Chương 8: Âm Phong Cốc
Âm Phong Cốc nằm cách Lạc Dương ba ngày đường về phía nam — một thung lũng hẹp kẹp giữa hai dãy núi đá dựng đứng, quanh năm mây mù bao phủ. Dân địa phương gọi nó là "Thung Lũng Không Có Gió" — vì gió thổi đến bờ cốc thì tắt lịm, như bị nuốt chửng.
Lâm Phong và Liễu Yên đến cửa cốc vào buổi chiều. Trời u ám, mây xám kéo thấp. Cây cối xung quanh khô héo — lá vàng, cành gãy, rễ trồi lên mặt đất như những bàn tay xương xẩu. Linh khí ở đây loãng đến mức Lâm Phong gần như không cảm nhận được — ngược hẳn với rừng Vạn Thú Lâm tràn đầy sinh khí.
"Âm khí," Liễu Yên thì thầm, mặt tái nhợt. "Nặng lắm. Quỷ vật bậc sáu... nó đang hút hết linh khí trong vùng, chuyển hóa thành âm khí nuôi bản thân."
"Cô có sợ không?"
"Có." Cô nói thẳng. "Nhưng sợ không phải lý do để dừng lại."
Họ tiến vào cốc. Đường đi hẹp dần, vách đá hai bên cao vút, mặt trời bị che khuất. Bóng tối phủ xuống — không phải bóng tối bình thường, mà là thứ bóng tối đặc quánh, gần như có thể chạm được.
Kiếm Vân Sơn rung nhẹ bên hông Lâm Phong. Không phải rung vì nguy hiểm — mà rung vì nhận ra. Thanh kiếm tỏa ra ánh sáng xanh mờ nhạt, đẩy lùi bóng tối vài thước xung quanh.
"Kiếm phản ứng với âm khí," Lâm Phong nói. "Ánh sáng của nó xua tan tà khí."
Họ đi sâu hơn. Cốc mở rộng thành một lòng chảo — và ở giữa, ngôi mộ.
Không phải ngôi mộ bình thường. Nó là một kiến trúc đá ngầm — cửa mộ bằng đá granit, cao ba trượng, khắc rồng phượng hai bên. Phía trước cửa mộ, mặt đất rải rác — xương. Xương người. Mười bảy bộ xương, vẫn mặc y phục tu sĩ, vũ khí nằm cạnh. Mười bảy tu sĩ mà Quản sự Châu nhắc đến.
"Không ai kịp chiến đấu," Liễu Yên quan sát xương cốt, giọng nghiêm trọng. "Nhìn tư thế — họ chết khi đang đứng. Không vết thương ngoài, không vết kiếm. Quỷ vật giết bằng âm khí — hút cạn sinh lực."
Hút cạn sinh lực. Giống Huyền Âm Hấp Tinh Thuật mà Ma Giáo dùng ở Thanh Vân thành. Nhưng mạnh hơn nhiều.
"Kế hoạch?" Liễu Yên hỏi.
Lâm Phong ngồi xuống, nhắm mắt. Trong ký ức Kiếm Thánh, có một đoạn mờ nhạt — Mộ Dung Vân từng đối đầu với yêu thú loại âm khí. Phương pháp: không đánh trực diện. Dùng ánh sáng — kiếm quang, linh quang — để áp chế âm khí, rồi tấn công nhược điểm.
"Nhược điểm của quỷ vật âm khí là gì?" cậu hỏi.
"Dương khí. Lửa. Hoặc..." Liễu Yên nghĩ ngợi. "Kiếm quang thuần túy. Kiếm ý càng mạnh, kiếm quang càng sáng, càng khắc chế âm tà."
Kiếm quang. Kiếm ý. Thứ mà Lâm Phong đã thể hiện một lần — chiêu Sơ Tâm Nhất Kiếm trong Kiếm Các, khiến Bạch Xà Đường phải dè chừng.
Nhưng lần đó là bản năng, không phải chủ đích. Cậu chưa kiểm soát được kiếm ý.
"Ta cần thời gian," cậu nói. "Một ngày. Cho ta luyện."
Liễu Yên gật đầu. Họ lùi ra ngoài cốc, dựng trại ở cửa thung lũng.
Đêm đó, Lâm Phong luyện kiếm.
Không phải chiêu thức — mà là kiếm ý. Thứ trừu tượng, khó nắm bắt hơn bất kỳ chiêu thức nào. Kiếm ý là linh hồn của kiếm pháp — là ý chí, là mục đích, là lý do cậu cầm kiếm.
Tại sao cậu cầm kiếm?
Vì sư phụ Giác Hải — người cho cậu một mái nhà. Vì Mộc Huyền Cơ — người hy sinh để cậu sống. Vì Liễu Yên — người đồng hành không tính toán. Vì mười bảy tu sĩ chết trong Âm Phong Cốc — những người cậu không quen, nhưng cũng xứng đáng được an nghỉ.
Kiếm không phải để giết. Kiếm là để bảo vệ.
Ánh sáng bùng lên. Kiếm Vân Sơn phát quang — không phải ánh xanh mờ nhạt thường ngày, mà là ánh trắng chói lọi, thuần khiết, sắc bén như ánh bình minh cắt qua bóng đêm.
Kiếm ý. Lần đầu tiên, cậu thực sự nắm được nó.
"Sẵn sàng rồi," cậu thì thầm.
Liễu Yên mở mắt từ chỗ ngồi thiền cạnh đó, nhìn ánh kiếm quang tỏa ra từ Vân Sơn kiếm, và mỉm cười.
"Sẵn sàng."
Bình minh. Hai kiếm khách bước vào Âm Phong Cốc.
Cửa mộ mở. Bóng tối nuốt chửng. Và từ sâu bên trong — tiếng gầm vang lên, trầm trầm, rung cả vách đá.
Âm Phong Quỷ Vương đã thức.
Lâm Phong nâng kiếm. Ánh trắng tỏa sáng, xuyên thủng bóng tối.
Và cậu bước vào.