Chương 5: Tông Chủ Ra Tay

~8 phút đọc 1.437 từ

Chương 5: Tông Chủ Ra Tay Thanh linh kiếm màu lam do Đại Trưởng Lão Triệu Vô Cực phóng ra hóa thành một con mãng xà lam quang dài mười trượng, mang theo uy áp kinh hồn bạt vía lao thẳng về phía Hàn Tín. Nơi lam mãng đi qua, không khí bị thiêu nóng, mặt đất rạn nứt, đá cuội nổ tung. Đây là đòn tất sát của kẻ đạt đến đỉnh phong Trúc Cơ đại viên mãn, lực công kích vượt xa bất kỳ thứ gì Hàn Tín từng đối mặt. Hắc ngọc bội trên cổ Hàn Tín nóng rực, tử khí trong kinh mạch điên cuồng gầm thét cảnh báo nguy hiểm. Hàn Tín biết rõ, với thực lực Luyện Khí tầng ba hiện tại, cho dù Cửu U Thần Quyết có bá đạo cỡ nào, chênh lệch cảnh giới quá lớn đủ để hắn bị miểu sát chỉ trong một chiêu. "Chết!" Triệu Vô Cực rống giận, đôi mắt già nheo lại đầy sát ý. Hàn Tín cắn chặt răng, toàn bộ tử khí trong cơ thể vận hành đến cực hạn, tụ hết vào hai nắm đấm. Hắn không chạy trốn, bởi vì không thể chạy. Hắn chọn đón lấy, dù kết quả là chết tại chỗ! Phá Sơn Toái Nguyệt Chưởng! Hai luồng sức mạnh đối lập va chạm nhau giữa không trung. Chưởng kình đen đặc của Hàn Tín cương đúng bảy giây rồi vỡ vụn tan tành. Dư ba của lam mãng đâm thẳng vào lồng ngực hắn. "Phụp!" Máu tươi phun ra như suối, cơ thể Hàn Tín bật lùi liên tiếp, đôi chân khứa lên mặt đất hai rãnh sâu hoắm. Xương sườn gãy ít nhất ba cái, nội tạng chấn động dữ dội, thị giác tối sầm. Nhưng hắn không ngã. Hàn Tín chống một đầu gối trên nền đá, máu rỉ ra từ khóe môi, ánh mắt hắc ám kiên cường nhìn thẳng Triệu Vô Cực không mảy may lui bước. Hắc ngọc khe khẽ run rẩy, từng tia hắc khí len lỏi vào da thịt hắn, chầm chậm phục hồi thương thế. "Hả? Không chết?" Triệu Vô Cực trợn mắt, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc. Một tên nhóc Luyện Khí tầng ba nhận trọn một chiêu của ông ta mà còn đứng vững? Đó là điều không thể tưởng tượng nổi. "Nhục thể này... ma khí này... Tiểu tử, ngươi tu luyện tà công!" "Tà công hay chính công, kẻ mạnh tự có lý. Đây cũng là quy củ của Thanh Vân Tông!" Hàn Tín thều thào, máu tươi dính đỏ cả hàm răng. "Ranh con cãi láo!" Triệu Vô Cực giãy nảy đùng đùng. Luồng linh kiếm lam quang lại tề tựu, chuẩn bị giáng đòn thứ hai lấy mạng. "Hôm nay ta không phế ngươi, ta giết ngươi! Con hoang dám hủy hoại tương lai nhi tử dộc đinh của ta!" "Đại Trưởng Lão xin dừng tay!" Một giọng nói trầm ấm, quả quyết, mang theo uy áp không thua kém gì Triệu Vô Cực vang lên từ tận bên kia quảng trường. Tất cả mọi người đều giật mình quay đầu. Một vị trung niên thân mặc thanh sam, tay phải cầm một cây quạt gấp xương ngọc đang bước xuống từ ban đá dẫn lên nội môn. Phong thái của vị này ung dung tự tại, bước chân nhẹ nhàng không chạm đất nhưng thân ảnh lai lịch nhanh như chớp. Sau đó ông ta hiện ra giữa Triệu Vô Cực và Hàn Tín trong tích tắc, cây quạt gấp mở ra, nhẹ nhàng quạt một cái. Gió. Một trận cuồng phong sấm sét quét ngang trong bán kính vài chục trượng, xé toạc lam mãng tề tựu trước mặt Triệu Vô Cực như xé giấy. Triệu Vô Cực sắc mặt đại biến. Ông ta vội vàng ôm quyền hành lễ: "Tông... Tông Chủ! Lão đệ tử không biết Tông Chủ giá lâm, xin thứ tội vô lễ!" Tông Chủ Thanh Vân Tông, Lâm Phong Vũ. Tu vi Kết Đan hậu kỳ, nhân vật đứng đầu toàn bộ tông môn, sức mạnh vượt trội hơn Trúc Cơ không biết bao nhiêu lần. Và cũng chính là ông ngoại ruột của Lâm Tuyết Nhi. "Triệu trưởng lão," Lâm Phong Vũ gấp quạt lại, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo uy nghiêm không thể kháng cự, "Tông quy thứ nhất: Nghiêm cấm trưởng huy dĩ đại áp tiểu, lạm dụng sức mạnh cảnh giới sát hại hậu bối. Ngài định ra tay lấy mạng một đệ tử tạp dịch Luyện Khí tầng ba bằng tực lực Trúc Cơ đại viên mãn trước vạn người. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, thanh danh Thanh Vân Tông còn đứng vững sao?" Triệu Vô Cực nổi giận: "Tông Chủ! Hãy nhìn nhi tử của hạ! Bị nó đánh tàn phế chân, kinh mạch bị tà khí xâm nhập! Tu vi sẽ phải bỏ đi! Nó dùng ma công, đây là tà tu! Tông quy cho phép hạ giết tà tu bảo vệ tông môn!" Lâm Phong Vũ liếc nhìn Triệu Thiên Bá đang nằm rên rỉ dưới đất, rồi quay lại nhìn Hàn Tín. Đôi mắt sâu thẳm của ông ta dừng lại trên mảnh hắc ngọc một thoáng, ánh mắt lóe lên một tia quang mang ý cung kính lẫn kinh ngạc, nhưng biểu cảm qua đi nhanh như lân tinh. "Hàn Tín," Lâm Phong Vũ cất giọng, "Giải thích." Hàn Tín cố sức đứng thẳng, máu vẫn rỉ ra từ khóe môi nhưng giọng nói vững vàng: "Bẩm Tông Chủ, Triệu Thiên Bá sai thuộc hạ ám sát đệ tử, ném đệ tử xuống Hóa Cốt Uyên ba ngày trước. Đệ tử may mắn sống sót, tìm được một cơ duyên tu luyện. Hôm nay Triệu thiếu gia dẫn người đến trước tiên hạ nhục, rồi mới ra tay đánh. Đệ tử chỉ tự vệ." "Nói láo!" Tôn Hổ hét lên. "Rõ ràng là ngươi—" "Im miệng." Lâm Phong Vũ nói nhẹ, nhưng một luồng uy áp Kết Đan kỳ đè sập xuống Tôn Hổ khiến gã quỳ sụp, hai mắt tối sầm. Ông quay lại nhìn Triệu Vô Cực. "Triệu trưởng lão, con trai ngài dẫn người bao vây đánh một đệ tử tạp dịch. Đệ tử tạp dịch tự vệ và thắng. Theo tông quy, bên nào thua tự chịu. Hay ngài muốn phủ nhận luật lệ do chính ngài đặt ra?" Triệu Vô Cực cắn chặt răng, mặt biến sắc liên tục từ trắng sang tím rồi lại trắng. Lý lẽ của Tông Chủ sắc bén như đao, cắt đứt mọi biện luận. Ông ta tự hào với quy tắc "mạnh được yếu thua" bấy lâu nay, nhưng hôm nay chính quy tắc ấy lại quay ngược lại cắn ông ta. "Tuy nhiên," Lâm Phong Vũ quay lại nhìn Hàn Tín, giọng nghiêm khắc, "Ra tay quá nặng với đồng môn cũng là vi phạm tông quy. Ta phạt ngươi ba tháng lao dịch nặng, quét dọn Tàng Kinh Các. Bắt đầu từ ngày mai." Hàn Tín cúi đầu: "Đệ tử tuân lệnh." Quan sát phía ngoài đám đông, những cặp mắt tinh nhạy nhận ra: Tàng Kinh Các! Vào được Tàng Kinh Các, cho dù là quét dọn lao dịch, cũng có cơ hội tiếp xúc công pháp, bí kíp, điển tịch thượng cổ! Hình phạt này, thực chất là... một cơ duyên! Triệu Vô Cực cũng nhận ra, sắc mặt tím tái. Nhưng Tông Chủ đã phán, ông ta không dám phản bác nữa. Ông ta ôm đứa con trai tàn phế, quay người bước đi, dáng lưng già nua nặng nề hơn bao giờ hết. Trước khi biến mất sau cổng nội môn, Triệu Vô Cực quay đầu lại. Đôi mắt già nua tóe ra một tia hàn quang đáng sợ hơn cả kiếm khí, khóa chặt vào Hàn Tín. "Tiểu tử," giọng ông ta rít qua kẽ răng vừa đủ để Hàn Tín nghe thấy, "ngươi sẽ hối hận vì ngày hôm nay. Tông Chủ bảo vệ ngươi được một lần, không bảo vệ được cả đời." Hàn Tín nhìn bóng lưng lão nhân biến mất trong sương mù, nhếch môi lạnh lùng. Cửu U Thần Quyết cuồn cuộn trong huyết quản hắn, hắc ngọc ấm nóng dần lên, như đang hoan hỷ trước viễn cảnh cuộc chiến sắp tới. Tàng Kinh Các. Manh mối về cha. Và kẻ thù mới. Con đường nghịch thiên sẽ không bao giờ dễ dàng, nhưng Hàn Tín chưa bao giờ hứa nó sẽ dễ dàng cả.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí