Chương 6: Lạc Dương phồn hoa

~4 phút đọc 737 từ

Hai mươi ngày đường, Lâm Phong và Liễu Yên đặt chân đến Lạc Dương.

Thành Lạc Dương nằm ở ngã ba sông — nơi ba con sông lớn giao nhau, tạo thành một vùng đất màu mỡ trải dài đến chân trời. Thành quách hùng vĩ, tường đá cao mười trượng, bốn cổng lớn quay về bốn hướng, mỗi cổng canh bởi hàng chục binh sĩ mặc giáp sáng loáng.

Đây không phải thị trấn nhỏ như Thanh Giang hay Phong Lai. Đây là đô thành — trung tâm thương mại và chính trị của phía đông đại lục. Dân số hàng vạn người, đường phố rộng rãi, xe ngựa qua lại không ngừng, tiệm buôn san sát hai bên đường.

Và ở khắp nơi — tu sĩ. Kiếm khách đeo kiếm dạo phố, đạo sĩ mặc đạo bào ngồi quán trà, môn phái nhỏ trưng biển hiệu chiêu mộ đệ tử. Lạc Dương là nơi giao thương giữa chính đạo và tà đạo — một vùng đất trung lập, nơi quy tắc giang hồ được ngầm tuân thủ.

"Đừng rút kiếm trong thành," Liễu Yên dặn, kéo Lâm Phong lẩn vào dòng người. "Lạc Dương có luật bất thành văn — ai gây sự trong thành, Thành chủ sẽ xử. Và Thành chủ Lạc Dương là Đông Phương Minh — cao thủ bậc bảy, nghe đồn chỉ thua tứ đại tông chủ."

"Bậc bảy..." Lâm Phong nuốt nước bọt. Cậu mới chỉ Trúc Cơ trung kỳ — cách bậc bảy xa vời vợi.

Họ tìm một khách sạn rẻ ở khu ngoại thành, thuê phòng bằng số bạc ít ỏi còn lại. Phòng nhỏ, vách gỗ mỏng, cửa sổ nhìn ra con hẻm bẩn — nhưng có giường, có nước, đủ rồi.

Buổi tối, Liễu Yên ra phố chơi đàn kiếm tiền. Cô ngồi ở góc phố đông đúc, cây đàn tỳ bà trên đùi, ngón tay lướt nhẹ trên dây — giai điệu trong trẻo vang lên, thu hút người qua đường dừng chân lắng nghe.

Lâm Phong ngồi cạnh, giả vờ là người đi theo bảo vệ. Thực ra cậu đang luyện công — Thanh Phong nội công, giai đoạn khai mở kinh mạch phụ. Mỗi hơi thở, cậu dẫn linh khí theo đường kinh mạch mà cuộn trúc chỉ dẫn, cảm nhận luồng khí ấm chảy qua cơ thể như nước suối ngầm.

"Chơi hay lắm!" Một thương nhân mập mạp ném mấy đồng bạc vào nón cô. "Cô nương, chơi bài Phụng Cầu Hoàng được không?"

Liễu Yên mỉm cười, chuyển nhạc. Phụng Cầu Hoàng — bản đàn nổi tiếng của Tư Mã Tương Như, kể chuyện tình yêu giữa kiếm khách và tài nữ. Giai điệu ai oán, réo rắt, khiến cả góc phố im lặng.

Khi bản nhạc kết thúc, nón đã đầy tiền. Đủ ăn cả tuần.

"Ngày mai, chúng ta đến Thiên Cơ Các," Liễu Yên nói trên đường về khách sạn, đếm tiền. "Nhưng cần chuẩn bị. Thiên Cơ Các không phải nơi bình thường — họ bán thông tin, và mỗi câu hỏi đều có giá."

"Giá bao nhiêu?"

"Tùy câu hỏi. Câu hỏi càng bí mật, giá càng cao. Hỏi về mảnh bản đồ Thiên Đế — thứ mà cả giang hồ đều muốn biết — có thể... rất đắt."

Lâm Phong nhìn xuống túi tiền mỏng dính. "Ta không đủ tiền."

"Ta biết." Liễu Yên dừng bước, quay lại nhìn cậu. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt cô — sáng và lạnh như lưỡi kiếm. "Nhưng Thiên Cơ Các không chỉ nhận tiền. Họ còn nhận... dịch vụ. Nhiệm vụ. Nếu ta hoàn thành nhiệm vụ cho họ, họ sẽ đổi thông tin."

"Nhiệm vụ gì?"

"Phải đến mới biết."

Đêm đó, Lâm Phong nằm trên giường nhỏ, nhìn trần gỗ, suy nghĩ. Trong đầu cậu, ký ức Kiếm Thánh mờ nhạt gợi lên — Mộ Dung Vân từng đến Lạc Dương, từng vào Thiên Cơ Các. Nhưng ký ức ấy như ảnh phản chiếu dưới nước — lung linh nhưng không nắm được.

Cậu biết điều gì đó quan trọng đang chờ ở Thiên Cơ Các. Không chỉ mảnh bản đồ.

Mà là bí mật về chính mình.

Huyết Phong — không, kiếm Vân Sơn — nằm bên cạnh, lạnh và im lặng. Nhưng trong giấc ngủ chập chờn, cậu nghe thấy — rất xa, rất khe khẽ — tiếng kiếm đang hát.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí