Chương 6: Tàng Kinh Các
Chương 6: Tàng Kinh Các Bình minh ngày hôm sau rọi xuyên qua những đám mây thấp vương vấn trên đỉnh Thanh Vân sơn, nhuộm vàng cả dãy lầu các uy nghiêm nằm ở trung tâm khu nội môn. Tàng Kinh Các — một tòa tháp cổ bảy tầng xây bằng đá xanh cẩm thạch, xung quanh khắc chi chít trận pháp thượng cổ tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa bảo vệ — sừng sững giữa biển mây. Hàn Tín ôm chổi tre, lưng đeo thùng gỗ đựng giẻ lau ướt, đứng trước cánh cổng đồng khổng lồ của Tàng Kinh Các. Vết thương hôm qua nhờ Cửu U Thần Quyết tự phục hồi đã gần như lành lặn, chỉ còn đau nhức bên trong xương cốt. Một lão nhân tóc bạc phơ, râu dài quá ngực, mặc đạo bào xám cũ kỹ đang ngồi bệt trước cổng, chân co chân duỗi, đôi mắt nhắm nghiền hệt như đang ngủ gật. Tay lão cầm một bình rượu sành nứt nẻ, thi thoảng nhấp một ngụm rồi đánh "chùa" hài lòng. "Tiền bối," Hàn Tín ôm quyền hành lễ, "Đệ tử Hàn Tín, được Tông Chủ phân công đến quét dọn Tàng Kinh Các ba tháng." Lão nhân mở hé một con mắt, liếc Hàn Tín từ đầu đến chân. "À, nghe nói rồi. Thằng nhóc suýt bị Triệu lão quỷ giết chết hôm qua chứ gì? Xem ra xương cốt cũng cứng. Vào đi. Tầng một tùy ngươi quét. Từ tầng hai trở lên, miễn bước chân." Hàn Tín bước vào bên trong Tàng Kinh Các. Không gian bên trong rộng hơn tưởng tượng. Kệ sách bằng gỗ mun cao chạm trần xếp thành hàng lối chặt chẽ, trên đó bày biện hàng nghìn cuộn trúc giản, ngọc giản, và thư quyển cổ xưa phủ bụi mờ. Mùi trầm hương lẫn mùi mực cổ thoang thoảng trong không khí tĩnh mịch. Hắn bắt đầu quét dọn, cần mẫn và nhẫn nại. Nhưng đôi mắt hắn, ẩn sau vẻ ngoài cúi đầu khom lưng làm việc, lại đang lướt nhanh từng dòng chữ trên gáy những cuống trúc giản. Mọi công pháp, bí quyết, điển tịch tầng một đều là loại phổ thông, có thể nói là cơ bản nhất của tông môn. Nhưng ngay cả những thứ cơ bản này, đối với Hàn Tín vốn chỉ tu luyện Cửu U Thần Quyết đơn độc, cũng mang lại vô vàn gợi ý bổ sung. Hắn ghi nhớ như nuốt chửng. Kinh mạch vận hành đồ, giải phẫu linh lực lưu chuyển, phương pháp ngưng tụ linh khí ban đầu... Tất cả được não bộ đã được hắc ngọc tẩy rửa hấp thu gần như tức thì. Ba ngày trôi qua trong im lặng. Vào buổi chiều ngày thứ tư, khi Hàn Tín đang quét dọn khu vực sâu nhất của tầng một, nơi ánh sáng yếu ớt và bụi bặm dày đặc, hắn vô tình phát hiện một tấm trúc giản rơi lọt xuống khe hở giữa hai kệ sách lớn. Tấm trúc giản này cũ kỹ đến đáng sợ, sợi dây buộc đã mục nát, bề mặt vàng ố và nham nhở. Hàn Tín lượm lên, phủi bụi. Dòng chữ cổ trên trúc giản vẫn còn đọc được: "...Hàn Vĩnh Dạ, Trưởng Lão Ngoại Sự, phụng mệnh Tông Chủ tiền nhiệm nhập Tuyệt Cốc thăm dò dị biến. Khởi hành ngày... mười năm trước..." Tim Hàn Tín bỏ một nhịp. Hàn Vĩnh Dạ. Đó chính xác là tên cha hắn! Tay hắn run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào những dòng chữ mờ nhạt trên trúc giản. Cha hắn, kẻ mất tích mười năm trước, hóa ra không phải là một phàm nhân tầm thường. Ông là Trưởng Lão Ngoại Sự của Thanh Vân Tông! Và nhiệm vụ cuối cùng là thăm dò Tuyệt Cốc, vùng cấm bí ẩn nhất của Huyễn Linh Đại Lục! "Tuyệt Cốc..." Hàn Tín thì thầm, nắm chặt tấm trúc giản. Tuyệt Cốc — một vùng đất không ai quay về, được coi là cửa ngõ dẫn đến Cửu Trọng Thiên Môn trong truyền thuyết. Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau, kéo hắn ra khỏi cơn sốc. Hàn Tín vội vàng đút tấm trúc giản vào trong áo, quay người lại. Lâm Tuyết Nhi đang đứng đó, tay ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ, đôi mắt trong veo như hồ nước mùa thu nhìn Hàn Tín với vẻ lo lắng ẩn chứa trong sự dịu dàng. Chiếc váy xanh nhạt của nàng hòa hợp hoàn hảo với không gian trầm mặc của Tàng Kinh Các, tựa như nàng vốn thuộc về nơi đây. "Hàn ca," nàng gọi nhỏ, bước tới đặt chiếc hộp gỗ xuống kệ sách cạnh hắn. "Lão nhân trông cổng nói cho muội vào. Trong đây là đan dược trị nội thương, Hồi Cốt Đan. Muội biết huynh bị Đại Trưởng Lão đánh trúng hôm qua..." "Ta không sao." Hàn Tín nói, giọng dịu đi bất giác. Trước mặt tất cả mọi người, hắn là ma tôn lạnh lùng. Nhưng trước Lâm Tuyết Nhi, hắn chỉ là thằng nhóc Hàn Tín mười sáu tuổi đã lớn lên cùng nàng bên bờ suối sau nhà. "Huynh lúc nào cũng nói không sao!" Tuyết Nhi bĩu môi, mắt hơi đỏ hoe. "Muội nghe tin huynh bị ném xuống Hóa Cốt Uyên, hoảng sợ suốt ba ngày. Rồi hôm qua lại nghe tin huynh đánh bại Triệu thiếu gia, bị Đại Trưởng Lão truy sát... Huynh biết muội lo lắng đến mức nào không?" Hàn Tín nhìn đôi mắt đỏ hoe ấy, lồng ngực nhói đau vì một loại cảm xúc khác. Hắn biết rằng mối quan hệ của hắn với Lâm Tuyết Nhi chính là gai trong mắt Triệu Thiên Bá. Càng thân thiết, nàng sẽ càng nguy hiểm. "Tuyết Nhi," Hàn Tín nắm lấy cả hai bàn tay nhỏ nhắn của nàng, giọng trầm xuống, "Ta hứa, tất cả mọi chuyện ta làm đều để có đủ sức mạnh bảo vệ muội. Và tìm lại cha ta." Mắt Lâm Tuyết Nhi mở to: "Bác... Hàn bá phụ? Huynh tìm thấy manh mối rồi sao?" Hàn Tín gật đầu, bàn tay vô thức siết chặt tấm trúc giản trong ngực áo. "Ta biết cha ta đã đi đâu. Tuyệt Cốc. Và ta nhất định sẽ tìm đến đó." Một khoảng im lặng buông xuống giữa hai người, chỉ có tiếng gió thoảng qua khe cửa sổ và mùi trầm hương thoang thoảng. Tuyết Nhi siết tay hắn lại, cắn nhẹ môi dưới rồi gật đầu kiên quyết. "Nếu vậy, muội cũng muốn mạnh hơn. Muội không muốn chỉ đứng phía sau nhìn huynh chiến đấu một mình." Hàn Tín nhìn nàng, khóe môi lần đầu tiên nở ra một nụ cười ấm áp thật sự kể từ khi rơi xuống Hóa Cốt Uyên. --- Đêm hôm đó, trên nóc Tàng Kinh Các, Hàn Tín ngồi kiết già dưới ánh trăng bàng bạc. Hắc ngọc bội tỏa ra hào quang nhàn nhạt, cộng hưởng với nguyệt quang. Gió đêm thổi phần phật tóc dài lòa xòa, mang theo thanh kinh mịch của đỉnh núi vạn năm. Hắn nhắm mắt, ý thức chìm vào không gian huyền bí quen thuộc. Cánh cổng Cửu Trọng Thiên Môn lại hiện ra, vẫn đồ sộ, vẫn đẫm máu. Nhưng lần này, khe hở giữa hai cánh cổng đã rộng hơn một chút. Chỉ một chút — nhưng đủ để Hàn Tín cảm nhận luồng sức mạnh tuôn trào mãnh liệt hơn trước mười lần. "Ngươi đã mở cánh cổng thứ nhất," giọng nói thượng cổ vang lên, lần này ít khàn hơn, mang theo một chút... hài lòng. "Còn tám cánh cổng nữa. Mỗi cánh cổng, ngươi sẽ phải trả một cái giá tương xứng. Nhưng khi mở hết chín cánh cổng..." "Thiên Địa sẽ quỳ dưới chân ta," Hàn Tín nói, giọng trầm vang. "Hahaha... Ngươi hiểu rồi. Tốt lắm. Đi đi, Hàn Tín. Đường nghịch thiên phía trước còn vạn dặm gian nan. Tuyệt Cốc, cha ngươi, và bí mật của Cửu Trọng Thiên... tất cả đều đang chờ ngươi ở cuối con đường." Hàn Tín mở mắt. Đôi con ngươi đen thẳm lóe lên tia hắc quang sắc bén. Nhìn xuống bên dưới, muôn vàn đèn lồng của Thanh Vân Tông nhấp nháy trong đêm tựa hồ dải Ngân Hà rơi rụng xuống trần gian. Tông môn mà hắn từng bị chèn ép, xõ xỉa, giờ chỉ là bệ phóng cho một hành trình vĩ đại hơn nhiều. Tuyệt Cốc. Cha. Cửu Trọng Thiên Môn. Hàn Tín đặt tay lên hắc ngọc, nắm chặt. Gió cuốn chiếc áo tải vá chằng vá đụp bay phần phật. "Cha, đợi con. Con nhất định sẽ tìm được." Bóng thiếu niên cô độc ngồi trên đỉnh tháp dưới ánh trăng bạc, cô lập giữa trời đất, nhưng ngập tràn quyết tâm. Cuộc phiêu lưu thực sự — chỉ mới bắt đầu. — HẾT PHẦN MỘT —