" Liễu Yên hỏi.

"Ở phía nam Lạc Dương, có một thung lũng gọi là Âm Phong Cốc. Nơi đó có một ngôi mộ cổ — mộ của một vị cao nhân đã chết ba trăm năm trước. Gần đây, có tin đồn mộ bị khai quật, và thứ bên trong... đã thoát ra."

"Thứ gì?"

"Một con quỷ." Quản sự Châu nói bình thản như đang kể chuyện thời tiết. "Yêu thú bậc sáu — Âm Phong Quỷ Vương. Nó đã giết mười bảy tu sĩ đến thăm dò trong tháng qua. Thành chủ Đông Phương Minh không muốn can thiệp — nói là chuyện ngoài phạm vi — và các đại phái thì đang bận đấu đá lẫn nhau."

"Ông muốn chúng tôi giết quỷ bậc sáu?" Lâm Phong hỏi, giọng khô khốc. "Tôi mới Trúc Cơ."

"Không ai bảo ông giết nó." Quản sự Châu mỉm cười — nụ cười đầu tiên, và nó khiến cậu rùng mình. "Trong mộ có một bức hoành phi — ghi tên người đã chôn ở đó. Mang tên đó về cho tôi. Đó là thông tin tôi cần."

"Vào mộ, lấy tên, ra về."

"Đúng. Đơn giản."

"Với một con quỷ bậc sáu canh giữ bên trong."

"Không ai nói giang hồ dễ dàng, thiếu hiệp." Quản sự Châu uống trà, mắt lấp lánh. "Nhưng nếu ông thực sự là truyền nhân Kiếm Thánh — ông sẽ tìm được cách."

Lâm Phong nhìn Liễu Yên. Cô nhìn lại, mắt sáng lên — không phải sợ, mà là quyết tâm.

"Chúng ta đi," cô nói.

"Chúng ta đi," cậu đồng ý.

Quản sự Châu rót thêm trà. "Một điều nữa," hắn nói, giọng bỗng trầm xuống. "Bản đồ Thiên Đế không chỉ dẫn đến kho tàng. Nó dẫn đến... sự thật. Sự thật về đại lục Cửu Châu, về nguồn gốc tu luyện, và về — Thiên Đạo."

"Thiên Đạo?"

"Con đường đến trường sinh. Con đường mà Kiếm Thánh Mộ Dung Vân — kẻ mạnh nhất lịch sử đại lục — đã tìm kiếm cả đời mà không tìm thấy." Hắn đặt chén trà xuống. "Có lẽ ông, người thừa kế của ngài ấy, sẽ có câu trả lời."

Lâm Phong rời Thiên Cơ Các với đầu óc quay cuồng. Quỷ bậc sáu. Mộ cổ. Và một bí mật lớn hơn cả bản đồ Thiên Đế.

Giang hồ không chỉ rộng lớn. Nó sâu thăm thẳm.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí