Chương 4: Quyền Lực Đẫm Máu
Chương 4: Quyền Lực Đẫm Máu Năm người bao vây một kẻ. Trận chiến không cân sức này ở khu tạp dịch Thanh Vân Tông chưa từng có tiền lệ. Linh khí màu xanh nhạt bùng nổ, những đường kiếm quang chằng chịt dệt thành một lưới tử thần chụp thẳng xuống đầu Hàn Tín. Hàn Tín không hề lùi bước. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết vạn năm trên đỉnh Ttuyết Sơn. Cửu U Thần Quyết trong kinh mạch như dã thú đánh hơi thấy mùi thức ăn, điên cuồng gầm thét, hưng phấn bài tiết ma khí dung hòa vào máu thịt. "Bách Xuyên Kiếm Pháp - Trảm Phong!" Một tên đệ tử Luyện Khí tầng năm hét lớn, thanh kiếm từ phía sau lưng đâm thẳng tới điểm mù của Hàn Tín. Cùng lúc đó, Triệu Thiên Bá với thanh ngọc kiếm trên tay xuất quỷ nhập thần công kích từ chính diện, linh lực hóa thành một con xà tinh mờ ảo quấn quanh mũi kiếm: "Thanh Xà Xuất Động!" Hai trước, ba sau. Mọi con đường lùi đều đã bị phong tỏa. "Tranh!" Thay vì né tránh, Hàn Tín giậm mạnh chân phải xuống nền đất cứng làm đá vụn nổ tung. Uy năng nhục thể cường hãn do hắc khí tẩy tủy hiện lộ. Thân thể hắn cong lại như một thân cung được kéo căng hết cỡ, mượn cỗ lực đàn hồi mãnh liệt bật nẩy người vọt lên bầu trời, thoát khỏi vòng phong tỏa trong tích tắc. Năm đường kiếm của lũ ô hợp cắn vào khoảng không, va đập vào nhau tạo nên những tia lửa điện chói mắt. Ngay khi bọn chúng còn đang ngỡ ngàng ngước nhìn lên không trung tìm kiếm mục tiêu định vị lại trận hình, từ trên bầu trời truyền xuống một tiếng quát rợn người. Phá Sơn Toái Nguyệt Chưởng! Đây vốn chỉ là một môn võ kỹ nhị lưu của phàm thế tình cờ Hàn Tín đọc được trước đây. Nhưng khi được thi triển bằng Cửu U Thần Quyết, lực sát thương của nó mạnh mẽ hơn mười lần so với bản gốc. Bàn tay của Hàn Tín phủ đẩy sương mù màu đen đặc như mực, giáng từ trên cao xuống nhắm thẳng vào đỉnh đầu Triệu Thiên Bá. Sát khí ngút trời ập đến khiến lông công trên người Triệu Thiên Bá dựng đứng. Sợ hãi. Phẫn nộ. Bất lực. "Nghĩ hay lắm!" Triệu Thiên Bá rống lên, vội vung thanh ngọc kiếm lên chém thẳng vào chưởng kình của Hàn Tín. Oanh! Mặt đất chấn động! Chưởng kình và ngọc kiếm va chạm tạo nên sóng xung kích quét bung bụi mờ. Những đệ tử xung quanh lùi ra xa bị cơn gió tát vào mặt xước cả da. Linh khí Luyện Khí tầng tám ngăn cản bàn tay thịt của Luyện Khí tầng ba. Rõ ràng là sự áp đảo về ranh giới tuyệt đối. Thế nhưng... "Rắc... rắc..." Thanh ngọc kiếm, bảo vật hạ phẩm cấp linh khí đáng giá cả ngàn linh thạch do Đại Trưởng Lão ban tặng cho nhi tử của ông, bắt đầu nứt toác. Sắc mặt của Triệu Thiên Bá xám ngoét. Thông qua ngọc kiếm truyền vào đôi tiểu thủ của gã không phải là linh khí tinh thuần, mà là một cỗ hắc khí tà ác đâm thủng lớp chân khí bảo hộ, điên cuồng cắn xé kinh mạch của gã. "Rắc! Bịch!" Kiếm gãy làm đôi! Hàn Tín không chút lưu tình, cỗ lực lượng như thái sơn đè xuống phá nát phòng thủ, tiện đà ấn mạnh một chưởng vào lồng ngực Triệu Thiên Bá. "Phốc!" Triệu Thiên Bá phun lên một vòi máu đỏ thẫm rồi bị đánh văng lùi lại vài trượng, hai đầu gối nện xuống nền đá lót tảng xanh "keng" một tiếng. Khung sương gối rạn nứt. Đầu gối gã vừa vặn dập nát! Nền đá vỡ thành mảng hình mạng nhện dưới sức nặng và chấn động lan truyền. Triệu Thiên Bá... vậy mà bị Hàn Tín ép đến quỳ rạp trên mặt đất! Cuộc phản công quá nhanh khiến cho bốn gã đệ tử còn lại chưa kịp định hình thì chủ tử của bọn hắn đã tàn phế một chân. "Còn bốn đứa nữa." Hàn Tín đứng giữa sân, vẫy vẫy phần vạt áo lam vốn đã rách thành từng mảnh vụn, giọng điệu nhàn nhạt như ma xá đòi mạng. "Kẻ nào lại muốn thử?" Bốn tên tu sĩ đệ tử nội môn Luyện Khí bốn năm tầng vội vứt bỏ kiếm, cả người mềm nhũn lui ra sau mười bước, trên trán đổ đầy mồ hôi hột. Đùa sao? Một chưởng đã bẻ gãy đao linh kiếm hạ phẩm, áp bức thiếu chủ đang tu luyện ở tầng tám! Lũ phàm nhân bọn họ không não cũng phải biết cách tự bảo vệ cái mạng chó. "Ngươi... Hàn Tín... Ngươi dám đánh ta! Ngươi đập gãy một chân ta! Phế ta tu vi!" Triệu Thiên Bá điên cuồng giãy giụa dưới đất, hai mắt long sòng sọc nhìn Hàn Tín, môi vừa gào thét vừa rỉ máu. Gã muốn đứng lên nhưng đôi chân vô lực. "Cha ta là Đại Trưởng Lão! Hắn sẽ không buông tha cho ngươi! Hắn nhất định sẽ băm vằm ngươi ra ngàn mảnh!" Hàn Tín liếc mắt xuống con kiến hôi dưới đất. Hắn không nói vội, cất bước chầm chậm tiến tới. Từng bước đi như giẫm nát trái tim đang đập thình thịch vội vã của gã trưởng giả này. Trước cái bóng to lớn che lấp ánh sáng, Triệu Thiên Bá đột nhiên rùng mình, tiếng la hét yếu ớt hẳn. Hắn nắm lấy cổ áo Triệu Thiên Bá, xách gã lên bằng một tay, dễ dàng như xách một con gà con rũ rượi. Đôi mắt Hàn Tín đen sâu thẳm hằn lên tia lạnh thấu xương tủy: "Nên cảm tạ tông môn còn có luật cấm đồng môn tương tàn... Nhưng Triệu Thiên Bá, nhớ cho kỹ. Nếu ngươi muốn trả thù, hoan nghênh báo cho cha ngươi. Còn bây giờ..." Bốp! Bốp! Bốp! Hàn Tín giơ tay vung tát mạnh bạo vào hai bên má của gã, đến nỗi cả hàm răng rơi rụng xuống đất cùng vòi tinh huyết của gã. Nhục nhã cùng cực bao lấy Triệu thiếu gia đang rền rĩ đau xót. Ném cái thân xác thảm hại xuống đất xong, Hàn Tín dùng một chân giẫm lên ngực gã tàn bạo, cất giọng lãnh khốc vang lên toàn bộ khu vực quảng trường tạp dịch đệ tử: "Nhìn cho rõ! Mệnh của Hàn Tín ta trước kia do lũ chó má các ngươi định đoạt. Bắt đầu từ ngày hôm nay, mệnh của ta, do ta không do trời! Kẻ nào không phục, cút lên đây đánh một trận tử tế!" Giọng nói âm vang, hòa lẫn hắc khí bá đạo ép tất cả những thành phần tạp dịch và cả đệ tử ngoại môn phải nuốt nước bọt im thin thít. Không ai lên tiếng. Bốn gã đệ tử tùy tùng thậm chí cũng không ai dám nhích chân bước tới cứu chủ nhẫn. Quyền lực chân chính ở nơi này vĩnh viễn là của kẻ mạnh. Hàn Tín dùng gót chân để khẳng định điều đó. Thế nhưng ngay khi Hàn Tín thu chân chuẩn bị quay về lều tranh trị thương lại, từ sâu trong khu vực ngọn sơn môn sương mù vây kín trung tâm Thanh Vân vọng tiếng truyền thanh: "Làm càn! Sát thương đồng môn, ức hiếp đồng đạo! Nghiệt súc này to gan!" Tiếng chuông cổ trầm bỗng phát ra, linh áp mênh mông như biển tựa hồ che khuất rực rỡ buổi sáng đè nặng khắp toàn bộ phạm vi chân núi! Trúc Cơ cảnh đại viên mãn! Một lão giả mặc đạo bào trắng muốt tung tẩy cưỡi theo luồng gió kiếm màu lam đáp xuống khu sân quảng trường. Triệu Thiên Bá thấy vị đạo sĩ liền cố vươn tay run rẩy bật khóc òa: "Cha... cứu con! Cha ơi! Cảnh cáo đan điền con đã bị hắn tàn phá rồi!" Đại Trưởng Lão Thanh Vân Tông, Triệu Vô Cực, đã đích thân đáp xuống. Đôi mắt già nua trợn tròn phẫn hận khi nhìn bộ dáng thảm liệt khốn khổ của đứa con độc nhất vô nhị. Ông ta quay người lại khóa mục tiêu vào thanh niên gầy gò nhếch nhác bẩn thỉu. "Hảo nhi lang nhà ai táng tận lương tâm đến độ này." Triệu Vô Cực rít qua kẽ răng. Luồng linh kiếm màu lam vờn quanh thân hình lão vọt tới, muốn miểu sát Hàn Tín phân thành từng mảnh nhỏ. "Trả mạng cho nhi tử của ta!" Cuộc khủng hoảng sống còn thực sự giờ mới thực sự buông xuồng đầu của Hàn ma tôn trẻ tuổi!